[Uông Vũ: Điều chỉnh? Vậy thì còn gọi là thao tác rủi ro cao nữa.]
[Lâm Hiểu: điều chỉnh xong sẽ chắc chắn hơn.]
Nhóm chat thêm tin nhắn mới nào.
Tôi vẫn đang màn hình máy tính thì điện thoại bất ngờ rung lên.
Tôi thoáng qua, màn hình hiển thị: Tuấn Trạch.
Trong ký túc xá yên tĩnh, các bạn cùng phòng đều đang làm việc riêng, cầm điện thoại bước ngoài ban công.
"Alo, Tuấn Trạch."
"Lâm Hiểu, đang lo lắng điều gì ?"
"Cậu gì cơ?"
"Chúng chọn rủi ro cao thì nhất định theo đuổi lợi nhuận tối đa. Mọi đều kỳ vọng mã , dự báo thứ Hai tuần tới sẽ biến động lớn, giờ giảm tỷ lệ nắm giữ là khôn ngoan ."
"Tớ cảm thấy nguy cơ thất bại."
"Nếu thành công, chúng chắc chắn sẽ khóa chặt vị trí trong top hai."
"Nếu mã 'toang', dù các danh mục khác đều trúng thì kết quả của chúng cũng chỉ ở mức khá thôi."
"Vậy thì ? Chuyện đó cũng vấn đề gì ."
Trong lòng đầy thắc mắc, hiểu tại Tuấn Trạch quyết tâm dốc hết vốn liếng như ?
nhanh đó, giọng từ điện thoại truyền đến, câu khiến tâm trí chấn động.
"Lâm Hiểu, chỉ là đưa ý tưởng, còn quyết định là do tất cả chúng cùng làm, cần gánh vác trách nhiệm. Dù thua thì cũng là cả nhóm cùng thua."
"Tuấn Trạch..."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Tớ thật đấy, tuần căng thẳng quá , cứ tự vác hết trách nhiệm lên vai . cần thiết , thắng thua cùng chịu, dù thì bốn chúng sẽ cùng gánh vác."
Gần như cùng lúc đó, tin nhắn trong nhóm tài chính nhảy lên liên tục.
[Uông Vũ: Lâm Hiểu, thắng là cả nhóm cùng thắng, chiến thắng x4; thua là cả nhóm cùng thua, thất bại chia cho 4.]
[Uông Vũ: Thi đấu đồng đội bao giờ là một quyết định thất bại, cũng một gánh team. Bất kể kết quả thứ Hai tới , bốn chúng sẽ cùng đối mặt!]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-227.html.]
[Trang Húc Quang: Có chuyện gì thế ???]
[Trang Húc Quang: Thôi kệ, tớ cũng chẳng nữa. Uông Vũ đúng đấy, thắng cùng thắng, thua cùng thua. Mới hai mươi tuổi đầu, sợ cái quái gì chứ!]
[Uông Vũ: Trang Húc Quang, đừng mang cái thói ăn lúc chơi game nhóm, thử bậy thêm câu nữa xem!]
[Trang Húc Quang: Không thì , tớ offline đây...]
Cuộc gọi giữa và Tuấn Trạch chỉ kéo dài vỏn vẹn năm phút, nhưng đó nhận tin nhắn riêng của Uông Vũ và Trang Húc Quang.
Nội dung tin nhắn của hai đại ý giống , đều bảo đừng quá bận tâm đến kết quả .
Đặc biệt là một câu của Uông Vũ khiến lòng cảm thấy vô cùng ấm áp.
[So với việc giành vị trí thứ nhất, tình bạn của chúng đáng giá hơn nhiều. Trải qua những ngày cùng thi đấu, tớ nghĩ bốn chúng thực sự là bạn của .]
, chỉ là bạn học, mà còn là những bạn thiết.
Nếu là bạn bè mà còn phân định rạch ròi quá mức thì chẳng là quá khách sáo ?
Ngày hôm lên lớp, tập trung giảng, lúc tan học cũng chỉ nhắm mắt nghỉ ngơi chứ mở điện thoại nữa.
Trang Húc Quang hàng ghế , lấy bút chọc chọc vai : "Ồ, xem nữa ? Một ngày xem tám trăm cơ mà, giờ 'sớm nở tối tàn' thế ?"
Tôi giật lấy cây bút đang chọc : "Trang Húc Quang, tay thật chẳng nặng nhẹ gì cả, bút chọc đau ."
"Đau lắm ? Tớ thấy làm nhẹ lắm mà." Trang Húc Quang nhanh chóng đ.á.n.h lạc hướng.
Uông Vũ , cũng cầm một cây bút lên: "Lâm Hiểu đúng đấy, cái thật là ngứa đòn, nếu Tuấn Trạch kéo nhóm thì tớ còn chẳng buồn đoái hoài."
Nói xong, một lượt tiện tay gom luôn hai cây bút còn .
"Ơ kìa, tớ còn ghi chép bài nữa mà." Trang Húc Quang nhịn thốt lên.
Uông Vũ cầm bút chia cho một nửa, lạnh lùng : "Mặc kệ , mà mượn khác. Còn làm trò tiểu xảo nữa là tớ giơ tay mách giáo viên đấy."
Sinh viên đại học mà còn đòi mách lẻo ?
Trang Húc Quang nghĩ đến cảnh Uông Vũ đột ngột dậy giữa giờ học bảo: "Thưa thầy, Trang Húc Quang lấy bút chọc em", chỉ riêng cảnh tượng đó thôi khiến rùng .
nãy đúng là quậy phá , tịch thu bút cũng đành chịu.
Thế là nhích sang một bên, nhanh tay cuỗm luôn hai cây bút một đen một xanh từ chỗ Tuấn Trạch.
Tuấn Trạch vệ sinh đúng lúc chuông học vang lên, kết quả xuống quờ tay định lấy bút thì chẳng thấy ?