Xưởng của làm việc khá quy củ nhưng cũng nghỉ trọn vẹn bảy ngày. hạnh phúc là do so sánh mà , thấy bố chỉ nghỉ ba ngày lẻ tẻ nên việc nghỉ năm ngày liên tục là điều tuyệt vời .
Sau khi đồng ý đưa hai cô con gái nhỏ chơi, liếc thấy con gái lớn vẫn im lặng gì, bà ngập ngừng một lát mới hỏi: "Tháng con học hành thế nào?"
Kể từ trận cãi vã , hai con bao giờ thảo luận chuyện học tập. Mỗi tuần về nhà, Lâm Hiểu chủ động nhắc, cũng coi như "mắt thấy thì tâm phiền".
Giờ thấy chủ động hỏi han, Lâm Hiểu dần chấp nhận việc chọn học khối xã hội .
Cô liền đáp: "Dạ lắm ạ, sáu môn con đều thích nghi . Giáo viên lớp thực nghiệm giảng bài khá nhanh nhưng nhờ kỳ nghỉ hè con chuẩn nên vẫn hiểu hết."
"Học xã hội chỉ khổ nỗi cái gì cũng học thuộc, giờ mới lớp mười thì bao nhiêu, chứ lên lớp mười một, mười hai thì sáu môn học thuộc đó mệt c.h.ế.t . Còn môn Toán nữa, dân xã hội thường kéo điểm ở môn Toán lắm, con đừng vì mấy môn học thuộc mà bỏ bê môn Toán đấy nhé."
Lâm Hiểu lời, suy nghĩ một chút quyết định dùng đến tiền riêng của : "Mẹ, Quốc khánh con hiệu sách Tân Hoa mua ít sách tham khảo."
"Được, hôm đó đưa các em công viên Cảnh Sơn, con cùng luôn."
Dù vẫn còn giận vì con gái tự ý chọn khối học, nhưng chuyện cũng đổi nữa, bà đành chọn cách chấp nhận.
"Cầm lấy ba trăm . Mẹ đưa mấy đứa nhỏ công viên, đến giờ ăn trưa cả nhà sẽ qua tìm con."
"Mẹ, con cũng ở hiệu sách." Lâm Tuệ bỗng nhiên kéo tay .
Trong ba đứa con gái, đứa út ít nhất nhưng cũng ngoan ngoãn và hiểu chuyện nhất. Thấy con út hiếm khi mở lời yêu cầu, lý do gì để từ chối.
bà vẫn hỏi : "Tuệ Tuệ, con chơi thật ? Không tàu hỏa mini, cũng chèo thuyền ?"
Công viên Cảnh Sơn tuy gọi là công viên nhưng thực chất bên trong là các trò chơi cảm giác mạnh, là khu vui chơi dành cho trẻ em quy mô lớn nhất huyện Hoài Khê. Vào những năm đầu thập niên 2000, đây chính là thiên đường của học sinh huyện.
Lâm Tuệ lắc đầu: "Con ở hiệu sách sách ạ."
"Chao ôi Tuệ Tuệ ơi, chơi chứ, sách gì , tàu hỏa mới thích." Lâm Giai chỉ hận thể kéo ngay cô em sinh đôi cùng.
Lâm Tuệ khó xử, chị hai chị cả, tâm trạng d.a.o động thôi.
Dù hiệu sách với chị cả, nhưng chị hai rủ chơi cùng...
"Tuệ Tuệ, trong lòng em thích cái nào hơn thì chọn cái đó, đừng phân vân."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-22.html.]
Lâm Hiểu nhận sự do dự của em gái. Thực chất em út thích hiệu sách hơn, nhưng vì từ nhỏ luôn dính lấy chị hai sinh đôi nên khó để từ chối việc hai tách riêng rẽ.
Cuối cùng, là quyết định: "Mẹ đưa Giai Giai công viên, còn Hiểu Hiểu dắt theo Tuệ Tuệ."
"Ơ kìa ! Con Tuệ Tuệ cùng cơ, chúng con chơi cùng chứ."
Mẹ vỗ nhẹ cô con gái thứ hai kéo : "Đi nhanh , tí nữa công viên đông nghịt , xếp hàng mệt nghỉ đấy. Tuệ Tuệ thì thôi, con tự chơi một ."
"Thiếu một thì còn gì vui nữa ạ."
"Vậy thì con cũng khỏi luôn."
"Không, con tàu hỏa! Con còn vòng mặt trời nữa!!"
Lâm Giai kéo tay , nhảy chân sáo đầy phấn khích. Đi xa vẫn còn thấy tiếng cô bé lải nhải đòi chơi hết sạch các trò chơi trong công viên.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Lâm Hiểu dắt Lâm Tuệ hiệu sách, đưa em đến khu vực sách văn học kinh điển, dặn em chạy lung tung mới khu vực sách cấp ba.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh chóng nhưng và Lâm Giai vẫn . Thấy gần trưa, Lâm Hiểu dắt em gái cửa hàng nhỏ cạnh hiệu sách để gọi điện thoại công cộng.
Giọng vẻ mệt mỏi pha chút bất lực: "Em con nó vẫn đòi chơi tiếp, đang xếp hàng, còn mấy trò nữa cơ... Chắc kịp về ăn trưa , con dắt Tuệ Tuệ tìm quán nào gần đó mà ăn nhé."
Cúp điện thoại, Lâm Hiểu dắt em gái vỉa hè, quanh tìm chỗ ăn.
Bỗng nhiên, ánh mắt cô dừng ở một bảng hiệu lớn hình ông lão râu trắng mỉm .
Lâm Hiểu mỉm , đầu hỏi: "Tuệ Tuệ, chị dẫn em ăn KFC nhé?"
Lời tác giả:
----------------------
Chương 8
Vào những năm 2000, KFC tại một huyện nhỏ thuộc tỉnh Chiết Giang vẫn là một loại đồ ăn nhanh phương Tây vô cùng xa xỉ.
Thời điểm đó vẫn còn thịnh hành việc phát phiếu giảm giá.