Nhân lúc cả đoàn nghỉ ngơi, cô c.ắ.n răng nhảy khỏi xe, chạy đến chỗ Thư Ngọc Lan.
“Con họ Thư , mày đạo nghĩa! Chuyện lúc rõ ràng là mày bảo tao làm, bây giờ xảy chuyện bắt một tao gánh tội , lương tâm của mày ch.ó ăn ?”
“Bề ngoài thì vẻ Bồ Tát sống cứu , thực tế là một kẻ lòng đen tối, chuyên dùng những đó để làm thí nghiệm cho xưởng d.ư.ợ.c của mày.”
“Những loại t.h.u.ố.c mày mang về đều là hàng ba , lãnh đạo cấp phê duyệt đúng ? Mày dám để cấp kiểm tra t.h.u.ố.c của mày ?”
Thúy Thúy điên cuồng gào thét, những đang nghỉ ngơi xung quanh lập tức . Suốt chặng đường tâm trạng họ thả lỏng ít, nhưng cũng chút nhàm chán, bây giờ náo nhiệt như , xem cho kỹ mới .
đối với những lời phụ nữ , họ căn bản tin.
Bác sĩ Thư đến đây là công văn phê duyệt của lãnh đạo cấp , hơn nữa t.h.u.ố.c của cô cũng lưu hành thị trường, chỉ là nơi tương đối hẻo lánh nên nhận tin tức mà thôi.
Người phụ nữ để thoát tội thật đúng là cái gì cũng dám .
“Cô sức lực thì nên nghĩ xem lát nữa đến phòng thẩm vấn ở kinh thành giải thích cho thế nào . Vu khống vô dụng thôi, ai tin cô .”
“Ngay từ đầu cảnh cáo cô tránh xa những trường hợp đó , nhưng cô , cứ nhất quyết thể hiện tài năng của , kết quả là hai mạng vì cô mà mất oan. Trong lòng cô chút áy náy nào ?”
“Cô xuất hiện ở đây thì cũng nghĩ nhiều, bây giờ thì đến chỗ lãnh đạo tố cáo cô một trận trò.”
Cô cũng là thích chịu ấm ức.
Thúy Thúy kinh ngạc cô, phụ nữ chẳng lẽ chút sơ hở nào ? Cô còn trẻ như , làm thể nghiên cứu nhiều loại t.h.u.ố.c như thế, chắc chắn một loại đạt tiêu chuẩn.
Cách xử lý vết thương của cô đều là học theo Thư Ngọc Lan, tại chỉ cô xảy sai sót, chắc chắn là con tiện nhân giở trò.
Nghĩ , cô liền suy nghĩ trong lòng .
Thư Ngọc Lan còn kịp gì, mấy bác sĩ xung quanh nhịn giúp cô: “Cô tưởng xử lý vết thương chỉ đơn giản là xem cách băng bó thôi ? Cô dùng t.h.u.ố.c đúng ? Các bước của cô đúng ? Liều lượng cô dùng bao nhiêu, đúng ? Cô thể chất mỗi đều khác ? Cô hỏi tình hình của những bệnh nhân đó ?”
Từng câu hỏi liên tiếp ném , Thúy Thúy hỏi đến á khẩu trả lời , ánh mắt hoảng loạn. Cô căn bản nghĩ nhiều như , chỉ thể hiện năng lực của mặt Thư Ngọc Lan để ở bên cạnh cô.
Cô chẳng qua chỉ Thẩm Diên Trọng nhiều hơn một chút, báo đáp ân nhân cứu mạng của , lẽ nào cũng sai ?
Tại những thể bao dung cô hơn một chút, cô cố ý.
“Được , đừng nóng giận, sắp về đến nhà .”
Nhắc đến về nhà, tâm trạng của mấy mới lên nhiều.
Sau khi đến kinh thành, Thúy Thúy trực tiếp đưa đến quân đội để thẩm vấn. Vì dọc đường ngừng vu khống, bôi nhọ, thái độ vô cùng tồi tệ, cô trực tiếp xử t.ử hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-374.html.]
Thư Ngọc Lan khi chuyện cũng phản ứng gì nhiều.
Thẩm Diên Trọng cô cần thời gian để tiêu hóa chuyện , cũng nhiều.
Hai về đến nhà, Nhuyễn Nhuyễn lâu gặp cha liền lảo đảo chạy tới ôm lấy chân Thư Ngọc Lan, ê a kể những chuyện xảy gần đây.
Chỉ là cô bé còn rõ chữ, Thư Ngọc Lan kỹ mới thể hiểu cô bé đang gì.
“Nhuyễn Nhuyễn chỉ nhớ thôi, nhớ ba ?”
Thẩm Diên Trọng chút bất đắc dĩ, tiến lên ôm con gái để bồi đắp tình cảm, kết quả cô bé thấy khuôn mặt liền sợ hãi trốn lòng Thư Ngọc Lan, suýt nữa thì dọa .
Chuyện gì thế ?
Thư Ngọc Lan nghi hoặc đứa trẻ trong lòng , Thẩm Diên Trọng, bất giác bật .
“Anh vẫn nên phòng cạo râu .”
Cũng thể trách Nhuyễn Nhuyễn, nếu cô quen ở bên Thẩm Diên Trọng, với bộ dạng của đột nhiên từ bên ngoài trở về, cô thật sự chắc thể dễ dàng nhận .
Thẩm Diên Trọng sờ sờ mặt , quả thật rậm rạp, đành bất đắc dĩ dậy lên lầu cạo râu. Chờ sảng khoái từ lầu xuống, Nhuyễn Nhuyễn một lúc, mới chịu dang tay cho Thẩm Diên Trọng ôm.
“ là tiểu vô lương tâm.”
Chỉ là cạo râu thôi mà nhận , nếu ngày nào đó một hai năm, chẳng lúc về trong lòng con bé cha ?
Phải nghĩ cách gì đó để con gái yêu quý của ghi nhớ thật kỹ trong lòng.
Hai ở phòng khách chơi với Nhuyễn Nhuyễn một lúc, thấy cả hai đều ngáp liên tục, Hách Giai Bình liền trực tiếp bế Nhuyễn Nhuyễn lên.
“Hai đứa về, mau nghỉ ngơi , con để trông cho.”
Hai lâu như , về gầy cả một vòng, bồi bổ cho .
Đặc biệt là những vết thương lớn nhỏ Thẩm Diên Trọng, bà tuy quen nhưng vẫn đau lòng.
Thư Ngọc Lan và Thẩm Diên Trọng gật đầu, hôn lên má Nhuyễn Nhuyễn định lên lầu nghỉ ngơi, nhưng Nhuyễn Nhuyễn đang Hách Giai Bình bế trong lòng ê a kêu lên.
Hai cái chân ngắn cũn còn ngừng giãy giụa trong lòng bà, rõ ràng là xa Thư Ngọc Lan.
Hết cách, cô đành ôm Nhuyễn Nhuyễn lên lầu nghỉ ngơi. May mà cô bé ngoan, giường chỉ lẳng lặng cô.
Bị chiếm mất vị trí ngủ, Thẩm Diên Trọng chỉ thể lặng lẽ qua phía bên giường, ôm Thư Ngọc Lan từ phía lòng, ngửi mùi hương quen thuộc cô, mới chìm giấc ngủ sâu.