"Ngại quá nhé, gõ cửa nhưng hai mải cãi nên thấy."
Tô Mai chớp mắt vô tội, liếc Mã Văn Sơn đang mặt mày khó coi, khẽ với Đại Đào: " mà, vẫn khuyên chị một câu, những kẻ nên đá thì đá sớm, kịp thời cắt lỗ mới là thượng sách."
Ánh mắt Đại Đào lóe lên, hiểu ý Tô Mai. cái giá cô bỏ quá lớn, cô thà kéo Mã Văn Sơn cùng chìm xuống bùn lầy chứ buông tha .
Mã Văn Sơn Tô Mai đám thanh niên lực lưỡng phía cô, dũng khí lập tức bay biến một nửa, nảy sinh ý định bỏ chạy. một bàn tay to lớn ấn chặt lên vai , chặn đường lui. Mã Văn Sơn nghiêng đầu, thấy một gã khổng lồ ngay lưng, cánh tay gã to bằng đùi , hai chân lập tức mềm nhũn.
Tô Mai tự tìm ghế xuống, với Đại Đào: "Chị gái, chuyện hôm nay liên quan đến chị đấy, chị cũng nên một chút."
Mã Văn Sơn kinh hãi, buột miệng: "Các rốt cuộc là ai? Tại nhà ? Đi , hết , báo công an đấy!"
Con Cua chặn ngay cửa, vết sẹo mặt giật giật, tỏa sát khí: "Mày báo công an?"
Bốn chữ đơn giản nhưng sắc như d.a.o găm, đ.â.m thẳng Mã Văn Sơn. Dũng khí còn sót của cũng tan biến sạch.
"Đồng chí Mã đúng ? Chúng đều là văn minh, hôm nay đến chỉ để chuyện về việc quấy rối bạn thôi."
Mang theo cả đống thế mà bảo chuyện văn minh? Văn minh chỗ nào?!
"Quấy rối? Quấy rối ai?!" Đại Đào lập tức cảnh giác, trừng mắt Mã Văn Sơn, "Giỏi lắm Mã Văn Sơn, thật sự dám tìm bồ nhí bên ngoài ? Ai cho cái gan đó hả?"
Cô ném đứa con sang một bên, lao tới túm cổ áo Mã Văn Sơn, tát cho hai cái nổ đôm đốp. Âm thanh lớn đến mức Tô Mai cũng xuýt xoa. Nhìn là Đại Đào làm việc nhà nông quen tay, sức lực dạng , hai cái tát xuống khiến mặt Mã Văn Sơn sưng vù ngay lập tức.
Mã Văn Sơn hổ tức giận, định đ.á.n.h trả thì Triệu Hâm túm tay kéo ngược . Triệu Hâm giọng ồm ồm: "Có đàn ông mà đòi đ.á.n.h phụ nữ? Đồ hèn!"
Mã Văn Sơn trừng mắt , chỉ dấu tay đỏ lựng mặt hét lên: "Cô đ.á.n.h , các thấy ?"
Phương Đại Kinh vỗ một cái gáy : "Cô là ngoài ? Cô là vợ mày, vợ đ.á.n.h là hạnh phúc, là yêu thương đấy."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-thap-nien-70-khai-cuc-tram-duong-muoi/chuong-587-man-kich-hay-tai-nha-tro.html.]
"Đại Kinh lý, đ.á.n.h là thương mắng là yêu, mày cứ chịu ."
Mã Văn Sơn lý lẽ của hai tên làm cho tức đến bốc khói đầu. Đã từng thấy bênh vực khác, nhưng thấy kiểu bênh vực trắng trợn và vô lý thế bao giờ. Khổ nỗi thoát , bàn tay đang giữ chặt cứng như kìm sắt.
Tô Mai thấy đến lúc, bèn lên tiếng: "Chị gái, chị gái, chị bớt giận, ."
"Cô !" Mã Văn Sơn hét lên.
"Em gái cứ mạnh dạn !" Đại Đào trừng mắt lườm gã chồng đang định ngắt lời Tô Mai.
"Chị , đến chia rẽ tình cảm vợ chồng chị , nhưng thật sự là hết cách ." Tô Mai giả vờ thở dài, "Chồng chị đang theo đuổi bạn ."
"Cái gì?!"
"Tôi xin rõ , khi học kỳ bắt đầu, bạn vợ con. Hôm đó cô thấy chị ở cổng trường, về liền cảnh cáo Mã Văn Sơn, bảo đừng làm chuyện thừa thãi nữa, hãy đối xử với chị và con. Điểm nhiều thể làm chứng."
Tô Mai hất cằm về phía Mã Văn Sơn đang mặt cắt còn giọt máu: "Kết quả tên còn cả ngày lượn lờ quanh bạn , khiến khác hiểu lầm quan hệ của họ. Không giải thích, đính chính, bạn bám theo đó."
Đại Đào hiểu rõ sự tình. Trong lòng cô đau đớn phẫn nộ. Cô ở nhà làm cha làm nuôi con, còn gửi tiền cho tiêu xài ở Kinh Thị, kết quả lưng định cưới vợ mới. Vậy bao nhiêu tiền bạc và tình cảm cô bỏ mấy năm nay tính là gì? Tính là cô xui xẻo ?
Dù trong lòng sớm dự cảm Mã Văn Sơn là loại như , nhưng khi sự thật phơi bày đúng như suy đoán, Đại Đào vẫn thể chấp nhận nổi.
"Đồ ch.ó c.h.ế.t, đối xử với con như thế hả? Tôi đ.á.n.h c.h.ế.t !"
Đại Đào lao cấu xé Mã Văn Sơn. Mã Văn Sơn Triệu Hâm giữ chặt thể nhúc nhích, chỉ thể im chịu trận. Tô Mai xem say sưa, cô động thủ nha.
Đại Đào đ.á.n.h vài phút, kiệt sức bệt xuống đất, vẻ mặt mờ mịt.
"Chị gái, chị vẫn nên đưa con về quê , ở nhà ít nhất còn cha , ở đây chị chỉ là cái gai trong mắt thôi."