Đại Nha chia tay
Võ mẫu giấu nổi sự vui mừng, theo bà thấy Đại Nha là một cô gái , cô gái thì nên trân trọng, nhà họ Triệu là tự chuốc lấy rắc rối.
Vừa tạo cơ hội cho con trai bà thể hiện.
Võ mẫu cố ý tỏ vẻ kinh ngạc che miệng: “Trời đất ơi, nhà họ Triệu cũng quá đáng lắm . Nguyệt Đình là một đứa trẻ như , nếu làm đối tượng cho con trai , chắc chắn sẽ nâng niu trong lòng bàn tay mà đối xử , như nhà họ Triệu chà đạp con gái nhà như , thế cũng quá gì ?”
Phó mẫu thấy Võ mẫu hề vẻ, khỏi cảm thấy gần gũi hơn vài phần: “ thế, Đại Nha nhà kiếm nhiều tiền thì đáng đời bọn họ bắt nạt . Cái thứ gì , Đại Nha, mau chóng chia tay với cái tên Triệu Thiên Thuận đó , qua nữa.”
Đại Nha đỏ hoe hốc mắt gì, chạy tót trong nhà, cô bé tin Triệu Thiên Thuận là như .
“Đại Nha!” Phó mẫu thấy sắc mặt khó coi.
Tôn Yến vội vàng đuổi theo.
Võ mẫu tiện tiếp tục ở , nhưng nhà họ Triệu tự chuốc lấy rắc rối ngược tạo cơ hội cho con trai bà. Võ mẫu dẫn Võ Hồng Vĩ rời : “Lần yên tâm chứ?”
Võ Hồng Vĩ gật đầu, vô cùng hài lòng.
“Chị cả!” Sắc mặt Nhị Nha biến đổi, đuổi theo.
Thẩm Ngọc Kiều giao đứa bé cho Phó Thần, cũng đuổi theo.
Trong phòng, Đại Nha với khuôn mặt đau khổ, những giọt nước mắt như những hạt ngọc đứt dây tuôn rơi lã chã.
“Thím, thím ba, thím xem Triệu Thiên Thuận thực sự sẽ làm như ?” Đại Nha lóc hỏi.
Thẩm Ngọc Kiều thấy cô bé như , đáy mắt lóe lên tia xót xa, nhanh chóng lấy khăn tay lau nước mắt cho Đại Nha.
“Chuyện thím khó lắm, thím hiểu cũng rõ. Đại Nha, chuyện dựa chính cháu tìm hiểu, nếu, thím là nếu thực sự là như , cháu sẽ chia tay với chứ? Hay là vẫn tiếp tục ở bên ?” Thẩm Ngọc Kiều hỏi.
Đại Nha sững sờ một chút, cô bé từng nghĩ đến việc nếu Triệu Thiên Thuận thực sự làm như .
“Cháu... cháu sẽ ở bên nữa.”
“Thím ba, ngày mai cháu sẽ tìm hỏi cho rõ ràng.” Đại Nha lau nước mắt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-389.html.]
Thẩm Ngọc Kiều gật đầu: “Ừ, một chuyện rõ ràng từ sớm, thành thì thành, thành thì chúng chia tay, cũng đỡ lãng phí tình cảm của chúng .”
Đại Nha gật đầu.
Thẩm Ngọc Kiều từ trong phòng bước , mấy Tôn Yến bước tới.
Phó mẫu vẫn ôm một bụng lửa giận: “Đại Nha , đàn ông đời c.h.ế.t hết , nhất thiết là nó.”
“Ngày mai để con bé hỏi rõ ràng tính tiếp.”
“Trực tiếp hỏi nhà họ Triệu chắc chắn họ thừa nhận, nhỡ rêu rao với là chúng cố ý chia rẽ quan hệ của họ thì ?” Tôn Yến chút lo lắng, cô con gái lớn nhà thích chuyện, nhưng là đứa cố chấp, tính tình bướng bỉnh, cũng đơn thuần, dỗ dành vài câu là tin sái cổ.
“Trực tiếp bắt Triệu Thiên Thuận ký thỏa thuận, nếu thực sự kết hôn với Đại Nha nhà , tiền lương để Đại Nha quản lý.” Phó mẫu .
Thẩm Ngọc Kiều gật đầu, cũng ý .
Sáng sớm hôm , Tôn Yến yên tâm để Đại Nha làm một , liền bảo Nhị Nha cùng.
Sau khi đến tiệm cơm, Đại Nha còn kịp gọi Triệu Thiên Thuận, Triệu Thiên Thuận gọi Đại Nha ngoài.
Hắn mang khuôn mặt đầy phẫn nộ Đại Nha: “Chiều hôm qua em ngoài với đàn ông khác làm gì?”
“Võ Hồng Vĩ? Em nấu cơm cho nhà họ, .” Đại Nha .
Sắc mặt Triệu Thiên Thuận lóe lên tia hổ pha lẫn giận dữ: “Sau đừng nữa.”
“Dựa ?” Đại Nha trực tiếp từ chối, nấu cơm cho nhà họ Võ một kiếm còn nhiều hơn lương một ngày của cô bé. Hơn nữa dì Võ đối xử với cô bé cũng , tại cô bé .
“Anh là !” Triệu Thiên Thuận trực tiếp cao giọng, sắc mặt âm trầm đáng sợ, gân xanh trán nổi lên, dường như giây tiếp theo sẽ nổi trận lôi đình.
“Anh định làm gì! Làm em đau !” Cổ tay Đại Nha nắm chặt, lực đạo tay càng lúc càng mạnh, đau đến mức Đại Nha nhịn hít một ngụm khí lạnh.
Triệu Thiên Thuận Đại Nha hét lên như , dòng suy nghĩ lập tức về, mang khuôn mặt đầy đau khổ Đại Nha: “Anh xin , chỉ là quá sợ mất em thôi. Em xuất sắc như , rõ ràng là một đàn ông to xác mà lương cao bằng em, em ở nhà bếp là đầu bếp, chỉ là một kẻ thái rau nhỏ bé. Mọi chúng ở bên , trong ngoài lời đều là mỉa mai , Nguyệt Đình, sợ mất em. Cái tên Võ Hồng Vĩ đó gia cảnh hơn , ngoại hình hơn , sợ...” Anh đến đây hốc mắt đỏ hoe.
Đại Nha vốn đang ôm một bụng lửa giận, lúc thấy Triệu Thiên Thuận như lập tức chút xót xa, đè nén sự oán giận trong lòng, cô bé Triệu Thiên Thuận giọng dịu vài phần: “Em xin . em và Võ Hồng Vĩ căn bản gì cả, gia đình thế nào gia đình em thế nào, hai đứa em hợp . Thiên Thuận, em thấy , sở dĩ em thể làm đầu bếp, cũng là vì thím ba em, thím ba em dạy em nấu ăn. Nếu dạy nấu ăn, chắc chắn cũng thể làm đầu bếp.”
Triệu Thiên Thuận thấy lời , gật đầu, nghĩ đến lời : “Ừ, đợi chúng kết hôn xong, sẽ học nấu ăn theo em, đến lúc đó cũng thể tìm một công việc đầu bếp.”