“Chúng tiếp xúc với Quách An Bình tuy nhiều, nhưng em thấy là kẻ lòng hẹp hòi. Anh chịu dừng tay dễ dàng như , em cứ thấy gì đó . Em cảm giác đang âm mưu chuyện gì đó xa, chắc chắn sẽ còn tìm cách gây khó dễ cho chúng .” Thương Du Du trầm giọng , cô thực sự cảm thấy chuyện đơn giản như vẻ bề ngoài.
“ là như , chúng vẫn nên cẩn thận một chút thì hơn.” Hoắc Nguyên Sâm đồng tình.
“Anh yên tâm , chúng chẳng làm gì khuất tất, thể nắm thóp gì chứ? Nếu thực sự giở trò, chúng cũng yên chịu trận?” Thương Du Du mỉm trấn an. Cây ngay sợ c.h.ế.t , nhà cô làm ăn chân chính, chẳng ngại bất kỳ cuộc điều tra nào.
Hoắc Nguyên Sâm mỉm gật đầu: “Cũng đúng! chỉ sợ ch.ó cùng rứt giậu, nên chúng vẫn lưu tâm.” Anh chỉ lo lúc nhà, kẻ đó sẽ làm hại đến Thương Du Du và ba đứa nhỏ.
“Vâng, em !” Thương Du Du ngoan ngoãn đồng ý, cô để chồng lo lắng quá nhiều cho khi đang ở bộ đội. Anh thường xuyên thực hiện những nhiệm vụ nguy hiểm, nếu còn xao nhãng bởi chuyện gia đình thì sẽ đáng lo ngại.
Hai vợ chồng gác những chuyện vui, cùng tâm sự một lát chuẩn đón con. Mãn Mãn, Thần Thần và Ô Ô hiện lớp chồi, cả nhà chuyển về Kinh Thị cũng nửa năm. Khi thấy ba ba xuất hiện ở cổng trường, ba đứa nhỏ vui sướng đến phát điên.
“Ba ba, ngày mai ba ở nhà ạ?” Mãn Mãn tò mò hỏi.
Hoắc Nguyên Sâm đáp: “Có chứ, ba ba sẽ ở nhà chơi với các con cả tuần luôn.”
Mãn Mãn và Thần Thần lập tức , ánh mắt đầy mong chờ hướng về phía : “Vậy ngày mai ba ba đến đón tụi con nữa nhé?”
“Tất nhiên !” Hoắc Nguyên Sâm luôn tranh thủ lúc thể để bù đắp cho các con. Ngày thường ở bên cạnh, nên hễ dịp nghỉ phép, đều dành trọn thời gian cho chúng.
“Vậy... ngày mai ba ba thể mặc quân phục đến đón tụi con ạ? Ở trường mấy bạn cứ bảo tụi con ba ba, chỉ mỗi thôi!” Mãn Mãn với giọng đầy ủy khuất.
Thần Thần và Ô Ô cũng cúi đầu buồn bã. Dù các bé dõng dạc giải thích rằng ba ba là quân nhân, đang bận làm nhiệm vụ ở bộ đội, nhưng những đứa trẻ khác vẫn tin, thậm chí còn trêu chọc. Điều khiến ba em cảm thấy tổn thương và khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-711.html.]
“Được!” Hoắc Nguyên Sâm sững một lúc, những lời ngây ngô mà xót xa , hốc mắt đỏ hoe. Anh dang tay ôm chặt cả ba đứa nhỏ lòng.
Thương Du Du lo lắng sẽ trụ vững vì các con giờ lớn hơn nhiều, nhưng thấy Hoắc Nguyên Sâm vẫn vững chãi ôm trọn ba báu vật, cô mới yên tâm.
“Đi thôi! Chúng về nhà nào.”
Lòng Thương Du Du đau như cắt. Cô ngờ trong lúc để ý, các con chịu sự bắt nạt và những lời đồn ác ý như . Cô hít một thật sâu, mặt để giấu những giọt nước mắt chực trào.
Hoắc Nguyên Sâm cũng chẳng dễ chịu gì hơn. Nhìn vẻ mặt hớn hở của các con khi đồng ý mặc quân phục, cảm thấy nợ chúng quá nhiều trong quá trình trưởng thành. tự nhủ, chỉ cần nỗ lực thêm một thời gian nữa, khi vị trí định hơn, sẽ nhiều thời gian hơn cho gia đình, thể mỗi ngày đều về nhà và cùng các con lớn lên. Nghĩ đến viễn cảnh đó, lòng mới dịu đôi chút.
Ba đứa nhỏ đòi ba ba ôm mãi, chúng nhảy xuống nắm lấy tay cha , líu lo kể chuyện suốt dọc đường về nhà. Tối hôm đó, Hoắc Nguyên Sâm dành nhiều thời gian chơi đùa cùng các con, đợi cho đến khi chúng ngủ say mới trở về phòng .
Lúc Thương Du Du cũng tắm xong. Thấy chồng bước , cô mỉm hỏi: “Bọn trẻ ngủ hết hả ?”
“Ừm!” Hoắc Nguyên Sâm gật đầu, bước tới ôm lấy cô từ phía .
Thương Du Du xoay , vòng tay qua eo : “A Sâm, công việc của đặc thù, em và các con bao giờ trách cả. Bọn trẻ hiểu chuyện, đừng vì thế mà tự trách nhé.”
Hoắc Nguyên Sâm hít một thật sâu, siết chặt vòng tay: “Vợ ơi, hãy cho thêm chút thời gian nữa thôi. Anh hứa sẽ dành nhiều thời gian hơn cho em và các con, tin nhé!”
“Em luôn tin mà!”
Thương Du Du hiểu rõ tính chất công việc của từ ngày đầu quyết định gắn bó. Ban đầu khi làm nhiệm vụ biền biệt, cô cũng chút chạnh lòng, nhưng nhờ sự hỗ trợ hết từ Hoắc lão phu nhân và Hoắc lão gia tử, cô vượt qua tất cả. Ngay cả khi ba đứa nhỏ chào đời, cô cũng quá vất vả vì luôn ông bà giúp đỡ. Cô thực sự cảm thấy may mắn khi chọn đúng và đúng gia đình để gửi gắm cuộc đời.
Thấy tóc vợ còn ướt, Hoắc Nguyên Sâm lấy máy sấy cẩn thận sấy khô cho cô. Nhìn bóng dáng kiều diễm của vợ trong gương, ánh mắt càng thêm dịu dàng. Sau khi sấy xong, cúi xuống hôn nhẹ lên má cô: “Anh tắm một chút nhé.”