Lâm Hiểu giải thích thêm một câu, cũng chẳng quan tâm ông hiểu hết , cô vẫy tay chào về.
Bữa tối chỉ món mì xào đơn giản, ba chị em ăn xong thì cùng xem tivi ở phòng khách. Đến chín rưỡi tối, nhắm chừng thời gian gần điểm, cả ba cùng dậy.
"Hai đứa ở nhà , để chị đón bố ." Lâm Hiểu xua tay bảo.
Lâm Giai dứt khoát tắt tivi: "Đi thì cả nhà chứ, ở nhà một chán c.h.ế.t."
Lâm Huệ cũng gật đầu cùng.
Lâm Hiểu phản đối, cô cầm chìa khóa xe và áo khoác, dẫn theo hai em gái ngoài.
Mười giờ hai mươi tối, Lâm Hiểu đón bố .
Lâm Chí Thành và Chương Nhược Mai tay xách nách mang đủ thứ túi lớn túi nhỏ, tàu cao tốc suốt bốn tiếng đồng hồ nên mệt lừ. Thế nhưng thấy ba cô con gái cùng xuất hiện ở cửa , bao nhiêu mệt mỏi bỗng chốc tan biến sạch sành sanh.
Chương Nhược Mai lập tức ôm chầm lấy cô con gái cả, xoa xoa tay cô hỏi: "Mặc ít thế lạnh con? Đêm hôm thế cẩn thận kẻo cảm lạnh đấy."
Lâm Chí Thành vội giục: "Lên xe, lên xe thôi, chuyện gì thì về nhà tiếp."
Chương Nhược Mai nở nụ rạng rỡ: " , chúng về nhà thôi, về nhà thôi."
Hai họ mang theo bốn chiếc vali, ngoại trừ một chiếc đựng quần áo đồ dùng cá nhân, ba chiếc còn là đồ ăn thức uống.
Chương Nhược Mai chẳng ngại phiền phức, đến cửa mở vali ngay tại phòng khách, lấy từng món đồ giới thiệu.
"Đây là bánh nếp ông nội mới làm xong, đặc biệt về tận làng để mang lên cho con đấy."
"Còn đây là đôi giày bông dày dặn bà nội tự khâu cho con, để trong nhà cho ấm. Hai đứa Giai Giai với Huệ Huệ cũng một đôi, bọn nó từ lúc ở nhà ."
"Đây là đồ bà ngoại gửi ..."
"Cái là của cô cả cho..."
"Cái thím dặn mang bằng ..."
Ba chiếc vali lớn, món nào cũng nguồn gốc rõ ràng, mỗi gói đồ đều chứa đựng lời chúc năm mới và sự quan tâm của trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-564.html.]
Lâm Hiểu mà cầm lòng , cô phịch xuống ghế sofa.
Lâm Chí Thành thấy bèn vỗ vai con gái: "Năm ngoái con về , cô dì chú bác ai cũng nhớ con hết. Con lúc nào cũng là một thành viên quan trọng trong đại gia đình mà."
Hai bên nội ngoại nhà họ Lâm và họ Chương đều còn già nên gia đình vô cùng đoàn kết, hòa thuận.
Lâm Hiểu tuy là phận con cháu, nhưng các bậc tiền bối chẳng hề tiếc nuối mà luôn sẵn lòng bày tỏ sự quan tâm dành cho cô.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Chương Nhược Mai sắp xếp đồ đạc đấy, đồ khô để sàn bếp, đồ cần cấp đông thì cho tủ lạnh. Đến khi dọn dẹp xong xuôi, bà mới chợt nhớ một chuyện.
"Ối dào, nhiều đồ quá nên quên khuấy mất mấy bộ câu đối đỏ ."
Nói đoạn, bà ngẩng đầu chồng trách móc: "Ông cũng thật là, cái đó tiện tay cầm theo cơ chứ."
Lâm Chí Thành thì tặc lưỡi: "Quên thì thôi, sáng sớm mai phố xem thử, mua vài bộ về là mà."
Lâm Hiểu chợt nhớ , liền ngay: "Ở nhà đấy ạ, của sư từng qua đây chơi, bác mang cho con bao nhiêu là câu đối với chữ 'Phúc' ."
"Mẹ của Hứa từng đến đây ?" Chương Nhược Mai ngạc nhiên hỏi.
Lâm Hiểu đáp: "Bác con ở Kim Lăng một nên qua thăm, còn giúp con gọi đến dọn dẹp nhà cửa, hai bác cháu cùng dán hoa giấy lên cửa sổ nữa. Vốn dĩ sư cũng định ở ăn Tết với con..."
Chương Nhược Mai xong cảm thấy ấm lòng. Gia đình bạn trai của con gái đúng là những học thức tâm lý.
"Thế bao giờ họ ?" Chương Nhược Mai hỏi luôn.
Lâm Hiểu lướt xem tin nhắn trả lời: "Sáng mai ạ, họ tự lái xe về Kim Minh, chắc muộn nhất là chín giờ xuất phát ."
Lâm Chí Thành lập tức lắc đầu: "Chắc là , năm nay nhà nước thực hiện chính sách miễn phí cầu đường cao tốc ngày lễ, qua đêm nay là bắt đầu . Tuy họ đến mức đêm, nhưng chắc chắn sẽ khởi hành từ sáng sớm."
Từ Kim Lăng về Kim Minh, kể cả đường sá thuận lợi tắc nghẽn thì cũng mất năm sáu tiếng lái xe cao tốc.
Nếu tính cả thời gian nghỉ ngơi dọc đường ở các trạm dừng chân thì ít nhất cũng mất sáu tiếng rưỡi.
Hai vợ chồng bàn bạc một hồi, quyết định tranh thủ ngay trong đêm sang nhà họ Hứa gửi quà Tết, coi như một lời cảm ơn vì họ chăm sóc con gái bấy lâu nay.
"Hiểu , con gọi điện cho Hứa thử xem, đừng rõ chuyện định qua, cứ hỏi xem họ đang làm gì. Nếu ngủ thì thôi." Chương Nhược Mai vẫn còn chút lưỡng lự.
Lâm Hiểu gật đầu bấm gọi .