Thương Du Du lắc đầu. Lúc Thần Thần định cắn, Hoắc Nguyên Sâm phản ứng nhanh, tuy để vết răng nhỏ nhưng hề đau. Thần Thần dường như cũng làm sai, nhóc bố với vẻ mặt tủi , ngơ ngác làm .
“Bộp!”
Trong lúc Thần Thần còn đang ngơ ngác, Mãn Mãn bên cạnh đột nhiên vươn bàn tay mũm mĩm , vỗ một cái rõ kêu lên đầu em trai. Trông cứ như một cả đang dạy dỗ đàn em . Cả nhà sững sờ mất một lúc lâu mới phản ứng kịp.
“Mãn Mãn, đ.á.n.h em nhé. Bố thể phê bình em, nhưng con đ.á.n.h em, con nhớ ?” Hoắc Nguyên Sâm nghiêm nghị Mãn Mãn. Anh cảm thấy cần dạy bảo nhóc tì ngay từ bây giờ, nếu nó sẽ ỷ thế làm mà bắt nạt Thần Thần và Ô Ô thì chút nào.
“Ác ác ác ác…” – Mãn Mãn khua tay múa chân, dường như : "Tại nó dám c.ắ.n mà". Nhìn bộ dạng sốt sắng của nhóc tì, cứ như thể nhóc đang mở miệng chuyện ngay lập tức .
Hoắc Nguyên Sâm thấy thế liền bế Mãn Mãn lên, kiên nhẫn giải thích và hy vọng nhóc tì hiểu hành động của là sai, bắt nạt em như thế. Sau khi bố "giáo huấn" một trận, Mãn Mãn dường như hiểu , nhóc im trong lòng bố, tỏ vô cùng thành thật, chỉ im lặng quan sát .
Lúc Thương Du Du mới dậy lấy bánh quy ngón tay mà cô làm lúc chiều. Đây là đầu tiên ba nhóc tì ăn loại bánh . Nhìn món đồ lạ lẫm trong tay, chúng cảm thấy tò mò. Có lẽ hiểu lời là "ăn ", các bé liền nhét ngay miệng, đó đôi mắt sáng rực lên, ăn một cách vô cùng hào hứng.
Lúc , những lớn mới thể tiếp tục dùng bữa. Hoắc lão gia t.ử tâm đắc với những món ăn ngon , ông kéo lão Từ uống thêm một chén rượu nhỏ. Ông dám uống nhiều vì Hoắc lão phu nhân sẽ cho phép, nên ông tự giác, tuyệt đối chạm thêm giọt nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-542.html.]
Cả nhà ăn một bữa cơm ngon lành, đĩa nào đĩa nấy sạch bách. Nếu vì quá no, chắc lẽ đến cả nước canh họ cũng uống sạch.
“Du Du , tay nghề của con đúng là tuyệt đỉnh, con giỏi giang đến thế !” Hoắc lão gia t.ử nhịn mà cảm thán. Ông thực sự ngờ con dâu nấu ăn ngon đến .
Thương Du Du từ khi cha qua đời sống một . Lúc còn nhỏ cô còn sang nhà bác Nghiêm Thục Lan ở nhờ, nhưng lớn lên một chút cô làm phiền khác nữa nên tự lo liệu chuyện ăn uống. Mọi trong đại viện quân khu lúc đó đều lo lắng cho cô, nhưng thấy cô vẫn ngoài hằng ngày, tự nhốt trong nhà nên họ cũng yên tâm phần nào. Có lẽ tay nghề nấu nướng là do cô tự mày mò học trong những năm tháng sống một đó.
“Trước đây con vốn thích nấu nướng, hằng ngày cứ rảnh rỗi là thích nghiên cứu món món ạ.” Thương Du Du đáp.
Hoắc lão gia t.ử cũng đoán phần nào. Sau khi cha mất, Thương Du Du chắc hẳn tìm niềm vui trong việc nấu nướng để khỏa lấp nỗi cô đơn, và dần dần tay nghề của cô trở nên điêu luyện như bây giờ. Có lẽ việc tạo những món ăn ngon cũng giúp tâm trạng cô hơn. Nghĩ , Thương Du Du đây quả thực dễ dàng gì. Cha mất sớm, một cô trải qua bao nhiêu vất vả, tủi nhục mà mấy ai thấu hiểu?
Có lẽ vì quá thiếu thốn tình cảm nên cô mới lầm tưởng sự quan tâm của Hoắc Chí Minh là tình yêu, để cứ mải miết chạy theo . Thực tế, lúc đó cô lẽ còn phân biệt thế nào là tình yêu đích thực.
“Hóa là , hèn chi tay nghề thế , cả nhà thật phúc.” Hoắc lão gia t.ử nhắc chuyện cũ nữa.
Sau khi ăn xong, Hoắc Nguyên Sâm tự giác dậy giúp thu dọn bàn ghế. Thương Du Du thích nấu ăn nhưng nghĩa là cô thích dọn dẹp. Kiếp cô dọn dẹp quá đủ , kiếp cô chỉ bếp khi thấy thích, còn việc thu dọn thì cô chẳng động tay chút nào. Thấy chồng tự giác như , tâm trạng Thương Du Du . Một gia đình chỉ của riêng phụ nữ, nếu việc gì cũng đổ lên đầu họ thì đàn ông còn tác dụng gì nữa? Vì , cô hưởng thụ sự tự giác của .
Sau bữa tối là đến giờ vệ sinh cá nhân cho ba nhóc tì. Công việc thường do dì Lý và Nguyễn Thanh Nhất phụ trách, thỉnh thoảng Thương Du Du cũng giúp một tay. Hiện tại các bé thể vững trong chậu nước, chúng thích nghịch nước, đập tay xuống nước làm nước b.ắ.n tung tóe. Ba nhóc tì chơi đùa vô cùng phấn khích, làm nước văng khắp sàn nhà, đôi khi còn b.ắ.n cả lên mặt dì Lý và Thanh Nhất. Chúng thì nắc nẻ, nhưng thời tiết mùa đông thế mà để quần áo ướt thì thật chẳng dễ chịu chút nào.