Trọng sinh năm 2002 - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:57:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cả ba ăn một bữa no căng bụng, cuối cùng Lâm Hiểu vẫn uống cà phê, còn ăn thêm bữa thứ hai khi kết thúc với mấy mẩu bánh mì miễn phí của nhà hàng.

"Em đúng là sức ăn đáng nể thật đấy." Trương Như Hân kinh ngạc vô cùng, nhịn đưa tay sờ thử bụng đối phương: "Vẫn phẳng lì thế , đồ ăn trôi hết ?"

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Lâm Hiểu đùa: "Đói quá mà chị, chắc là ăn xong tiêu hóa hết luôn ạ."

Trương Như Hân cũng : "Vậy thì chức năng tiêu hóa của em thật đấy. Chị ở Chiết Giang nhiều loại bánh chưng thịt ngon lắm, làm bằng gạo nếp nguyên chất, chị thì chẳng ăn nhiều, cứ ăn khó tiêu."

Trương Như Hân thích ăn, nhưng vì vấn đề tỳ vị nên ăn một chút là ăn nổi nữa, hệ đường ruột cũng bình thường, cơ bản là thức ăn ăn kịp thấy ánh mặt trời ngày hôm trôi xuống cống .

Chính vì , khi thấy những bạn xung quanh khẩu vị và ăn uống , chị cảm thấy hạnh phúc.

"Chị thích nhất là ăn với những sành ăn, chỉ cần thôi thấy món ăn ngon lành , nhờ thế mà chị cũng ăn thêm vài miếng."

"Chị thích ăn đồ nếp ạ?"

"Thích chứ, mấy thứ như bánh chưng, bánh trôi, xôi gà, cơm ống tre, bánh mochi nếp, chị đều thích cả, nhưng ăn nhiều."

"Thế bánh gạo thì , chị thích ?"

"Hửm? Bánh gạo , chị cũng thích, nhưng làm từ gạo nếp nên dám ăn nhiều ."

"Bánh gạo ở chỗ em làm từ gạo nếp ạ. Đợi khi khai giảng em sẽ mang một ít lên cho chị ăn thử."

"Vậy thì quá, chị vốn dĩ mê đặc sản các nơi mà."

Trên đường về, hai họ khoác tay dứt.

Cả đội thi của Nam Đại lưu Thượng Hải bốn ngày, đến sáng ngày thứ năm, thầy giáo dẫn đoàn đưa trở về trường.

Lần , Lâm Hiểu nộp đơn xin phép để Thượng Hải thêm ít ngày.

Cuộc thi kết thúc, nhưng chuyến du lịch Thượng Hải của bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Tôi thu dọn hành lý xong xuôi, tiễn Trương Như Hân và rời , đó gọi một cuộc điện thoại cho Chương Oánh.

"Chị ơi, em thi xong , chị đang ở ạ, bây giờ em qua tìm chị nhé?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-260.html.]

Sau vài câu trò chuyện ngắn gọn, Lâm Hiểu kéo vali ga tàu điện ngầm, chuẩn đến chỗ chị họ đang ở.

Thực họ Chương Hoài cũng ở Thượng Hải, vả điều kiện kinh tế của , nhà ở rộng rãi hơn, lẽ là lựa chọn hàng đầu.

Tuy nhiên họ kết hôn, dù quan hệ em đến mấy thì Lâm Hiểu cũng thấy ngại khi đến làm phiền tổ ấm nhỏ của .

Còn Chương Oánh, em họ đến Thượng Hải dự thi nên liên lạc từ sớm, bảo em thi xong thì cứ qua nhà chị ở.

Lâm Hiểu thực sự ít về chị họ Chương Oánh , kiếp cũng tiếp xúc nhiều. Ngoài việc chị ngoài ba mươi mà vẫn chịu lấy chồng khiến mợ suốt ngày càm ràm, thì còn một điểm nữa là mợ thường xuyên thở ngắn than dài về việc chị làm nghề nghiệp định.

khi gọi điện lúc nãy, chị bảo đang bận làm việc.

"Gần mười giờ mới bắt đầu làm, chị Oánh làm nghề tự do gì nhỉ?" Tôi thầm tò mò.

-----------------------

Lời tác giả: Chú thích [1]: Đề bài tham khảo từ Baidu.

Ngoài , nội dung cụ thể về các gói cước ưu đãi năm 2007 nhớ rõ lắm, kết hợp với tình hình để , xin đừng quá khắt khe.

Chương 55

Chương Oánh sống ở quận Hoàng Phố, khu phố cổ của Thượng Hải, thể coi là khu trung tâm sầm uất nhất, tàu điện ngầm thẳng tới, giao thông vô cùng thuận tiện.

Dù Lâm Hiểu kéo theo vali nhưng quần áo bên trong nặng, chỉ là trông cồng kềnh, vì thế việc lên xuống xe thấy mệt lắm. Thậm chí từ ga tàu điện ngầm bộ đến khu chung cư của chị họ, cũng một mạch.

Cho đến khi cửa phòng 803 và nhấn chuông, trán Lâm Hiểu mới lấm tấm chút mồ hôi.

Cửa mở , Chương Oánh mặc bộ đồ mặc nhà, chân xỏ đôi dép bông màu hồng vô cùng dễ thương, thậm chí đầu vẫn còn đeo chiếc băng đô rửa mặt.

Vừa thấy tới, Chương Oánh liền nở nụ rạng rỡ, giúp kéo vali trong: "Vào mau em, ngờ em đến nhanh , chị còn đang định gọi điện bảo cổng khu nhà đón em đấy."

"Chỗ cũng dễ tìm mà chị, tàu điện ngầm tiện lắm ạ."

Lâm Hiểu nhà đóng cửa , khi dép xong thì ở phòng khách ngó xung quanh: "Chị ơi, chỗ chị ở rộng rãi quá."

"Nhà thuê thôi mà, áp lực nợ ngân hàng nên chị cứ thuê chỗ nào rộng chút cho thoải mái."

Loading...