“ văn hóa, trình độ tư tưởng cùng một tầng lớp, ngay cả chuyện cũng khó, chủ đề chung cuộc sống nhàm chán.” Kỹ thuật viên Quách ánh mắt lạnh , thẳng.
“Thế nào là văn hóa, là tu dưỡng, tam quan.”
“ vì tình yêu thể bất chấp ánh mắt của đời.”
Chủ nhiệm Tôn tức đến sôi máu, thằng nhóc đúng là hổ đến cực điểm.
Máy kéo chạy nhanh, hơn một tiếng dừng ở một khu đất trống.
Mọi lượt xuống xe, bên phía lãnh đạo tập trung ít từ các thôn khác.
Trong sân lớn bày một hàng ghế dài, lúc Thẩm Ngọc Kiều mấy đến, những vị trí phía chiếm hết.
Cô và Phó định ở phía , liền chủ nhiệm công xã dẫn lên phía : “Lát nữa cô lên sân khấu phát biểu, nên ở phía .”
Quách Đào đưa tay giữa chừng, Chủ nhiệm Tôn, khóe miệng giật giật.
Nhiệm vụ nuôi lợn cấp coi trọng, chỉ chủ nhiệm huyện đến, mà ngay cả bí thư huyện ủy cũng đến.
Thẩm Ngọc Kiều xuống đến cả nghìn dân làng, nhất thời cũng chút căng thẳng.
Cùng với việc lãnh đạo cấp bắt đầu phát biểu, hội nghị nuôi lợn cũng chính thức bắt đầu.
Cuộc họp chính vẫn xoay quanh nhiệm vụ nuôi lợn, mục đích quan trọng nhất vẫn là nâng cao kỹ thuật chăn nuôi.
Sau khi lãnh đạo lớn phát biểu xong, đến lượt các kỹ thuật viên do thành phố cử đến lượt lên tiếng. Tổng cộng tám kỹ thuật viên, mỗi công xã một .
Tám kỹ thuật viên chọn một dân nuôi lợn giỏi nhất ở mỗi công xã lên bục phát biểu tâm đắc của .
Thẩm Ngọc Kiều là đại diện cho hộ chăn nuôi giỏi nhất, xếp xuất hiện cuối cùng để chốt hạ, chỉ sợ cô lên sân khấu thì đại diện của các thôn khác sẽ mất hết tự tin để tuyên truyền.
Đại diện của bảy công xã khác đều là những ông bác, bà thím lớn tuổi.
Chỉ Công xã Ngọc Sơn là cử Thẩm Ngọc Kiều, một cô gái trẻ tuổi.
“Lão Tôn, công xã các ông hết ? Lại cử một cô gái nhỏ lên thế ?” Chủ nhiệm Mã của Công xã Mã Đầu Sơn ở vách bên cạnh nhịn lên tiếng trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-vo-nho-duoc-cung-chieu/chuong-303.html.]
Trong tám công xã của huyện bọn họ, kinh tế cao nhất là Công xã Hồng Kỳ, còn kinh tế thấp nhất chính là Công xã Ngọc Sơn.
Quả nhiên kinh tế kém làm gì cũng đáng tin, cử đại diện nuôi lợn đều là những dân kinh nghiệm phong phú, đằng bọn họ cử một t.h.a.i p.h.ụ trẻ măng, qua làm việc nặng lên sân khấu.
“Công xã Ngọc Sơn thụt lùi đến mức trong thôn còn ai nữa , để một cô gái, còn là t.h.a.i p.h.ụ lên sân khấu, thật mất mặt.”
“ thế, thảo nào Công xã Ngọc Sơn năm nào kinh tế cũng đội sổ, cái lão họ Tôn đúng là làm bậy, mau đổi chủ nhiệm , chừng Công xã Ngọc Sơn còn thể vươn lên một chút đấy.”
Chủ nhiệm Tôn đối mặt với ánh mắt mỉa mai của vô chủ nhiệm công xã khác, sắc mặt chút khó coi.
ông vẫn ngẩng cao đầu bỏ ngoài tai, liên tục an ủi Thẩm Ngọc Kiều: “Đừng những hươu vượn. Lát nữa cháu cứ diễn thuyết như bình thường, bọn họ tài giỏi như thế, lợn con cũng chỉ nuôi đến hơn 200 cân. Cháu cho dù làm việc, lợn con vẫn nuôi đến hơn 300 cân, chúng chính là giỏi hơn bọn họ, lát nữa đừng căng thẳng.”
Thẩm Ngọc Kiều vốn dĩ còn khớp sân khấu, nay thấy những lời lẽ độc địa từ miệng những đó, trong lòng khỏi chút tức giận.
Công xã Ngọc Sơn quả thực nghèo, nhưng đó là vì các thôn của Công xã Ngọc Sơn tựa núi lớn, phần lớn đất đai đều do khai hoang mà .
Trước đây Công xã Ngọc Sơn chỉ là vài thôn nhỏ gom thành lập, ngoại tỉnh chạy nạn đến đây, dần dần khai hoang chăn nuôi mới mở rộng .
Đất đai bên của bọn họ màu mỡ, giao thông cũng sánh bằng các thôn khác gần huyện thành, nền tảng phát triển cũng , nhưng những năm nay sự dẫn dắt của Chủ nhiệm Tôn, kinh tế của Công xã Ngọc Sơn vẫn luôn lên.
Những đúng là chuyện đau lưng, hưởng thụ những nguồn tài nguyên nhất, chế giễu sự nghèo khó của những tài nguyên, thật hổ.
Cùng với việc đại diện của các công xã khác diễn thuyết xong, nhanh đến lượt Thẩm Ngọc Kiều lên sân khấu.
Tuy cô chút căng thẳng, nhưng vẫn nghiêm túc bước lên bục.
“Vị là đại diện của Thôn Lưu Gia thuộc Công xã Ngọc Sơn chúng , lợn con của cô chỉ dùng thời gian một tháng, mỗi con đều nuôi đến hơn 100 cân…”
Lời của lãnh đạo bên còn dứt, bên lập tức bùng nổ sự xôn xao.
“Một tháng lợn con nuôi đến hơn 100 cân, thể chứ, là c.h.é.m gió đấy chứ?”
“Lãnh đạo đều 100 cân , thể c.h.é.m gió ?”
Những nãy còn chế giễu Công xã Ngọc Sơn cử một t.h.a.i p.h.ụ trẻ tuổi làm đại diện, sắc mặt lập tức chút khó coi, Chủ nhiệm Tôn càng nhịn mà trách móc: “Lão Tôn, ông t.ử tế . Nếu cô gái nuôi lợn giỏi như , nãy ông ? Cố tình chờ xem trò của chúng ?”
Chủ nhiệm Tôn lườm một cái, gì.
Thế nhưng mấy mất mặt chịu buông tha: “Lão Tôn, đừng tưởng các ông nuôi lợn giỏi là thể vượt qua chúng . Công xã chúng xưởng ép dầu, còn trồng cả bông, những thứ đều là công việc hái tiền đấy.”