Nghe thấy tiếng động phía , bố chậm : "Đường đá răm chán thật đấy, nhưng làm , đường trong thôn thì chính quyền quan tâm tới ."
"Sau chắc chắn sẽ khác thôi bố, nhà nào cũng sẽ đường bê tông dẫn tận cửa, sẽ thuận tiện hơn nhiều."
Tôi nhớ rõ chính xác là năm nào, chỉ nhớ lúc đó mới làm lâu, xã rót vốn cộng với thôn hỗ trợ thêm để trải nhựa và bê tông cho con đường nhỏ.
Kể từ đó, dù trời mưa to đến mấy cũng thể yên tâm xỏ dép lê ngoài, còn cảnh bùn đất lầy lội, thỉnh thoảng thấy phân trâu phân dê nổi lềnh bềnh trong mấy vũng nước nữa.
Bố thì , cũng phản đối: "Nếu thế thì quá, chỉ là đợi đến năm nào thôi."
"Sắp bố ạ, đất nước đang phát triển mà, cuộc sống sẽ ngày càng hơn thôi."
"Con đúng đấy. Hồi bố mới cưới, trong thôn còn điện, nước máy cũng , mà giờ cái gì cũng , nhà còn lắp cả điện thoại bàn cơ mà..."
Hai bố con cứ thế trò chuyện bâng quơ, chẳng mấy chốc đến cổng trường Số 3.
Bố cho đụng tay , một ông xách hai chiếc túi nhựa lớn phăm phăm.
"Hiểu Hiểu, con chỉ cần đeo ba lô với xách cái phích nước thôi." Đi vài bước, bố hỏi: "Mình tìm ký túc xá báo danh hả con?"
"Đi báo danh ạ, đến phòng giáo vụ nộp tiền xong mới xếp phòng nào." Quy trình từ mười mấy năm cũng chỉ nhớ mang máng.
May mà ngày khai giảng đông như trẩy hội, cứ theo đông là . Chỗ nào thì cứ túm đại một hỏi, ai nấy đều nhiệt tình chỉ dẫn chi tiết.
Học phí một kỳ là 1200 tệ, tiền sách vở 400, tiền ký túc xá 300. Tôi mở ba lô lấy một chiếc phong bì, đếm đủ mười chín tờ một trăm tệ đưa cho thầy giáo, đó cẩn thận cất tờ biên lai .
Lúc rời khỏi phòng giáo vụ, kìm mà bật .
"Có chuyện gì thế?" Bố ngơ ngác hỏi.
Tôi đáp: "Bố ơi, 1900 tệ một học kỳ, con thấy rẻ quá chừng!"
"Rẻ cái gì mà rẻ, lương của bố con một tháng cũng mới 1200 thôi đấy."
"Thì bởi con mới thấy rẻ. Bố nghĩ mà xem, nếu con trường Hành Tri thì riêng tiền học phí, tiền suất ngoại giao với tiền quan hệ cũng tốn mấy chục nghìn tệ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-13.html.]
Bố nhớ tiền tiết kiệm trong nhà cũng chỉ vẹn vẹn ba vạn tệ. Nếu đúng như trường hợp , e là chỉ cần một đợt đóng học phí thôi cũng đủ làm gia đình kiệt quệ.
Người ở nông thôn thường thói quen tích cóp, tiền gửi tiết kiệm mới thấy yên tâm, mà cách đầu tư phổ biến nhất chính là gửi kỳ hạn ở ngân hàng.
Mất mấy vạn tệ một lúc chẳng khác nào bóc một nửa vốn liếng của gia đình.
Dù cảm thấy với con gái, nhưng bố vẫn thấy nhẹ lòng: "Ừ, con chỉ cần chăm chỉ học thì ở cũng học thôi. Nếu chỗ nào theo kịp thì cứ bảo bố mua thêm sách tham khảo cho."
Bố giúp chuyển đồ lên lầu, khi về còn lén nhét cho thêm hai trăm tệ.
"Mẹ đưa tiền sinh hoạt phí cho con mà." Trong túi giờ hơn ba trăm tệ. Thường thì đầu học kỳ sẽ khá hào phóng, nhưng khi quen dần, mỗi tuần sẽ chỉ cho sáu bảy mươi tệ thôi.
Đó là suy đoán dựa ký ức từ kiếp .
Bố vẫn nhất quyết cầm : "Bố cho thì con cứ cầm lấy, mới khai giảng chắc chắn nhiều thứ chi tiêu. Chuyện đừng với , bà cắt bớt tiền sinh hoạt của con đấy."
Tôi chợt nhớ , quả thực làm như .
Kiếp khi học đại học, kỳ nghỉ hè làm thêm kiếm ít tiền, liền bảo: "Con tiền thì hai tháng tới gửi tiền nữa nhé. Bao giờ tiêu hết thì hãy gọi điện cho ."
Hồi đó vì học trường tư thục tốn của gia đình gần mười vạn tệ nên trong lòng lúc nào cũng thấy mặc cảm và tội .
Vì khi thế, đồng ý ngay và tự gánh vác chi phí sinh hoạt.
Ngoại trừ học kỳ đầu năm nhất là lấy tiền nhà, từ đó về bao giờ xin thêm đồng nào. Thậm chí từ năm thứ ba trở , còn tự lo cả tiền học phí.
Tôi nắm chặt hai trăm tệ trong tay, tựa lan can hành lang tầng sáu, theo bóng dáng lầm lũi của bố đang khuất dần mà thẫn thờ.
Cảm giác chút vui sướng thầm kín, vì thể đường đường chính chính nhận tiền từ bố mà thấy nặng nề tâm lý.
Lãnh Hàn Hạ Vũ
Không cảm thấy c.ắ.n rứt lương tâm một chút nào.
Lời tác giả:
----------------------
Chương 5