Đám đông tản bớt, cả nhà tiếp tục dạo. Vẫn ít ánh mắt tò mò dõi theo ba đứa nhỏ và cả vợ chồng Thương Du Du. Họ xem cô gái gì đặc biệt mà thể sinh một lúc ba đứa con, chuyện mà họ mơ cũng dám nghĩ tới.
Đang , bỗng nhiên tiếng gọi vang lên: “Hoắc Nguyên Sâm?”
Mọi khựng , thấy một phụ nữ nhan sắc diễm lệ đang bước nhanh về phía Hoắc Nguyên Sâm, gương mặt lộ rõ vẻ kinh hỉ.
Tô Ngọc Hoàn ngờ thể gặp Hoắc Nguyên Sâm ở đây. Kể từ khi rời khỏi quân khu , cô mất liên lạc . Cô khắp nơi hỏi thăm tin tức của nhưng đều bặt vô âm tín. Không ngờ hôm nay tình cờ gặp , đôi mắt cô dán chặt , tràn đầy niềm vui sướng thốt nên lời. Cô cứ thế trân trân, cảm thấy so với mấy năm , càng thêm phong trần, chín chắn và cuốn hút hơn bội phần.
“Hoắc Nguyên Sâm, điều về Hải Thị công tác ? Sau nữa ?” Tô Ngọc Hoàn dường như chẳng thấy ai khác xung quanh, chỉ kích động hỏi dồn dập.
Hoắc Nguyên Sâm nhíu mày, lùi một bước để giữ cách, lạnh lùng phụ nữ mặt hỏi: “Cô là ai?”
Tô Ngọc Hoàn sững sờ, gương mặt lộ rõ vẻ hổ. Cô ngờ nhận . Cô há miệng định gì đó, trong lòng dâng lên một nỗi buồn man mác, nhưng tự trấn an rằng vốn bận rộn, quên cũng là chuyện thường tình.
Cô hít một thật sâu, gượng : “Tôi là Tô Ngọc Hoàn đây, bác sĩ Tô . Hồi lúc các làm nhiệm vụ, là quân y cùng đoàn, nhớ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-567.html.]
Tô Ngọc Hoàn hồi hộp . Cô rõ thế , chắc nhớ chứ. Cô tự tin nhan sắc tồi, là quân y xinh hiếm hoi trong quân khu, bao nhiêu theo đuổi mà cô đều từ chối vì trong lòng hình bóng của . Cô vẫn luôn chờ đợi, tin rằng ngày sẽ gặp , nên khước từ cuộc xem mắt mà gia đình sắp xếp.
Anh Có Muốn Tìm Hiểu Tôi Không?"
Năm nay cô 25 tuổi , nếu sớm tìm gả thì sẽ khó khăn, bố cô cũng lo lắng đến mất ăn mất ngủ. Tô Ngọc Hoàn tự nhủ với lòng , nếu năm nay vẫn gặp Hoắc Nguyên Sâm thì cô sẽ theo sự sắp xếp của gia đình. Thế nhưng, đúng lúc xuất hiện. Cô tin đây là ý trời, là ông trời cảm động tấm chân tình của cô nên mới đưa đến đây. Chắc chắn cũng vì cô mà tới.
“Không nhớ!” Hoắc Nguyên Sâm nhíu mày suy nghĩ một lát dứt khoát lắc đầu.
Thương Du Du bên cạnh nãy giờ vẫn im lặng quan sát. Thấy vẻ mặt nghiêm túc của chồng, cô thực sự nhớ cô nàng là ai. Vị đồng chí Tô chắc là sắp đau lòng lắm đây. Hoắc Nguyên Sâm liếc vợ, thấy cô đang bày bộ dạng xem kịch vui thì khỏi bất đắc dĩ. Cái cô vợ nhỏ , chẳng thấy lo lắng chồng cướp mất gì cả. Anh cô tin tưởng , nhưng đôi khi cũng thấy cô ghen một chút chứ.
Sắc mặt Tô Ngọc Hoàn cứng đờ, rõ ràng là ngờ quên sạch sành sanh như . Cô hít một thật sâu, lấy bình tĩnh ngẩng cao đầu, mỉm : “Hoắc Nguyên Sâm, chúng làm quen từ đầu nhé. Tôi tên là Tô Ngọc Hoàn, hiện đang công tác tại bệnh viện quân y hải quân Hải Thị. Năm nay 25 tuổi, vẫn còn độc . Tôi cùng tìm hiểu , đồng ý ?”
Mọi xung quanh thấy lời tỏ tình táo bạo thì đồng loạt bật . Vốn dĩ họ vây quanh để xem ba đứa nhỏ nhà Tư lệnh, giờ xem thêm màn kịch . Họ với Hoắc Nguyên Sâm, nhưng thấy cùng Thương Du Du nãy giờ thì đều đoán chính là cháu rể nhà họ Thương. Còn Tô Ngọc Hoàn thì ai mà chẳng , bác sĩ ở bệnh viện quân khu, ốm đau đều qua đó lấy t.h.u.ố.c nên quen mặt. Chỉ là ngờ cô nàng gan đến mức chạy đến mặt vợ để đòi "tìm hiểu" chồng họ. là dũng khí đáng khen!
Tô Ngọc Hoàn tiếng nhạo xung quanh thì cũng khựng . cô nghĩ nếu nỗ lực một thì sẽ gả cho yêu. Cô thầm thương trộm nhớ bao nhiêu năm nay, hy vọng duy nhất là gả cho yêu. Anh là quân nhân, cô là bác sĩ, nghề nghiệp của hai thật xứng đôi bao. Anh xông pha tiền tuyến, cô ở hậu phương chăm sóc sức khỏe cho . Cô nghề nghiệp của cả hai đều bận rộn, khi cả năm chẳng gặp mấy , nhưng chỉ cần lòng hướng về thì ở cũng là hạnh phúc. Cô chằm chằm Hoắc Nguyên Sâm, mặc kệ đời chê, cô chỉ cần một cái gật đầu của .
Hoắc Nguyên Sâm đưa tay ôm lấy vai Thương Du Du, lạnh nhạt : “Đồng chí Tô, để giới thiệu với cô, đây là vợ , đồng chí Thương Du Du.”