“Anh làm em giật cả .” Thương Du Du ngờ đột ngột như , cô lườm một cái bảo: “Anh ngủ , ôm em làm gì?”
“Bồi ngủ một lát.” Hoắc Nguyên Sâm ôm chặt lấy cô, vùi đầu cổ cô.
Thương Du Du thấy cũng vòng tay ôm lấy thắt lưng . “Được , em bồi ! Ngủ nhé.”
Cô nhẹ nhàng vỗ về lưng . Có lẽ vì quá mệt mỏi, Hoắc Nguyên Sâm xuống chìm giấc ngủ sâu. Thương Du Du thấy buồn ngủ, nhưng sắc mặt lúc , cô xót xa vô cùng. Thời gian qua chắc chắn làm việc cường độ cao mà nghỉ ngơi. Giờ về, cô chỉ mong thể nghỉ ngơi vài ngày để hồi phục sức khỏe.
Cô bên cạnh hồi lâu, đợi đến khi ngủ say hẳn mới nhẹ nhàng dậy, đặt một nụ hôn lên môi khẽ khàng rời khỏi phòng.
Ba em Mãn Mãn tỉnh, thấy Thương Du Du là bắt đầu ê ê a a reo hò. Thương Du Du vội vàng dấu im lặng, nhanh chóng đóng cửa phòng . Một đứa kêu đành, cả ba đứa cùng đồng thanh thì ồn lắm. Với tình trạng thiếu ngủ của Hoắc Nguyên Sâm, chắc chắn tiếng ồn sẽ làm thức giấc.
Thương Du Du bước đến bên các con, khẽ chạm mũi từng đứa: “Các bảo bảo ngoan nào, la hét nhé! Bố đang ngủ trong phòng, đừng làm bố thức giấc, ?”
Chẳng lũ trẻ hiểu , tưởng đang chơi đùa với , khi thấy tay cô đưa , chúng liền vội vàng chộp lấy định đưa miệng gặm.
“Ma... ma...”
Thương Du Du sững , suýt chút nữa cô tưởng con gọi . Thực hiện tại chúng vẫn đến lúc , nhưng dạo bắt đầu mọc răng nên Mãn Mãn và Thần Thần chảy nước miếng nhiều. Ô Ô cũng đang mọc răng nhưng trông sạch sẽ hơn hai trai. Nghe các chị em trong đại viện bảo con trai thường lôi thôi hơn, chảy nước miếng, còn con gái thì thanh tú, sạch sẽ hơn nhiều.
Thương Du Du thầm thấy may mắn vì ngày nào cũng dùng nước linh tuyền lau mặt cho các con, nếu hai cái thằng nhóc chắc chắn sẽ hăm vì nước miếng mất. Hoắc lão phu nhân và chuyện linh tuyền, chỉ nghĩ là do dì Lý chăm sóc khéo nên lũ trẻ mới luôn khô ráo, sạch sẽ như .
“A Sâm ngủ hả con?” Hoắc lão phu nhân từ ngoài , tay xách một chiếc giỏ, Thương Du Du liếc mắt thấy bên trong một con cá lóc đen.
Bà tuy nhưng rõ ràng cũng lo cho con trai, tranh thủ mua cá về để tối bảo dì Lý nấu canh cá bồi bổ cho .
“Vâng ạ! Con thấy ngủ say quá nên nỡ gọi.” Thương Du Du đáp.
Hoắc lão phu nhân thở dài: “Chắc là mệt lả , cứ để nó ngủ .”
“Mẹ ơi, tối nay để con nấu canh cá cho ạ. Lát nữa bảo Thanh Thanh làm sạch cá con bếp.” Thương Du Du .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-474.html.]
Hoắc lão phu nhân con dâu xót chồng nên bảo: “Được, để bảo dì Lý với Thanh Thanh chuẩn nguyên liệu sẵn, đợi con nấu.”
“Vâng ạ!”
Khi Hoắc Nguyên Sâm tỉnh dậy thì trời sập tối. Nếu vì quá đói, nghĩ chắc còn ngủ nữa. Trong phòng tối om, loáng thoáng thấy tiếng trò chuyện ở phòng khách. Anh thêm một lát cho tỉnh táo hẳn mới mặc áo khoác bước ngoài. Thấy Thương Du Du và đang ở phòng khách, ba đứa nhỏ đặt tấm t.h.ả.m mềm trải sàn, chúng đang chơi với mấy món đồ chơi nhỏ, thỉnh thoảng lật qua .
Thay Tính Đổi Nết", Tình Cảm Gia Đình Gắn Kết
Thương Du Du đang cầm một món đồ chơi trêu chọc bé Ô Ô, khi con bé định vươn tay chộp lấy thì cô rụt tay một chút. Trêu đến khi con bé bắt đầu sốt ruột, cô mới mỉm đưa món đồ chơi cho con.
“Chú út, chú dậy ạ!” Nguyễn Thanh Nhất từ trong bếp bước , thấy Hoắc Nguyên Sâm liền cất tiếng chào.
“Ừ, chú tỉnh .”
Hoắc Nguyên Sâm đáp lời bước đến cạnh Thương Du Du, đưa tay xoa đầu các con: “Các bảo bảo ơi, còn nhớ bố là ai nào?”
Nghe câu , Thương Du Du bỗng thấy sống mũi cay cay. Lũ trẻ còn quá nhỏ để nhớ mặt , thấy Hoắc Nguyên Sâm, chúng chỉ tò mò đàn ông lạ mặt đột nhiên xuất hiện trong nhà một lúc, chơi tiếp.
“Anh đói ? Đồ ăn em vẫn để trong nồi sưởi ấm đấy, để em bưng cho .” Thương Du Du định dậy.
Hoắc Nguyên Sâm giữ tay cô , khẽ bảo: “Để tự , em cứ chơi với con .”
“Vâng, trong nồi còn canh cá mua riêng cho đấy, nhớ uống hết nhé.” Thương Du Du dặn dò.
Lòng Hoắc Nguyên Sâm ấm áp vô cùng, cảm giác chân thực khi trở về nhà ngày càng rõ nét.
“Mẹ, con cảm ơn !”
Đột nhiên con trai lời cảm ơn, Hoắc lão phu nhân bỗng thấy ngượng ngùng, bà lườm một cái: “Mau ăn !”
Hoắc Nguyên Sâm bật bất lực. Mẹ đôi khi tính tình kỳ lạ, bà luôn nghĩ việc chăm lo cho con cái là trách nhiệm hiển nhiên của cha , nên khi con cái cảm ơn, bà thấy tự nhiên. Hoắc Nguyên Sâm thêm gì nữa, lúc ngang qua bà, đột nhiên ôm chầm lấy bà một cái: “Mẹ, là nhất!”