Ông cụ Hoắc làm cái điệu bộ lấm lét , nhưng ông cứ coi như thấy gì. Ông cũng xem thử đứa con trai còn thể đưa yêu cầu quá đáng nào nữa.
Hoắc Đông Thăng vặn vẹo nửa ngày, thấy bố mãi chẳng phản ứng gì, trong lòng bực bội. Anh há miệng, ngập ngừng : “Bố , nhà gái cho Tiểu Mẫn của hồi môn là cả một căn nhà, nhà tổng thể chút biểu thị nào, bố thấy đúng ạ?”
“Đây là chuyện của vợ chồng chị, chị tự liệu mà làm.” Ông cụ Hoắc áp dụng triệt để chiến thuật "giả điếc".
Hoắc Đông Thăng tức ách, cảm giác ông già đang cố tình làm khó .
Hít một thật sâu, Hoắc Đông Thăng thẳng: “Bố, vợ chồng con mấy năm nay cũng chẳng tích cóp đồng nào. Trước đây nuôi ba đứa con, đền cho vợ Lão Tứ một khoản tiền lớn như , chúng con thật sự còn tiền nữa. Bố xem... bố thể ứng cho chúng con một ít ?”
Thấy ông cụ cứ giả vờ hiểu, Hoắc Đông Thăng đành mặt dày mở miệng xin thẳng.
Ông cụ Hoắc như đứa con trai lớn do chính tay nuôi nấng từ nhỏ, đột nhiên bật một tiếng lạnh.
Nghe thấy tiếng , da đầu Hoắc Đông Thăng tê rần, trong lòng dâng lên một cỗ căng thẳng.
Ông cụ Hoắc hít sâu một , gằn giọng chất vấn: “Thằng Cả, xem tại đền tiền cho vợ Lão Tứ? Có cần rõ ràng từng chi tiết đây ?”
Hoắc Đông Thăng há miệng định ngụy biện vài câu cho bản , nhưng ngẩng đầu chạm ánh mắt sắc lẹm của ông cụ Hoắc, những lời định nuốt sống trong. Anh há hốc mồm, trong chốc lát thế mà gì cho .
“Tôi và dì Dung của mấy năm nay giúp đỡ nhà còn ít ? Lúc còn ở chung, chúng tiêu tốn bao nhiêu tiền cho vợ chồng ? Mấy năm nay chị ăn của , tiêu của , mỗi tháng biếu cho cái già đồng nào ? Bây giờ con trai lấy vợ, còn vác mặt đến tìm ông già đòi tiền? Anh lấy cái thể diện đó hả!” Ông cụ Hoắc trào phúng mắng mỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-ket-hon-voi-tieu-thuc-quan-nhan-tra-nam-hoi-han-khong-kip/chuong-154.html.]
Lúc bọn họ còn sống ở nhà cũ, ông từng để bọn họ bỏ một đồng nào. Nếu , với ba cọc ba đồng tiền lương của Hoắc Đông Thăng, thể tiết kiệm tiền chắc?
Hoắc Đông Thăng hỏi đến mức á khẩu trả lời . Bao nhiêu năm nay bọn họ quả thực từng đưa cho gia đình một xu nào. Bọn họ sớm quen với lối sống ỷ đó, càng cảm thấy thứ đều là lẽ đương nhiên, chẳng hề nhận làm là sai trái. khi vạch trần trần trụi ánh sáng, sự thật khiến thể nào chối cãi.
“ lúc Lão Tứ kết hôn, bố …”
“Hoắc Đông Thăng!” Ông cụ Hoắc thấy thế, chén trong tay liền ném thẳng xuống ngay mặt .
Hoắc Đông Thăng giật nảy . Nỗi sợ hãi bản năng của một đứa con đối với cha uy nghiêm một nữa ập đến, dọa sợ tới mức cấm khẩu, làm .
Hoắc lão phu nhân nãy giờ vẫn im lặng, thấy liền vươn tay vuốt n.g.ự.c cho ông cụ, nhẹ giọng trách cứ: “Ông lớn tuổi , tính khí vẫn còn nóng nảy thế, tức giận hại đấy!”
Được vợ trấn an, cơn giận của ông cụ Hoắc cũng vơi đôi chút. Lúc , ông sa sầm mặt mày Hoắc Đông Thăng, chất vấn: “Tiền kết hôn năm xưa của ba em các là từ trời rơi xuống chắc? Tôi thiếu các một đồng một cắc nào ? Lão Tứ từ lúc bộ đội, ăn của cái nhà một miếng cơm nào ? Ngược là , cứ như con đỉa hút máu, bám chặt lấy ông già mà hút. Mấy năm nay năm nào Lão Tứ cũng gửi về một khoản tiền biếu xén, gửi ? Đám cưới của vợ chồng Lão Tứ, tiền tiêu pha đều là từ khoản tiền hiếu kính mấy năm nay của nó và tiền lương hưu của dì Dung . Anh cảm thấy tư cách gì mà đến đây đòi tiền ?”
Hoắc Đông Thăng ngờ mấy năm nay Hoắc Nguyên Sâm luôn gửi tiền biếu hai ông bà. Rõ ràng tiền dùng chi tiêu sinh hoạt hàng ngày, mà đám cưới của Hoắc Nguyên Sâm dùng chính tiền đó để lo liệu.
Lão Tứ nhiều tiền thế nhỉ?
Lúc Hoắc Đông Thăng mới thấy hối hận vì giữ quan hệ với Hoắc Nguyên Sâm. Nếu , lúc túng thiếu còn thể xin xỏ em trai một ít.
“ Lão Tứ kết hôn chẳng còn chia một căn tứ hợp viện ?” Hoắc Đông Thăng bĩu môi, hiển nhiên vẫn vô cùng ấm ức về chuyện . Đối với căn tứ hợp viện , đỏ mắt ghen tị từ lâu .
Ông cụ Hoắc ngờ đến nước mà vẫn còn tăm tia căn tứ hợp viện. Là ông đủ rõ ràng ? Ông tức giận vớ lấy chén bàn, ném thẳng đầu Hoắc Đông Thăng.