“Nếu tao tình đối với nó, thì nó làm lớn ngần ? Còn là tao cho nó ăn uống lớn lên . Công ơn tao nuôi nó lớn ngần , nó cả đời cũng trả hết, chỉ khu khu mấy nghìn đồng, đuổi chúng tao , cửa .” Chu đại lão nương gân cổ lên kiêu ngạo .
Tôn Hồng Hương ở bên cạnh xem mà trong lòng vô cùng sảng khoái.
“Vậy các thế nào.” Bố Thẩm nhanh chóng bước tới, tức giận nghiến răng nghiến lợi.
“Đưa cho chúng tao 10.000 đồng tiền dưỡng lão.” Chu đại lão nương buột miệng .
Những trong sân đều dọa cho giật nảy , 10.000 đồng, cái làm bao nhiêu năm mới thể tiết kiệm nhiều tiền như , giống như những gia đình dân thường như họ, e là cả đời cũng tiết kiệm .
“Bà già đúng là sư t.ử ngoạm.”
Chu đại lão nương khẩy một tiếng: “Gia đình dân thường thể cho nổi, Thẩm Văn Canh, nhà các là gia đình danh gia vọng tộc, kiếm nhiều tiền như , thể .”
“Không , quá.” Bố Thẩm định mặc cả thì Thẩm Ngọc Kiều lập tức ngăn : “Bố, cho cái gì mà cho, giấy tờ chúng ký lúc vẫn còn. Mẹ con sớm bà bán cho bố , còn bất kỳ quan hệ gì với họ nữa. Nếu các còn tiếp tục quấy rối, thì cùng chúng đến đồn công an một chuyến.”
Chu đại lão nương hề sợ hãi, : “Bây giờ là thời đại nào ? Đã sớm phá bỏ tư tưởng phong kiến . Còn bán cho bố mày, chẳng lẽ là nô lệ ? Vừa để của đồn công an xem xem bố mày còn mua nô lệ nữa.”
“Được thôi, để của đồn công an cũng xem xem giấy trắng mực đen, phá bỏ tư tưởng phong kiến , nhưng vẫn bán con gái ruột của xem phạm pháp .”
“Mày.” Chu đại lão nương tức giận nghiến răng nghiến lợi, hận thể bóp c.h.ế.t con tiện nhân Thẩm Ngọc Kiều , mồm mép tép nhảy, giống hệt Chu Phán Chi khiến ưa nổi.
“Các tự , là để đồn công an?” Thẩm Ngọc Kiều khẩy một tiếng hỏi.
Chu đại lão nương mặt đầy vẻ cam tâm, Chu đại lão gia nhanh chóng kéo vợ , bán con gái là phạm pháp, nếu thật sự làm ầm lên, họ thật sự chiếm lý lẽ.
“Được , hôm nay tao coi như từng đứa con gái .” Chu đại lão gia tức giận .
Dù ông vẫn còn Thái Điệp, con nhóc đó lấy chồng còn hơn Phán Chi lấy chồng nhiều.
Người kế thừa gen hảo của Thẩm lão gia tử, làm ăn buôn bán đấy, chỉ cần bản lĩnh, thì lo tiền.
“Đi, về nhà.”
“Cứ thế mà dạy dỗ con ranh đó một trận .” Chu đại lão nương bất mãn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-495.html.]
“Bây giờ nó đủ lông đủ cánh , quản giáo thế nào , còn tại bà sinh đứa con gái như , căn bản thể so sánh với em dâu bà chút nào.” Chu đại lão gia bực tức .
Chu đại lão nương , trong lòng càng thêm oán hận Chu Phán Chi, nếu đứa con gái lời, chồng bà thể luôn miệng khen em dâu .
Tôn Hồng Hương ngờ hai vợ chồng già nhà họ Chu, mà dễ dàng về như , lập tức ngớ sững sờ: “Bà nội cứ thế mà ? Chồng Thẩm Ngọc Kiều bây giờ là sĩ quan quân đội, kiêng kỵ nhất chính là vấn đề đời tư, nếu một bức thư tố cáo gửi cho lãnh đạo của chồng cô . Con gái bà và cháu ngoại bà chắc chắn sẽ cuống cuồng lên.”
Chu đại lão nương và Chu đại lão gia cũng kẻ ngốc, Tôn Hồng Hương khó xử : “Bức thư tố cáo mà cô , chúng cũng hiểu, là cô gái cô giúp chúng .”
Tôn Hồng Hương sắc mặt lập tức khó coi vô cùng, Chu đại lão gia và Chu đại lão nương : “Tôi và Thẩm Ngọc Kiều là hàng xóm, tiện, nếu thể dạy mà.”
“Cô và Thẩm Ngọc Kiều thù oán đúng ? Cô gái kẻ ngốc .” Chu đại lão nương bực tức , theo ông bạn già rời .
Mẹ Thẩm thấy Chu đại lão nương rời , lau giọt nước mắt đọng nơi khóe mi.
“Mẹ, đừng buồn nữa, con và mấy trai con, còn bố con, ở bên nhiều lắm.” Thẩm Ngọc Kiều Thẩm xót xa .
Trước cô chỉ bà ngoại đối xử với , nhưng từng nghĩ bà ngoại trọng nam khinh nữ đến mức .
“Ừ, buồn, chỉ cần mấy đứa ngoan ngoãn ở bên cạnh là .” Mẹ Thẩm nặn một nụ .
Thẩm Ngọc Kiều gật đầu, trong lòng chút nhớ thương cả và chị dâu cả của .
Cô an ủi Thẩm về phòng, tiếp tục cùng may quần áo.
Sáng sớm hôm , Trương Hiểu Yến làm xong bữa sáng liền bộ quần áo Thẩm Ngọc Kiều đưa, thoa chút phấn trắng lên mặt, tô thêm chút son thức dậy.
Thẩm Kiến Nhân vốn dĩ vẫn đang ngủ, thấy tiếng động trong phòng thì đầy vẻ mất kiên nhẫn, định nổi cáu, ai ngờ ngẩng đầu lên thấy Trương Hiểu Yến đang bàn trang điểm.
Anh lập tức rùng tỉnh táo hơn phân nửa, chất vấn Trương Hiểu Yến: “Em dậy sớm trang điểm thành thế làm gì?”
Trương Hiểu Yến vốn định bán quần áo, nhưng nghĩ đến lời của em gái, lời trở nên lạnh lùng vô cùng: “Anh quản em chắc.”
“Trương Hiểu Yến là chồng em, dựa mà quản em? Em ăn mặc lộng lẫy thế là định làm gì?” Thẩm Kiến Nhân tức giận trực tiếp nhảy xuống giường.
Trương Hiểu Yến căng thẳng như , trong lòng đột nhiên chút vui vẻ, nhưng vẫn giữ vẻ mặt nhàn nhạt : “Bán quần áo chứ làm gì.”