Trọng sinh năm 2002 - Chương 123

Cập nhật lúc: 2026-02-11 12:43:22
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Món bánh xếp áp chảo thịt bò đấy, điều vỏ dính, mỏng như ở quê ." Vương Hồng Hưng tỏ khá thích thú với đồ ăn Kim Lăng, món nào cũng gọi một ít, ăn đưa nhận xét.

Bốn cùng bàn, gọi đồ ăn theo lượng chia sẻ cho . Vì thời gian còn thoải mái nên bữa ăn đầu tiên ở Kim Lăng kéo dài tận nửa tiếng đồng hồ.

Nửa tiếng , khi tân sinh viên gần đủ chỗ, chiếc xe buýt bắt đầu lăn bánh rời khỏi ga tàu.

Thế nhưng càng , đường xá càng trở nên vắng vẻ, xung quanh thấy khá hoang sơ khiến bắt đầu lo lắng.

"Chẳng Nam Đại ở trung tâm thành phố ? Sao xe cứ chạy mấy cái xó xỉnh rừng núi thế ?"

"Chú ơi, chỗ chú là cơ sở Nam Thành, còn sinh viên năm nhất chúng cháu học ở cơ sở Bắc Thành ạ. Chỗ đúng là xa nhưng cũng sắp đến nơi ."

"Còn bao xa nữa cháu?"

"Cũng xa lắm ạ, chạy mười mấy cây nữa thôi."

Tôi tra cứu mạng từ nên Nam Đại hai cơ sở, một cái ở nội thành sầm uất, một cái tận vùng ngoại ô hẻo lánh, hai nơi cách những ba mươi cây .

khi thực sự xuống xe và cổng trường, vẫn khỏi sững sờ vẻ hoang vu hiện mắt.

Ngoại trừ con đường chính dẫn trường, hai bên đều là những cánh đồng bỏ hoang, cách đó xa là chân núi, ngẩng đầu lên thể thấy những ngọn đồi nhấp nhô nối tiếp . Núi cao lắm, nhưng mãi chẳng thấy điểm dừng.

Nhóm chúng ở cổng trường một lúc lâu, chẳng thấy mấy chiếc ô tô con qua , chỉ một chiếc xe buýt lững thững từ xa tới, dừng hẳn bên tấm biển báo đối diện cổng trường.

"Tuyến 139, là xe trung tâm thành phố ạ?" Tôi lên tiếng hỏi.

Bạn tình nguyện viên đáp: " , xe 139 nội thành đấy, cả chuyến mất một tiếng. em cứ yên tâm, cơ sở Bắc Thành của là bến áp chót , lúc lên xe chắc chắn sẽ chỗ . Ngoài còn xe 156 thẳng đến ga tàu hỏa Kim Lăng, trừ dịp lễ Tết thì ngày thường cũng khá thoáng."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-nam-2002/chuong-123.html.]

Tôi theo bạn tình nguyện viên cổng trường, tìm đến địa điểm chỉ định để làm thủ tục nhập học và nộp các giấy tờ liên quan.

Sau khi nhận thẻ sinh viên, thẻ ăn và các vật dụng cần thiết, kéo hành lý hướng về phía khu ký túc xá.

Lãnh Hàn Hạ Vũ

Ký túc xá của Nam Đại chia riêng khu nam nữ, hai bên cách một đoạn khá xa, thế nên và Vương Gia Thụ cũng tách từ đây.

Mẹ , bà Chương Nhược Mai, đầu bước chân một trường đại học nên khỏi lóa mắt: "Trường con rộng thật đấy, sơ qua cũng cả ngàn mẫu chứ, mà đây mới chỉ là một cơ sở thôi đấy."

Đây cũng là đầu tiên dạo trong khuôn viên Nam Đại, cái gì cũng thấy mới mẻ: "Vâng, trường rộng thật ạ, kiến trúc cũng đặc sắc, đúng là ngôi trường trăm năm khác."

Mẹ bảo: "Thôi cứ về phòng ký túc , dọn dẹp xong xuôi con cùng tham quan trường một vòng."

Tôi lời, tay kéo vali, bước chân cũng nhanh hơn đôi chút.

Khu ký túc xá dành cho tân sinh viên khóa ở phía Tây, khá gần nhà ăn 1. Nữ sinh của trường Kinh doanh chủ yếu tập trung ở các dãy nhà từ 10 đến 12.

"Khoa Quản lý kinh tế, chuyên ngành Kinh tế học, lớp 051, Lâm Hiểu." Cô quản lý ký túc xá lật danh sách đối chiếu, ngón tay bỗng dừng ở một dòng: "Tìm thấy , phòng 308 nhà 12, lối cầu thang bên trái lên nhé. Đây là chìa khóa phòng của em."

Tôi lời cảm ơn cùng xách đồ lên lầu.

Phòng dành cho bốn , thiết kế kiểu giường bàn , ban công và nhà vệ sinh riêng. Đứng từ ban công xuống thể thấy ngay siêu thị giáo d.ụ.c cạnh nhà ăn 1, bên đường lớn là sân bóng rổ và sân vận động, tầm thoáng đãng.

"Không ngờ ký túc xá mới thế , đúng là đáng đồng tiền bát gạo với 1200 tệ tiền phòng mỗi năm." Tôi trong vẫy tay: "Mẹ ơi, nắng chiếu tận trong , mùa đông tha hồ phơi chăn màn."

Mẹ kịp lấy nước bắt đầu lau dọn, gọi thì ngẩng lên . Dưới ánh nắng, nụ của con gái trông rạng rỡ vô cùng.

Bà cũng theo: "Tốt lắm, phòng hướng Nam thế là nhất . Sau lúc nào tiết, cứ bê cái ghế ban công c.ắ.n hạt dưa thì còn gì bằng."

"Con làm gì thời gian c.ắ.n hạt dưa, con học cơ mà. Sau hễ rảnh là con sẽ lên thư viện." Tôi xắn tay áo giúp dọn dẹp.

Loading...