Nhìn sang Hoắc Nguyên Sâm, ai cũng nể phục vì thăng tiến quá nhanh, hiện là Phó sư trưởng khi mới ngoài ba mươi tuổi. Chỉ vài năm nữa thôi, quân hàm của chắc chắn sẽ còn cao hơn nữa. Trước đây, họ từng nhạo Hoắc lão gia t.ử vì vợ cũ "cắm sừng", nhưng giờ , trong họ ai sống thảnh thơi và sung sướng như ông ?
Hôm nay, cũng thấy ba đứa cháu nhỏ của Hoắc gia. Hai con trai giống Hoắc Nguyên Sâm như đúc, còn cô con gái thì là bản hảo của Thương Du Du. Trước đây, kẻ ác miệng còn nghi ngờ ba đứa trẻ con ruột của Nguyên Sâm, nhưng giờ thấy chúng, chẳng ai còn dám hoài nghi nữa. Nếu là con nuôi con của khác thì làm thể giống đến thế ? Lúc , họ chỉ còn thầm ghen tị với vận may của Hoắc gia mà thôi.
“Lão Hoắc , trong đại viện chúng , thật chẳng mấy ai phúc như ông. Cưới cô con dâu đúng là báu vật của cả nhà đấy.”
“Chẳng ? là một đứa trẻ ngoan và tài giỏi. Nhìn cơ ngơi xem, thật khiến nể phục.”
“Mỗi ngày thức dậy trong căn nhà rộng lớn thế thì còn gì bằng, chắc là vui sướng lắm.”
“Trước đây còn nhạo chuyện cháu dâu hụt biến thành con dâu, giờ thấy thế , ai mà chẳng ước cháu dâu nhà cũng biến thành con dâu như .”
Sau khi tham quan một vòng căn nhà, ai nấy đều khỏi trầm trồ ghen tị. Thật ngờ Hoắc gia ngày phất lên như thế. Căn nhà chỉ rộng mà còn trang trí vô cùng tinh tế, sân vườn thoáng đãng, ăn cơm xong chỉ cần dạo một vòng trong vườn cũng đủ thấy thư thái .
Giờ đây, ít cảm thấy hối hận. Nếu Thương Du Du tiền đồ rạng rỡ như , chắc chắn năm xưa họ tìm cách để con trai cưới cô. tiếc là họ nhận quá muộn. Hoắc Nguyên Sâm đây từng bao nhiêu kẻ mỉa mai vì chuyện "tuyệt tự", ai cũng bảo cả đời sẽ đoạn t.ử tuyệt tôn, mà... thời thế đổi, cưới vợ giỏi giang "mắn" con như Thương Du Du, cuộc sống ngày càng viên mãn. Càng nghĩ, họ càng thấy tiếc nuối vì năm xưa tranh thủ cho con em .
“Đó chẳng là phúc khí của con trai ? Nếu thì làm cưới vợ như Du Du chứ.” Hoắc lão phu nhân những lời đó thì trong lòng mấy thoải mái. Bà thừa hiểu ẩn ý đằng những lời khen ngợi đó là gì. Năm xưa khi họ nhạo gia đình bà, họ nể nang gì. Giờ thấy nhà bà phất lên thì xúm nịnh bợ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-725.html.]
“ thế! Du Du nhà chúng mắt cũng tinh tường. May mà năm đó gả cho Hoắc Chí Minh, nếu thì giờ chẳng khổ sở đến mức nào .” Nghiêm Thục Lan thấy những lời bóng gió cũng bĩu môi phụ họa. Bà thấy những thật đáng ghét, ngày vui của mà cứ thích lôi chuyện cũ để chọc ngoáy, làm Hoắc lão phu nhân mất vui.
Trong những đến hôm nay, kẻ thực lòng nịnh bợ Hoắc gia, nhưng cũng kẻ chỉ chực chờ để gây hấn. Nghiêm Thục Lan thực sự thể yên họ làm càn.
“Thục Lan , Tố Tố kết hôn cũng nhiều năm nhỉ, đến giờ vẫn thấy tăm con cái gì thế? Tôi quen một bác sĩ giỏi lắm, để giới thiệu cho vợ chồng nó khám xem ?” Một phụ nữ họ Vương, vốn đang khó chịu, lập tức xoáy chuyện Cam Tố Tố kết hôn lâu mà m.a.n.g t.h.a.i để trả đũa.
“Dì Vương , chuyện phiền dì lo . Vợ chồng cháu sức khỏe đều , hiện giờ chúng cháu còn trẻ, đang là lúc tập trung cho sự nghiệp nên tạm thời tính đến chuyện con cái thôi ạ.” Cam Tố Tố ngang qua thấy liền đáp trả ngay lập tức. “Dì Vương , Lý Thành tìm việc làm ạ? Dì cũng đừng chiều quá, nghiệp mấy năm mà vẫn làm, lương hai bác đủ cho 'ăn bám' mãi ạ?”
Sắc mặt bà Vương lập tức tối sầm . Chuyện con trai bà lười biếng chịu làm thì ai cũng , bà cũng tìm cho ít việc nhưng nào cũng chê bai, hết chê việc nặng chê lương thấp. Nói trắng là hạng "tâm cao khí thấp", tài hèn mà đòi hỏi.
“Con trai là làm việc lớn, sớm muộn gì nó cũng tìm công việc xứng tầm thôi.” Bà Vương vớt vát.
Cam Tố Tố mỉm : “Thế ạ? Vậy cháu xin chúc mừng dì nhé. mà hai bác nuôi cả gia đình như chắc là vất vả lắm nhỉ!”
Nghe đến đây, bà Vương tức đến mức nên lời. Bà chỉ mới một câu về chuyện con cái, mà Cam Tố Tố đốp chát bao nhiêu câu khiến bà nghẹn họng. Bà cảm thấy lớp trẻ bây giờ thật chẳng kính nhường , chẳng chút quy củ nào cả.
“Tố Tố , phụ nữ lớn tuổi mới sinh con thì khó hồi phục lắm, vẫn nên sớm thì hơn.” Bà Vương vẫn cố vớt vát thêm một câu.