Đơn hàng lớn của Bách hóa đại lâu
Chủ nhiệm Điền căn bản hề do dự, nhiều mua nội tạng lợn như , chắc chắn thể mang ít thành tích cho Bách hóa đại lâu của bọn họ.
Ối ơi, ông suýt chút nữa thì bỏ lỡ mối làm ăn lớn.
Chủ nhiệm Điền vội vàng hoảng hốt chạy xuống lầu, thẳng đến mặt nhân viên Xưởng thực phẩm. Lúc thấy cô gái trẻ Thẩm Ngọc Kiều , ông sững sờ một chút: “Cô chính là phụ trách của Xưởng thực phẩm ? Chủ nhiệm của các cô ở đây ?” Cô gái thoạt tuổi nhỏ như , thể bàn bạc hợp tác với ông ?
“Chào Chủ nhiệm, là nhân viên Xưởng thực phẩm huyện Vũ, chuyện làm ăn nội tạng lợn tự nhiên phụ trách . Chỗ đông , chúng tìm một chỗ yên tĩnh bàn bạc chuyện làm ăn .” Thẩm Ngọc Kiều đó kiêu ngạo siểm nịnh.
Chủ nhiệm Điền hồ nghi dẫn cô đến văn phòng.
Thẩm Ngọc Kiều trực tiếp mở cửa thấy núi, tiên là lấy sản phẩm ăn thử của , lấy hợp đồng: “Chủ nhiệm, thể nếm thử sản phẩm ăn thử của chúng , mùi vị thế nào? Thứ quả thực là dùng loại hàng rẻ tiền như nội tạng lợn làm , nhưng ngài cũng nội tạng lợn thối, chỉ riêng việc rửa sạch là một công việc phức tạp . Càng đừng đến việc chế tác nêm nếm gia vị, trải qua 12 đến 24 tiếng ướp mà thành, giá cả so với lúc làm xong chắc chắn đắt hơn ít. nội tạng lợn cái là cần tem thịt, ngài cũng thời buổi tem thịt dễ , tem thịt thì mua thịt, nhưng nội tạng lợn là thứ ai ai cũng thể mua một ít.”
Chủ nhiệm Điền gật đầu, lời thô nhưng lý thô, mấy năm nay so với những năm hơn nhiều , những năm bụng còn no. mấy năm nay thể lấp no bụng , con một khi cuộc sống lên thì bắt đầu tìm kiếm những thức ăn ngon .
Ông nếm thử một miếng nội tạng lợn , mùi vị quả thật tồi.
“Cô gái, giá cả ...” Chủ nhiệm Điền tò mò dò hỏi.
Thẩm Ngọc Kiều trực tiếp đưa hợp đồng : “Tôi tên Thẩm Ngọc Kiều, Chủ nhiệm thể xem qua hợp đồng của chúng .”
Chủ nhiệm Điền gật đầu, lật xem hợp đồng, giá cả ghi rõ ràng đó, nhưng việc ưu tiên mua nội tạng lợn của xưởng bọn họ khiến Chủ nhiệm Điền khó xử.
“Đồng chí Thẩm, chỉ cần ký hợp đồng , bắt buộc ưu tiên mua nội tạng lợn của xưởng các cô. Nếu xưởng khác nghiên cứu nội tạng lợn rẻ hơn các cô thì làm ?”
“Chủ nhiệm, nội tạng lợn của chúng ngon chứ?”
“Ngon chứ!” Chủ nhiệm Điền sững sờ hiểu cô ý gì?
“Nội tạng lợn ngon ?”
Chủ nhiệm Điền lắc đầu, thối hoắc, so với loại thơm ngon bây giờ quả thực thể sánh bằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-371.html.]
“Chủ nhiệm Điền, nội tạng lợn mùi vị khó ăn như , nếu chúng bỏ nhiều tâm huyết, thể làm nội tạng lợn ngon như ? Công thức của chúng khác thể tùy tiện bắt chước , đó cho dù lợi hại đến mấy, ít nhất cũng mất một năm mới học . Thời gian một năm đều thể kiếm cho Bách hóa đại lâu chúng bao nhiêu tiền ? Đây chính là mối làm ăn độc nhất vô nhị đấy!” Thẩm Ngọc Kiều hứng thú chằm chằm Chủ nhiệm Điền .
Chủ nhiệm Điền lời , trong lòng lập tức kinh hãi: “Ý của cô là chỉ để một Bách hóa đại lâu của chúng bán nội tạng lợn của các cô?”
Thẩm Ngọc Kiều lắc đầu: “Chủ nhiệm Điền, tiếp tục xem xuống .”
Chủ nhiệm Điền thấy , tiếp tục lật xem xuống , càng xem vẻ vui mừng mặt ông càng nhiều. Thẩm Ngọc Kiều chơi đùa chính là lòng .
“Thế nào, Chủ nhiệm Điền đối với hợp đồng còn hài lòng chứ?”
“Hài lòng, hài lòng, vô cùng hài lòng!” Chủ nhiệm Điền xong, trực tiếp ký tên lên hợp đồng .
Theo như đồng chí Thẩm cũng đúng, các Bách hóa đại lâu khác cũng thể bán những nội tạng lợn , nhưng nhập hàng từ bên Bách hóa đại lâu của bọn họ, còn về giá cả chắc chắn là do bọn họ tùy ý sắp xếp, thì tương đương với việc đồng chí Thẩm giao quyền đại lý độc quyền nội tạng lợn cho .
Chủ nhiệm Điền căn bản lý do gì để đồng ý. Ông ký hợp đồng, nụ mặt ngớt: “Đồng chí Thẩm, mong chờ chúng hợp tác nhiều hơn.”
“Đó là điều tự nhiên.” Thẩm Ngọc Kiều cầm hợp đồng bình tĩnh khỏi Bách hóa đại lâu.
Cô ngoài, mấy Chủ nhiệm Ngô mặt mang theo nụ mỹ mãn chạy đến đây.
“Cán sự nghiên cứu Thẩm ở bên xưởng các cô, chạy đến đây làm gì?” Chủ nhiệm Ngô lúc tâm trạng đang , mới nhặt nhạnh mấy đơn hàng từ chỗ Nhị Nha, lúc vẻ mặt đầy vẻ chiếm tiện nghi.
“Chủ nhiệm Ngô thoạt tâm trạng tồi nhỉ, đây là ký ít đơn hàng nhỉ?” Thẩm Ngọc Kiều hỏi ngược .
Chủ nhiệm Ngô đắc ý hất cằm lên, kiêu ngạo cực kỳ: “Cái cũng nhờ Cán sự nghiên cứu Thẩm, nếu các cô tuyên truyền , cũng sẽ nhặt nhạnh nhiều đơn hàng như . Ây dô, cái gọi là gì nhỉ, cái gọi là bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn.”
Mấy nhân viên bên cạnh Chủ nhiệm Ngô thấy lời cũng hớn hở mặt, ha hả.
Bà chị bên cạnh Thẩm Ngọc Kiều tức giận đến mức một bụng lửa, trừng mắt mấy Chủ nhiệm Ngô: “Các đúng là hổ.”
“Cần mặt mũi làm gì? Còn rửa!” Chủ nhiệm Ngô mặt dày vô sỉ .
Thẩm Ngọc Kiều “ây dô” một tiếng, kéo bà chị : “Dù cũng là đơn hàng của mấy xưởng nhỏ, thể sánh bằng đơn hàng lớn chúng ký với Bách hóa đại lâu. Được , nhiệm vụ một ngày hôm nay đến đây là kết thúc, chúng ngoài ăn cơm thôi.”