Trọng sinh năm 2002 - Chương 314

Cập nhật lúc: 2026-02-11 13:03:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi sang phòng ký túc xá của chị giúp dọn dẹp, tiện tay khuân luôn một thùng tài liệu học tập và ghi chép tâm đắc nhất, thậm chí còn cả vài cuốn sách chuyên ngành.

"Vét" xong bên , bắt đầu để mắt tới Dụ Thừa Huy.

Thế là gọi điện thẳng cho hỏi: "Anh ơi, tài liệu sách nào dùng đến hoặc mang về ? Bên em 'thu mua' tất nhé."

Hai làm "thầy trò" nhiều năm nên đều hiểu rõ tính cách của .

Đối mặt với Dụ Thừa Huy, luôn thẳng, thậm chí vì thích uống sữa nên còn bỏ qua luôn cả khâu mua đồ "hối lộ".

Anh quanh một lượt : "Có tổng cộng hai thùng sách, nặng đấy, mang xuống lầu ký túc xá nữ cho em."

"Bây giờ luôn ạ?"

"Không rảnh ?"

"Phải rảnh chứ, em xuống lầu ngay đây."

Mười phút , hai tiến hành bàn giao.

Tôi ôm một thùng sách lên, suýt chút nữa thì loạng choạng ngã nhào.

Dụ Thừa Huy nhịn mà bật : "Anh đ.á.n.h giá cao em quá , thế chia làm ba thùng cho ."

"Không , em ôm mà." Tôi gồng sức nữa.

Anh đợi bên năm phút, cho đến khi xuống lầu thứ hai, ôm lấy thùng thứ hai một cách lảo đảo.

"Cũng cố nhồi nhét cho em đấy." Chuyện thi cử xong xuôi, tâm trạng hiếm khi thư thái như .

Tôi cũng thấy vui vẻ lạ thường. Thứ đang ôm chỉ là một thùng sách, mà là cả một bầu trời kiến thức, là kinh nghiệm và bí kíp học tập của các đại học bá đấy!

Tình nghĩa ba năm là giả, tin chắc mỗi cuốn sách tặng đều chọn lựa kỹ càng.

"À đúng , em hẹn chị Như Hân tối mai ăn cơm, thấy ?" Với thì thế nào cũng , mời riêng mời chung cũng quan trọng.

Anh gật đầu: "Vậy thì chung , đỡ cho em tốn kém."

"Không , em tiền mà, học kỳ em nhận học bổng quốc gia xong." Hiếm khi khoe khoang một chút.

Dụ Thừa Huy xua tay, mỉm chào tạm biệt.

Tối hôm , ba chúng cùng ăn tại một tiệm cơm nhỏ khá gần trường.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-314.html.]

Nhận quà tặng của cả hai, lòng tràn ngập cảm động nên mời khách vô cùng hào phóng, gọi món ngừng tay.

Chị Như Hân thấy , vội ngăn : "Thôi đủ , ba thôi mà em gọi cả bàn thức ăn thế làm gì?"

"Thì cứ ăn thôi, hết thì gói mang về. Ký túc xá em nồi điện nhỏ, mai hâm một bữa nữa ." Tôi chẳng hề ngại ăn đồ thừa.

Chị Như Hân đành chịu: "Thôi , tùy em, chốt sáu món nhé."

Cả ba đều bận, mỗi đều việc riêng làm, ai cũng mơ hồ đoán đây lẽ là cuối cùng tụ tập cùng ở trường.

Tôi hưng phấn nên gọi thêm mấy chai bia, thể hiện sự hào sảng một chút.

Kết quả là tửu lượng cực kém, gần như uống một ly gục, cuối cùng chị Như Hân dìu về.

"Chị ơi, chị sắp nghiệp , chị em nhớ chị lắm."

Tôi chóng mặt nhưng đầu óc vẫn tỉnh táo, điều kiểm soát cái miệng của , nghĩ gì nấy.

"Chị , hồi năm nhất đầu dự thính em để ý chị . Lúc đó em tự nhủ bên khoa Toán chị nào khí chất ngút trời thế , xinh lạnh lùng nữa."

"Quen mới thấy chị chẳng lạnh lùng chút nào, chị nết, còn dắt em nhóm nghiên cứu nữa."

"Huhu... chị ơi, chị đúng là chị ruột của em..."

Chị Như Hân dìu , nịnh nọt suốt dọc đường, trong đó cả nhắc đến Dụ Thừa Huy, nhưng nội dung thì khác hẳn.

Với Thừa Huy, khen chê, lúc thì "cảm ơn đại lão gánh em", lúc lầm bầm " thật là m.á.u lạnh vô tình, hành hạ đến c.h.ế.t mới thôi".

Chị Như Hân bật mấy bận, thầm nghĩ cô học lúc say rượu thật là đáng yêu.

Rượu lời , chị là thực lòng quý mến chị, tình cảm ba năm qua đúng là đáng giá.

Chị đưa về đến phòng, dặn dò vài câu mới rời .

Tôi ngủ một mạch đến sáng, nhờ đồng hồ sinh học mà đúng sáu giờ tỉnh giấc.

Sau đó, khi nhớ những trò "quậy" và những lời nhảm nhí tối qua, cảm thấy vô cùng hổ.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

"C.h.ế.t mất thôi, cũng may gì quá kỳ quặc, thì mặt mũi ai nữa."

Sau khi bò xuống giường, gửi tin nhắn cho chị Như Hân và Thừa Huy, nhanh chóng sửa soạn để kịp học tiết tám giờ sáng.

Sáng năm tiết, chiều bốn tiết, trong thời khóa biểu tuần thì đây là ngày học dày nhất.

Loading...