“Lời đồn gì cơ?”
Mấy ngày nay Thư Ngọc Lan bận rộn tối tăm mặt mũi với công việc ở công ty, thực sự thời gian để ý đến những chuyện xung quanh. nhớ những ánh mắt kỳ lạ và những tiếng xì xào khi cô rời khỏi đại viện và bước cổng trường sáng nay, đôi lông mày thanh tú của cô khẽ nhíu . Lại kẻ nào đó rảnh rỗi sinh nông nổi, bày trò bôi nhọ cô ?
“Trong trường đang lan truyền tin đồn cô quan hệ bất chính với nhiều đàn ông, thậm chí còn... còn b.a.o n.u.ô.i nhân tình bên ngoài nữa ạ.”
Hả? Thư Ngọc Lan kinh ngạc mở to mắt. Cô giận mà chỉ thấy nực vì sự hoang đường của nó. “Cô hiểu , cảm ơn em báo cho cô . Chuyện cô sẽ tự xử lý.”
Sau khi dặn dò lớp trưởng lớp, Thư Ngọc Lan lập tức nhờ một giảng viên khác dạy tiết của , còn cô thì trực tiếp đến đồn công an gần nhất để báo án.
Các đồng chí công an ở đây vốn quen mặt Thư Ngọc Lan vì những đóng góp của cô cho cộng đồng. Sau khi cô trình bày sự việc, họ lập tức nhận thấy tính chất nghiêm trọng của vấn đề và cử cùng cô đến trường để điều tra. Với nghiệp vụ sắc bén, họ nhanh chóng khoanh vùng và tóm gọn mấy tên lưu manh đang lảng vảng rêu rao tin đồn.
“Nói! Những lời bịa đặt là ai dạy các ?” Đồng chí công an nghiêm giọng chất vấn.
đám lưu manh vốn là "khách quen" của đồn, chúng chẳng hề tỏ sợ hãi, vẫn giữ thái độ cà lơ phất phơ, rung đùi :
“Oan cho tụi quá cán bộ ơi! Tụi chỉ sự thật thôi mà. Chính mắt em tụi thấy cô ôm ấp, tình tứ với thằng đàn ông khác trong ngõ tối đấy chứ.”
“ , cô còn chồng làm quân nhân nữa. Thật tội nghiệp cho chồng, cắm sừng dài cả mét mà , cứ tưởng vợ ngoan hiền lắm.”
Thậm chí tên còn táo tợn buông lời thô tục ngay mặt cảnh sát.
“Rầm!” Đồng chí công an đập mạnh tay xuống bàn, sắc mặt lạnh như tiền: “Các đang vu khống ai ? Đó là nhà quân nhân! Hành vi cố ý bôi nhọ danh dự gia đình quân nhân, gây rối trật tự trị an là tội nặng. Với hai tội danh , các đủ tiêu chuẩn để 'bóc lịch' vài năm đấy!”
Đám lưu manh vốn tưởng chỉ giáo d.ụ.c tư tưởng vài tiếng thả về như khi, thấy tù thì lập tức hồn siêu phách lạc.
“Cán bộ ơi, tụi ... tụi thực sự cô là nhà quân nhân mà! Tụi chỉ thì thôi.”
“ thế, tụi cố ý !”
“Tôi thấy bọn chúng vẫn còn ngoan cố lắm, là cứ đưa khu biệt giam vài ngày . Tiện thể cho chúng nếm thử 'đãi ngộ' mới mà cấp triển khai, ai thử .” Một đồng chí công an khác thêm với vẻ mặt đầy ẩn ý.
Đám lưu manh đến "khu biệt giam" và "đãi ngộ mới" thì sợ đến mức mặt cắt còn giọt máu, vội vàng quỳ sụp xuống: “Nói! Tụi hết! Xin các cán bộ tha cho!”
“Là một phụ nữ tìm đến tụi , đưa tiền bảo tụi rêu rao những lời đó. Tụi chỉ là làm thuê thôi, ý của tụi !”
Dù khai kẻ , nhưng vì rõ danh tính phụ nữ nên đám lưu manh vẫn tạm giam để tiếp tục điều tra. Thư Ngọc Lan khi nắm bắt tình hình liền chuẩn rời đồn công an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-403-bao-cong-an-xu-ly.html.]
“Để đưa em về. Trên đường nhỡ chuyện gì còn kịp thời bảo vệ.” Thẩm Diên Trọng tan làm tin vội vã chạy đến. Anh ân cần khoác chiếc áo lên vai vợ cùng cô bước ngoài.
“Đồng chí Thư, sự việc hiện tại là như . Mấy tên tiểu t.ử vẻ thực sự mặt mũi phụ nữ .” Đồng chí công an dẫn hai đến phòng lấy lời khai.
“Tôi thể trực tiếp chuyện với bọn chúng một chút ?” Thư Ngọc Lan đề nghị.
Hai đồng chí công an thoáng chút do dự, nhưng thấy đàn ông cao lớn, uy nghiêm với quân hàm thượng tá cạnh cô, họ gật đầu đồng ý. Chuyện liên quan đến danh dự quân đội, cần làm cho lẽ.
“Vậy cô cẩn thận nhé. Đám miệng lưỡi bẩn thỉu lắm, cô đừng để bụng.”
Thư Ngọc Lan gật đầu, cùng Thẩm Diên Trọng bước phòng giam. Đám lưu manh đang ủ rũ, thấy thì ngẩng đầu lên, nhưng khi thấy là Thư Ngọc Lan thì hậm hực .
“Các còn nhớ rõ đặc điểm ngoại hình của phụ nữ thuê các ?”
“Cô là ai mà dám đến đây tra hỏi tụi ? Mau bảo mấy ông cảnh sát thả tụi , khai hết còn giữ làm gì?”
Nhìn thái độ xấc xược của chúng, Thư Ngọc Lan khẽ mỉm , giọng bình thản nhưng đầy uy lực: “Vậy để tự giới thiệu. Tôi chính là nhân vật chính trong những câu chuyện 'giày rách' mà các rêu rao hai ngày qua. Còn vị cạnh đây, chính là chồng 'cắm sừng' trong miệng các đấy.”
Câu của cô khiến đám lưu manh im bặt như nghẹn họng. Chúng kinh hãi Thẩm Diên Trọng – đang tỏa luồng sát khí lạnh lẽo, Thư Ngọc Lan, lắp bắp nên lời.
“Giờ thì... chúng thể tiếp tục câu hỏi lúc nãy ?” Thư Ngọc Lan vẫn mỉm , nhưng ánh mắt cô sắc lẹm.
Tên cầm đầu nuốt nước bọt cái ực, run rẩy : “Giọng... giọng bà như phụ nữ trung niên, béo lắm.”
Không béo lắm ?
“Bà cao đến ? Có đến vai ?” Thư Ngọc Lan ướm thử .
Tên lưu manh suy nghĩ một lát lắc đầu: “Cao hơn cô một chút, và... và cũng đậm hơn cô.”
Nghe đến đây, trong đầu Thư Ngọc Lan lập tức hiện lên một cái tên: Chu Mỹ Mỹ.
Thật đúng là âm hồn tan! Cô cứ ngỡ vụ bê bối ở trường, cô sẽ phận mà biến mất, ngờ vẫn còn tâm địa độc ác đến mức . Thư Ngọc Lan lập tức cung cấp thông tin về Chu Mỹ Mỹ cho công an. Rất nhanh đó, cô triệu tập đến đồn để đối chất.
Dù chuẩn tâm lý từ khi tin đám lưu manh bắt, nhưng Chu Mỹ Mỹ vẫn khỏi chột khi thấy Thư Ngọc Lan mặt tại đồn công an. Tuy nhiên, cô vẫn cố giữ vẻ mặt oán hận và đanh thép:
“Tôi hề quen đám đó! Các bằng chứng gì mà dám bắt đến đây? Tôi và Thư Ngọc Lan đúng là hiềm khích, nhưng chuyện đó kết thúc . Các thể vì tư thù cá nhân mà tùy tiện gán tội cho !”