Tôi gọi một tiếng "", đầu chằm chằm bài luận của : "Giờ thì em nếm trải sự độc miệng của thầy cố vấn . Thầy suýt chút nữa là thẳng bài em chẳng khác gì một đống rác."
Anh Triệu Tranh tiến gần, cầm bài luận lên xem. Chỉ thấy mặt giấy chằng chịt những vòng tròn mực đỏ và cả những dòng ghi chú do chính tự đ.á.n.h dấu . Có thể , trừ phần mở đầu và kết thúc, phần nội dung chính hầu như đoạn nào là cả.
Tôi cứ ngỡ năm ba cao học cũng sẽ giống thầy cố vấn, kiểu gì cũng bồi thêm vài câu khó , nhưng ngờ nghĩ khác.
"Em mới năm hai, thế là khá . Hướng phân tích của em đúng đấy, chỉ là đào sâu thôi. Thầy Lăng vốn thích sinh viên luận văn kiểu hời hợt, góp nhặt mỗi chỗ một ít trộn như một bài cắt dán, chẳng thấy kiến giải riêng của bản cả."
"Đặc biệt là sinh viên vốn hiểu quá sâu về thị trường tài chính thì nên tiếp cận từ góc độ vĩ mô. Hãy thử phân tích từ những chi tiết nhỏ, đào sâu một luận điểm duy nhất, khi em sẽ thu những kết quả bất ngờ đấy."
Anh Triệu Tranh ở văn phòng hướng dẫn tận nửa tiếng đồng hồ, vẫn thấy thầy Lăng về nhưng gặp Đằng Xuân.
Sau khi hai trao đổi vài câu, Triệu Tranh đành hẹn chiều mới tìm thầy hướng dẫn.
"Sắp trưa , cả nhà cùng căng tin ăn cơm nhé?" Anh Đằng Xuân và đề nghị.
Anh Đằng Xuân gật đầu đồng ý, còn thì vô cùng tích cực.
Lần đầu tiên ba chúng chung một bàn, chọn món cơm rang và xào ở tầng hai căng tin. Giá ở đây đắt hơn cơm suất ở tầng một một chút, nhưng vẫn rẻ hơn đồ gọi món ở căng tin dành cho giảng viên.
Tôi chủ động dùng thẻ cơm của để thanh toán, ngỏ ý mời hai : "Dù em nhiều tiền nhưng mời ăn căng tin thì vẫn dư sức ạ."
Anh Đằng Xuân bốn món mặn hai món rau bàn mà lắc đầu: "Cũng cần nhiều thế , ba mà."
"Ăn hết mà , chúng đều là những trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn. Với cả cả buổi sáng nay em sửa bài luận, não thiếu đường trầm trọng, sắp đói lả đến nơi đây ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-219.html.]
Anh Triệu Tranh hỏi: "Cậu xem bài luận của em ? Nghe thầy Lăng chê còn một mảnh giáp."
Anh Đằng Xuân tò mò, nhân lúc chờ đồ ăn thì cầm bài luận lên xem vài cái bật .
"Anh ơi, nỗi đau của em thế." Vì dạo quan hệ khá nên cũng dám đùa vài câu.
Anh Đằng Xuân xem xong trả , bảo: "Các thành viên khác trong nhóm của em cũng nộp bài luận tương tự cho thầy Lăng, em đoán xem thầy gì?"
"Cũng giống em ạ, mắng cho xối xả?"
"Không hề, thậm chí phần ghi chú trong bài luận của họ là do giúp thầy làm đấy, thầy chỉ góp ý miệng vài câu thôi."
Tôi vẫn còn đang ngơ ngác thì Triệu Tranh vỗ vai : "Cô em khóa ơi, chúc mừng nhé, em lọt 'mắt xanh' của thầy Lăng đấy."
"Ý là ạ?" Tôi lờ mờ đoán nhưng dám nghĩ sâu hơn, cảm thấy điều đó thật khó tin.
Anh Đằng Xuân giải thích: "Anh và Triệu Tranh đều là sinh viên năm cuối cao học, tố chất cũng thuộc dạng bình thường, thuận lợi học thẳng lên thạc sĩ sự hướng dẫn của thầy Lăng thôi. một cô em khóa bọn , ngay từ thời đại học thầy coi trọng ."
"Sinh viên đại học ạ? Chị lai lịch thế nào, năng lực chuyên môn giỏi lắm ạ?"
"Năng lực đương nhiên là giỏi , nhưng so với cái đó thì chị còn 'đỉnh' hơn ở khoản mặt dày."
Lãnh Hàn Hạ Vũ
"Hả?"
"Chị vốn sinh viên Nam Đại , nhưng cũng học một trường ở tỉnh Tô. Có một thầy Lăng đến trường đó làm buổi diễn thuyết, cô nàng chỉ đúng một buổi báo cáo mà dám xông thẳng lên với thầy là thi cao học làm học trò của thầy. Chưa hết , suốt ba năm đại học, chị chạy đến Nam Đại một trăm , đến mức khiến thầy Lăng quen mặt luôn."
Lời của Đằng Xuân dứt, Triệu Tranh tiếp lời: "Tất nhiên bấy nhiêu đó vẫn đủ để thầy Lăng thực sự để mắt tới, nhưng cô em trong bốn năm đại học hai giành giải thưởng quốc gia, năm nào cũng tham gia các cuộc thi tầm cỡ quốc, đạt một giải Nhất, hai giải Nhì và cả một huy chương vàng cá nhân nữa..."