Hoắc lão phu nhân cũng từng khuyên mấy bạn già nên bớt can thiệp , nhưng thử hỏi mấy ai thực sự lọt tai? Rất hiếm.
Người già cũng trí tuệ của già. Điều bà mong mỏi nhất lúc chỉ là gia đình hòa thuận, đó mới là hạnh phúc lớn lao nhất.
Sau khi ăn sáng xong, tinh thần Thương Du Du khá hơn nhiều, còn vẻ ủ rũ như lúc nãy nữa.
Mấy ngày nay Hoắc Nguyên Sâm nghỉ phép, đúng dịp cận Tết. Sau khi hai vợ chồng nghỉ ngơi lấy sức, buổi chiều, cả đại gia đình cùng lái xe sắm hàng Tết.
Trái cây thì Thương Du Du cất sẵn trong nhà mới từ nên cần mua, nhưng các loại đồ khô thì chắc chắn thể thiếu.
Qua năm mới là bước sang năm 1990 . Thấm thoắt vợ chồng họ kết hôn năm năm, Thương Du Du cũng cảm thán thời gian trôi qua thật nhanh.
Đến chợ, ba đứa nhỏ nắm c.h.ặ.t t.a.y , bám sát lấy Thương Du Du và Hoắc Nguyên Sâm. Phía còn Dì Lý và Nguyễn Thanh Nhất theo trông chừng, nên cũng lo bọn trẻ lạc.
Cũng may hôm nay chợ quá đông, họ cần quá căng thẳng.
Trái cây trong nhà đủ, giờ chỉ cần mua thêm bánh kẹo. Hoắc lão gia t.ử thích ăn bát đại kiện, nên năm nào họ cũng mua một ít.
Tiếp đó, cả nhà mua nguyên liệu để tự làm đồ chiên rán như thịt viên chiên, củ sen kẹp thịt, bánh quai chèo... Ngoài còn mua thêm rượu dự trữ, Giêng khách đến chúc Tết thì chắc chắn dùng rượu để chiêu đãi.
Hai năm nay, hàng hóa thị trường đa dạng hơn nhiều. Nhà mới của họ cũng sắm tận hai chiếc tủ lạnh, mua đồ về thể cất trữ thoải mái, nên danh sách mua sắm cũng dài thêm ít.
Lúc rời khỏi chợ, tay ai nấy đều xách lỉnh kỉnh bao lớn bao nhỏ. Ngay cả ba đứa trẻ, mỗi đứa cũng cầm một xiên kẹo hồ lô ăn ngon lành.
Sau khi cất hết đồ lên xe, Thương Du Du bảo bọn trẻ yên đó. Lúc chợ bắt đầu đông đúc, dẫn theo ba đứa nhỏ dạo tiếp bất tiện, chen chúc dễ lạc.
Giao bọn trẻ cho Lão Từ trông chừng, Thương Du Du và Hoắc Nguyên Sâm chợ, mua nốt những thứ còn thiếu trong danh sách mới trở . Nếu nhớ còn thiếu gì thì mua bổ sung cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-728.html.]
Về đến nhà, mấy giúp việc vội vàng chạy xách đồ .
Nhà ngày càng đông , gian sống cũng rộng lớn hơn, chỉ dựa Dì Lý và Nguyễn Thanh Nhất thì xuể. Vì , gia đình thuê thêm vài giúp việc, một đầu bếp riêng, bảo mẫu chuyên chăm sóc trẻ và cả tài xế.
Nửa năm nay, Thương Du Du bắt đầu đầu tư kinh doanh. Cô hiểu rõ nếu chỉ dựa tiền nhuận bút thì thể làm giàu đột phá. Nhờ lợi thế sống một đời, cô nắm bắt rõ xu hướng phát triển của tương lai, đầu tư để sinh lời nhiều nhất.
Đã quen với cuộc sống sung túc hiện tại, nếu bắt cô những ngày tháng nghèo khổ, chắc chắn Thương Du Du sẽ chịu. Hơn nữa, giúp việc lo liệu chuyện cơm nước, dọn dẹp, cuộc sống chẳng quá thoải mái ?
Thu nhập của họ hiện tại thể là vượt xa mức lương trong bộ đội, nên cô chẳng gì đắn đo. Không cần giấu giếm sự giàu , cứ sống cho thoải mái nhất là .
Lần chuyển nhà , họ cũng mời một quen trong bộ đội đến chung vui. Tất nhiên mời cùng ngày với bạn bè thiết, mà chọn một ngày riêng để họ đến làm khách.
Những ban đầu hiểu vì Thương Du Du chịu tùy quân, khi chứng kiến sự bề thế của cơ ngơi , đều thầm nghĩ: Nếu là họ, họ cũng chẳng tùy quân! Sống ở căn tứ hợp viện chẳng sướng hơn khu gia đình quân nhân gấp trăm ?
Đồng thời, họ cũng vô cùng ghen tị với Hoắc Nguyên Sâm. Bát "cơm mềm" ăn thật quá ngon!
họ cũng thấy rõ tình cảm vợ chồng Hoắc Nguyên Sâm mặn nồng đến mức nào. Hơn nữa, nhà ngoại của Hoắc Nguyên Sâm vốn là dòng dõi thư hương, lưu giữ ít tranh chữ của các danh gia. Dù họ am hiểu về đồ cổ, nhưng trong bộ đội cũng hàng. Nghe đồn hai năm nay giá trị đồ cổ tăng vọt, chỉ cần bán một món cũng thu về cái giá trời, hàng trăm hàng chục triệu tệ.
Những năm , nhiều lén lút bán đồ cổ cho nước ngoài, đó là hành vi buôn lậu, nhưng vẫn kẻ lọt lưới. Còn đồ cổ của Hoắc gia, đây nộp lên cho quốc gia, mới trả. Nghĩ đến khối tài sản đó, ai nấy đều đỏ mắt ghen tị.
Thương Du Du xuống sô pha, giúp việc bưng đĩa trái cây gọt sẵn và một tách nóng đặt ngay tầm tay cô.
Hệ thống sưởi trong nhà đang bật, khí ấm áp, vô cùng dễ chịu.
“Mua gì mà nhiều thế con?” Hoắc lão phu nhân đống đồ chất đống trong phòng, ngạc nhiên hỏi.
Thương Du Du mỉm : “Chỉ là chút hàng Tết thôi ạ.”
Hoắc lão phu nhân lướt qua, cũng can thiệp. Con dâu thích mua thì cứ mua, dù cũng là để cả nhà cùng ăn.