“Em ở khu gia đình về, Du Du sắp về Kinh Thị , em thấy luyến tiếc quá.” Cam Tố Tố mắt đỏ hoe, giọng đầy vẻ uất ức.
Lục Hành Dã thấy thì xót xa vô cùng, nhưng cũng hiểu nỗi lòng của cô. Anh nhẹ giọng dỗ dành: “Cô về Kinh Thị để chờ sinh thôi mà, em đừng lo lắng quá.”
“Anh cũng ạ?” Cam Tố Tố ngạc nhiên.
Lục Hành Dã gật đầu: “Chính ủy tìm , bảo sắp xếp xe đưa ga.”
Nghe Lục Hành Dã sẽ là đưa Thương Du Du ga, Cam Tố Tố mới thở phào nhẹ nhõm, vội dặn: “Vậy lúc lái xe nhớ chậm thôi nhé, bụng Du Du giờ lớn lắm , vạn sự cẩn thận.”
“Em yên tâm, Chính ủy còn cử cả chiến sĩ cần vụ của lão Hoắc cùng để hộ tống về tận Kinh Thị nữa, sẽ .” Lục Hành Dã trấn an.
Cam Tố Tố thấy chuyện sắp xếp chu đáo thì yên tâm: “Vậy thì quá!”
“Em nỡ xa chị dâu ?”
“Tất nhiên là nỡ , nhưng em cũng về Kinh Thị là nhất cho cô . Cô m.a.n.g t.h.a.i ba, tuy em nghi ngờ trình độ bác sĩ ở đây nhưng dù điều kiện ở Kinh Thị vẫn hơn nhiều.” Cam Tố Tố bộc bạch.
“Đừng lo, dì Dung và đều là , sẽ chăm sóc chị dâu chu đáo thôi.” Lục Hành Dã nhận cô còn lo lắng những chuyện khác nữa. Cam Tố Tố từng với cô coi như nhà ngoại của Thương Du Du, nên phản ứng cũng là lẽ thường tình.
“Giờ định ạ?”
“Anh đưa vé tàu cho chị dâu, xem còn việc gì cần giúp thì làm nốt luôn.” Lục Hành Dã đáp.
Cam Tố Tố gật đầu: “Vậy mau , em cũng về đoàn văn công đây.” Chiều nay xin nghỉ , tối nay cô nhất định tập bù để tụt so với . Đó là nguyên tắc làm việc của cô.
“Được!” Lục Hành Dã đáp lời, như sực nhớ điều gì, thò tay túi lấy một nắm kẹo, nắm lấy tay cô đặt lòng bàn tay: “Lúc nãy mua đấy, cầm lấy mà ăn cho ngọt giọng.”
Nhìn nắm kẹo trong tay, Cam Tố Tố mỉm hạnh phúc: “Đợi tới nghỉ, cùng thành xem phim nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-265.html.]
“Được, em hết!”
Cam Tố Tố sợ khác thấy nên chào một tiếng vội vàng chạy về phía đoàn văn công. Chạy một đoạn, cô đầu vẫn thấy Lục Hành Dã đó , cô liền nở một nụ thật tươi vẫy tay chào . Ánh mắt Lục Hành Dã càng thêm ấm áp, cho đến khi bóng dáng cô khuất hẳn góc cua mới lưu luyến rời .
Cam Tố Tố chạy về ký túc xá, nắm kẹo trong tay mà lòng ngọt ngào khôn tả. Cái đôi khi cứ coi cô như trẻ con mà dỗ dành, thỉnh thoảng cho kẹo thế . Về đến phòng, cô thấy Lý Mỹ Quyên và đều mặt.
“Tố Tố, ăn cơm ?” Lý Mỹ Quyên hỏi. Chiều nay thấy cô đột ngột xin nghỉ, cũng chẳng chuyện gì.
“Tớ ăn .” Cam Tố Tố đáp bàn của . Nhìn túi đồ lớn Thương Du Du gửi, cô cũng thấy bất ngờ. Lúc nãy cô chỉ thấy nó nặng, nhưng vì mải lo chuyện bạn về Kinh Thị nên kịp xem kỹ. Giờ mở mới thấy bên trong nhiều đồ ăn ngon. Đặc biệt, khi thấy tới bảy cuốn “Tình Y Nơi Chiến Địa”, cô kinh ngạc đến tròn mắt. Có 3 cuốn tập một và 4 cuốn tập hai.
Chơi với từ nhỏ nên chỉ trong nháy mắt, Cam Tố Tố hiểu ngay ý đồ của Thương Du Du. Cô cô đem tặng cho các chị em cùng phòng để họ quan tâm đến cô hơn.
“Mỹ Quyên, Thải Bình, Ngọc Hoàn, đây một chút!” Cam Tố Tố đột ngột gọi to.
Ba họ đều ngẩn , vì thái độ và giọng điệu của Cam Tố Tố lúc chút lạ lùng. Họ cùng tiến gần, kịp hỏi gì thì thấy trong tay mỗi nhét mấy cuốn truyện. Lý Mỹ Quyên cúi xuống , ngay đó...
“Á á á á! Tố Tố ơi tớ yêu c.h.ế.t mất!”
Hóa là tập hai của “Tình Y Nơi Chiến Địa”, thậm chí còn cả tập một nữa. Trước đây họ cứ tiếc hùi hụi vì mua tập một, ngờ giờ đây sở hữu cả hai tập cùng lúc.
“Tố Tố...” Lý Mỹ Quyên mắt đỏ hoe Cam Tố Tố, xúc động như sắp đến nơi.
Cam Tố Tố hì hì: “Đây là Du Du tặng đấy. mà... nhớ là chỉ lén trong phòng thôi nhé. Tập hai giữa tháng mới phát hành cơ, đây là sách mẫu Du Du mới nhận hôm nay thôi. Mọi tuyệt đối tiết lộ ngoài, ?” Cam Tố Tố chuyện làm ảnh hưởng đến doanh bán sách của bạn . Dù đoàn văn công chẳng đáng bao nhiêu , nhưng bán thêm cuốn nào cuốn nấy chứ.
“Cậu yên tâm! Bọn tớ tập xong về ký túc xá sẽ đóng cửa lén, tuyệt đối để ai !” Lý Mỹ Quyên khẳng định chắc nịch.
Tôn Ngọc Hoàn cũng hì hì: “Tự nhiên thấy cảm giác kích thích ghê.”
“Cảm giác như kiểu ‘ đều say riêng tỉnh’ , sướng thật!” Lưu Thải Bình cũng phụ họa.