Thuê Phiên Dịch Từ Thanh Hoa
những xưởng nhỏ như bọn họ thể , cũng vẻ vang , cho dù hợp đồng ký nhiều, nhưng cũng thể về khoe khoang một phen, từng thấy qua cảnh tượng lớn. Chính là đáng tiếc , xưởng thực phẩm đồ ăn như , lãnh đạo trong xưởng nhắm .
Ngưu Xưởng trưởng thấy lời của những , càng là một bụng lửa giận, ông cũng cảm thấy lãnh đạo trong khu triển lãm là chuyên môn nhắm xưởng bọn họ. Chắc chắn là nữ đồng chí đó và nước ngoài đó ở mặt những lãnh đạo bọn họ, trong khu triển lãm cũng thật là trong ngoài phân biệt. Giúp đỡ những nước ngoài đó bắt nạt trong nước bọn họ.
Nay trở cái nơi thê t.h.ả.m , Ngưu Xưởng trưởng đó gọi là một cái nghẹn khuất, sạp hàng, căn bản ngay cả bóng cũng thấy. Thẩm Ngọc Kiều bộ dạng hoang vu bóng bên , cũng chút cạn lời.
Rất nhanh trong đầu cô một tia sáng lóe qua, lập tức tìm Ngưu Xưởng trưởng: “Xưởng trưởng, nếu Lưu Cán sự cho chúng ở bên cạnh cổng bày sạp hàng. Vậy thì để Nhị Nha đến đối diện cổng bày một sạp hàng, chế tạo thức ăn của chúng , những đó ăn xong còn ăn, liền bảo bọn họ đến chỗ chúng làm một cái đăng ký, khi đăng ký xong, ngày hôm thể nếm thử miễn phí. Như liền thể thu hút ít ngoại thương tới, chừng bên trong liền cùng chúng bàn làm ăn, hơn nữa đem thu hút tới, đến lúc đó những khác chắc chắn sẽ ôm tâm lý xem náo nhiệt, theo cũng tới bên của chúng .”
Ngưu Xưởng trưởng lời của Thẩm Ngọc Kiều, cảm thấy lý, lập tức liền bảo Nhị Nha và Trương Nguyệt Mai dẫn theo mấy của bộ phận tiêu thụ liền xuất phát đến đối diện cổng bày sạp.
“Thím ba, chúng cháu ngoại ngữ làm đây?” Nhị Nha hỏi.
Thẩm Ngọc Kiều lập tức cũng gặp khó khăn, đột nhiên nghĩ đến một bạn học khoa ngoại ngữ của bọn họ, cô về phía Ngưu Xưởng trưởng: “Hay là ông cùng trường học chúng xin vài bạn học qua đây giúp đỡ làm phiên dịch? Đến lúc đó thanh toán cho một ít tiền lương?”
Ngưu Xưởng trưởng lời , thể đồng ý? Đây nhưng là liên quan đến chuyện bọn họ ký hợp đồng. Nói làm là làm, ông lập tức gọi điện thoại cho bên phía Thanh Hoa.
Thẩm Ngọc Kiều chọn vài cô gái ngoại ngữ khá , hơn nữa làm cũng tồi, trường học Thanh Hoa cách bên tính là xa. Buổi chiều, những liền đều tới , những Thẩm Ngọc Kiều, đừng nhắc tới kích động cỡ nào, ngờ bọn họ cũng thể đến bên hội chợ ngoại thương . Không chỉ tiền lương, bọn họ cũng coi như là giúp xưởng làm qua phiên dịch, một kinh nghiệm làm việc , đợi khi nghiệp cũng thể dễ tìm việc hơn một chút.
“Ngọc Kiều, cảm ơn .” Ba nữ sinh Thẩm Ngọc Kiều, cảm kích .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-573.html.]
Thẩm Ngọc Kiều lắc lắc đầu liền để mấy nữ sinh theo bọn Nhị Nha đến đối diện cổng bày sạp. Mấy Nhị Nha khỏi khu triển lãm liền đến đối diện vẫn là tiếp tục hoạt động nếm thử miễn phí, phàm là tiếp tục nếm thử ẩm thực đều sẽ mấy giới thiệu đến trong khu triển lãm.
Dựa theo địa chỉ mấy đưa cho, trực tiếp tìm đến sạp hàng của Thẩm Ngọc Kiều, Thẩm Ngọc Kiều cũng nhàn rỗi, ở gần sạp hàng đồ ăn bày quần áo nhà . Phối hợp với giày cùng đặt ở sạp hàng.
“Cô gái, thấy quần áo của cô thật đúng là tồi, nhưng cô đặt ở đây thể là bận rộn vô ích một phen. Cô chi bằng tìm một xưởng may lớn khác, đem hàng mẫu của các đặt sạp hàng của bọn họ, cũng coi như là thể làm một cái tuyên truyền cho cô.” Người chuyện là Xưởng trưởng của một xưởng gia vị nhỏ.
Ông là thật sự cảm thấy quần áo sạp hàng của Thẩm Ngọc Kiều , ông hình như ở bên nhà liền thấy qua, quần áo con gái ông mặc và cô gái lấy gần như giống .
“Cô gái, cô là Thanh Thị?” Nam t.ử nhịn dò hỏi.
Thẩm Ngọc Kiều gật gật đầu: “Chỗ đàn ông nhà làm việc ở Thanh Thị, xưởng may mở cũng ở Thanh Thị, bác trai, bác cũng là Thanh Thị?” Thẩm Ngọc Kiều đối mặt với lời nhắc nhở thiện ý của nam t.ử vẫn khá hảo cảm. Hoặc lẽ là vì cùng chèn ép đến cái nơi , ở cùng cỗ cảm giác đồng bệnh tương liên.
“Tôi cũng là Thanh Thị, thảo nào thấy quần áo của cô quen mắt như , quần áo con gái mặc và của cô vài bộ gần như giống . Đây là trong xưởng các tự thiết kế ?”
“, tự thiết kế.” Thẩm Ngọc Kiều .
Nam t.ử thấy lời càng là kinh ngạc Thẩm Ngọc Kiều: “Cô nghiên cứu đồ ăn, thiết kế trang phục thật đúng là lợi hại. Cô , tìm một sạp hàng quần áo hợp tác với bọn họ, cùng lắm thì cho chút tiền hoa hồng, chắc chắn thể ký ít đơn hàng. Ở đây cô chính là luôn lãng phí thời gian.”
Thẩm Ngọc Kiều cảm ơn ý của bác trai, : “Tôi tin bên của chúng chắc chắn sẽ tới.”
Lời của cô , phụ trách của mấy xưởng nhỏ xung quanh bất đắc dĩ , quả nhiên là trẻ tuổi, tư tưởng đơn thuần.
Thẩm Ngọc Kiều tiếp tục bày quần áo, mỗi một bộ đều là trải qua tỉ mỉ phối hợp, từng bộ quần áo rực rỡ bày giá treo lên, trông đặc biệt chói mắt. Ngưu Xưởng trưởng sạp hàng, trong tay cầm sách ngoại ngữ, luôn đang học tập một thuật ngữ bàn làm ăn mà Thẩm Ngọc Kiều dạy ông .