Tô Miêu dứt lời thì nhận điện thoại, đó một chiếc xe việt dã quân đội dừng ngay mặt hai .
Cửa xe hạ xuống, Lâm Hiểu thấy một gương mặt quen thuộc, chính là Tôn Nghị.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Phó chủ nhiệm Tôn." Cô chức vụ hiện tại của đối phương nên vẫn gọi theo chức danh cũ.
Tôn Nghị khẽ gật đầu, hiệu cho Tô Miêu lên xe.
Hầu như thêm lời chào hỏi thừa thãi nào, chiếc xe việt dã từ từ rời khỏi bệnh viện.
Lâm Hiểu ở cổng một lúc, đó mới thọc hai tay túi quần, thong thả ngược trong.
Ngày ba mươi Tết, đêm Giao thừa.
Lâm Hiểu gọi điện cho bà nội hỏi thăm tình hình ở nhà.
Bà Tạ Xuân Phân bật loa ngoài, nhặt rau : "Ở nhà náo nhiệt lắm, đứa nào đứa nấy bận tối mắt tối mũi. Con bé Giai Giai dắt theo Thiết Đầu ngoài dạo chơi , Huệ Huệ thì đang bế con Mèo Mèo sưởi nắng. Trưa nay nhà ăn món bánh gạo xào măng mùa đông với rau xanh, còn tự nấu một nồi sữa đậu nành tươi to đùng, uống hết, chỗ còn chiều nay đem làm đậu phụ..."
Bà Xuân Phân nhiều, cuối cùng thở dài một tiếng: "Chỉ mỗi cháu là nhà, cháu là đứa thích ăn tào phớ nhất đấy."
Lâm Hiểu cũng nhớ nhà lắm, vốn định lát nữa mới , nhưng lúc nhịn .
"Bà ơi, chắc là ngày cháu về nhà ạ."
Đầu dây bên bỗng nhiên im bặt, đó truyền đến giọng dè dặt của bà Xuân Phân: "Thật hả? Nannan, cháu thật sự về nhà ?"
Lâm Hiểu sống mũi cay cay, đáp thật mạnh một tiếng: "Cháu về ạ, nhưng chỉ ở hai ngày thôi."
"Thế thì , thế thì quá, bà đợi cháu nhé. Cháu về là bà sẽ nấu món ngon cho cháu ngay, bà sẽ bảo ông nội cháu lên núi đào thêm ít măng mùa đông về xào riêng cho cháu ăn."
"Bà thiên vị lộ liễu thế , sợ tị nạnh ạ?" Lâm Hiểu trêu chọc.
Bà Xuân Phân hừ một tiếng: "Ai quản bà chứ! Đứa nào thích thì kệ chúng nó, bà cứ thương cháu đấy."
Câu cũng chỉ bà nội mới dám , ai bảo bà là vai vế lớn nhất nhà cơ chứ.
Ừ, chỉ vai vế lớn mà tính tình cũng nóng nảy nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-585.html.]
Lâm Hiểu chỉ thích những lời bá đạo như , đặc biệt là khi bà bênh vực : "Bà ơi, cháu còn làm việc, cháu cúp máy đây ạ. Tối nay bà chụp cho cháu vài bức ảnh bữa cơm tất niên ?"
Lời đ.á.n.h trúng tâm lý của bà Xuân Phân, khi "nhận nhiệm vụ", bà cảm thấy lòng vui vẻ hẳn .
"Chụp chứ, chụp hết cho cháu, tối nay trong làng đốt pháo hoa, bà cũng sẽ video gửi cả cho cháu luôn."
Điện thoại ngắt kết nối, cô xoay bộ về phía phòng hồi sức cấp cứu.
Lâm Hiểu bộ đồ vô trùng, phòng quan sát bên cạnh, lúc Ngô Ưu vẫn tỉnh .
"Chủ nhiệm Phàn hồi phục ?"
Lâm Hiểu quên chuyện ông suýt ngã khi rời bàn mổ, đó là do hạ đường huyết khi não bộ làm việc với cường độ cao.
Lúc đó, trợ thủ một mở một chai đường glucose cho ông uống, đó dìu chủ nhiệm của họ về phòng nghỉ.
Mấy tiếng đồng hồ trôi qua, ông vẫn xuất hiện.
Nữ y tá phụ trách chăm sóc Ngô Ưu gật đầu: "Chủ nhiệm Phàn ở trong phòng họp , chú Ngô lát nữa cần họp một chút, bác sĩ mổ chính nhất nên mặt."
"Chú Ngô bảo qua đó ?" Lâm Hiểu hỏi .
Y tá lắc đầu: "Cái thì thấy , nhưng lúc chú Ngô tìm cô đấy ạ."
Lâm Hiểu hiệu , cô ở phòng quan sát ghi chép thêm nửa tiếng mới rời .
Buổi tối, tầm chín giờ mười phút, Ngô Ưu tỉnh .
Sau một loạt các kiểm tra và đ.á.n.h giá cơ thể, cuối cùng đưa một kết luận khá : Bệnh nhân đang hồi phục một cách tuần tự.
Ngô Hoành Thắng : "Nguyên văn lời của Chủ nhiệm Phàn là, chỉ cần trong 12 giờ tới xuất hiện biến chứng, loạn nhịp tim nghiêm trọng xuất huyết nhiễm trùng thì thể chuyển sang phòng bệnh thường ."
Lâm Hiểu khỏi thở phào nhẹ nhõm: "Đây cũng coi như là một bước đột phá. Động mạch chủ hẹp cực độ, diện tích lỗ van 0.3 cm2, trong lúc mổ phát hiện nó gần như chỉ còn 0.1 cm2, nghiêm trọng hơn dự kiến nhiều."
Ngô Hoành Thắng tiếp lời: "Nếu nhờ Chủ nhiệm Phàn mô phỏng bốn đó, dự đoán sự cố thể xảy trong lúc mổ thì ca phẫu thuật cũng thể thành công ."
Dữ liệu bệnh nhân thu thập 100%, phục hồi theo tỷ lệ 1:1, đó dùng kỹ thuật đưa gian ảo, để các nhân viên tính toán mô phỏng phản ứng của cơ thể , từ đó hiện thực hóa việc phẫu thuật mô phỏng ảnh.