“Bác sĩ Thư, bệnh nhân chút đặc thù, cả cái chân đè bức tường suốt mấy tiếng đồng hồ, cái chân còn giữ .”
Thư Ngọc Lan gật đầu, tiến lên cẩn thận kiểm tra chân của bệnh nhân. May mắn , trông thì vẻ nặng nhưng là khả năng cứu chữa.
“Hiện tại chỉ thể sơ cứu đơn giản cho , tạm thời giữ cái chân . Đợi tình hình ở đây định, chúng sẽ chuyển lên bệnh viện lớn để phẫu thuật. Sau chỉ cần tịnh dưỡng , chân của sẽ .”
Người đàn ông vốn đang lo lắng tột độ thấy lời liền thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ, nhất định sẽ tịnh dưỡng thật .” Khi cứu , chuẩn tâm lý sẽ thành tàn phế, ngờ cái chân vẫn còn cứu . Người đàn ông kích động đến mức lệ nóng doanh tròng.
Thư Ngọc Lan tìm dựng một bàn mổ tạm thời, tìm một tiểu hộ sĩ làm trợ thủ. Ca phẫu thuật cứu chân cho đàn ông kéo dài suốt một tiếng đồng hồ.
“Công việc khâu vá còn giao cho cô nhé.” Thư Ngọc Lan bỏ những dụng cụ dùng dung dịch sát trùng, cô còn kiểm tra tình hình của mấy bệnh nhân khác. Kỹ thuật khâu vá dù là hộ sĩ tay nghề thành thạo cũng thể làm , lúc cũng chẳng cần chú trọng vết khâu .
Tiểu hộ sĩ Thư Ngọc Lan rời với ánh mắt ngưỡng mộ. Cô hiện tại chính là hâm mộ trung thành của bác sĩ Thư, mấy ngày nay cô chứng kiến y thuật cao siêu của bác sĩ Thư, thực sự quá lợi hại!
Thư Ngọc Lan khỏi lều thấy cô nàng Thúy Thúy cứ các lều y tế, hơn nữa tay cô còn bưng một khay lớn băng gạc qua sử dụng.
“Cô đang làm gì ? Không bảo cô rời ?”
Cô lạnh mặt tới giật đồ vật tay cô , vật tư bây giờ khan hiếm, để cô cầm lãng phí.
“Chị… Bác sĩ Thư, em cũng thể giúp một tay, đây em từng học một ít y thuật, thể giúp giảm bớt gánh nặng.”
Thúy Thúy vốn định gọi Thư Ngọc Lan là chị, nhưng khi thấy chiếc áo blouse trắng Thư Ngọc Lan, cô liền tạm thời đổi cách xưng hô, ngây thơ cô.
Thư Ngọc Lan lời của cô làm cho tức đến bật : “Giúp một tay? Cô giúp một tay bằng cách dùng những cuộn băng gạc nhiễm bẩn để xử lý vết thương cho bệnh nhân ?”
“Nếu lầm thì những cuộn băng gạc còn qua sử dụng, tại trong tay cô biến thành thế ?”
Mỗi một cuộn băng gạc đều đựng trong túi niêm phong đặc chế, chỉ khi dùng mới mở . Giống như cô , từng cuộn từng cuộn bày ôm chạy lung tung khắp nơi, chừng nào sẽ nhiễm vi khuẩn.
Thúy Thúy ngây thơ chớp mắt, vô cùng bối rối: “Bác sĩ Thư, chị đừng nóng giận, em chỉ nghĩ làm sẽ tiết kiệm thời gian hơn. Xung quanh nhiều bệnh nhân đang chờ xử lý vết thương như , thể lãng phí thời gian việc bóc bao bì .”
Một bệnh nhân thương nhẹ chặn ở ngoài sân cũng gật đầu theo: “ , cô bé lý. Tôi ở ngoài phơi nắng mấy tiếng đồng hồ mà cũng ai giúp xử lý vết thương, vẫn là cô bé giúp lấy thuốc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/trong-sinh-70-quan-quan-mat-lanh-ngay-ngay-len-giat-chan/chuong-371.html.]
“ đó, thời gian là tiền bạc, cô cần gì tính toán chi li với cô mấy chuyện nhỏ nhặt ?”
“Biết bệnh viện các cô nhiều quy củ, nhưng bây giờ là thời kỳ đặc biệt , thể linh động một chút ?”
Thư Ngọc Lan nhắm mắt , cố nén cơn giận trong lòng: “Không sự cho phép của lãnh đạo quân đội, ai phép tự ý trạm cứu trợ một, cô mau rời khỏi đây.”
Cô dứt lời, mấy thương cứu trợ lúc liền lên tiếng.
“Bác sĩ Thư, mấy bác sĩ các cô căn bản lo xuể, thêm một chẳng sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều ? Tôi thấy cô bé lúc nãy băng bó vết thương động tác cũng thành thục, là cứ để cô ở .”
“ , những ở ngoài chúng đều là thương quá nghiêm trọng, cứ để cô xử lý vết thương cho chúng , các cô ở bên trong chăm sóc cho những thương nặng là .”
Thư Ngọc Lan tức đến lồng n.g.ự.c phập phồng, định tranh luận với họ, nhưng quanh thấy ai nấy đều về phía Thúy Thúy, cô tức thì nên lời, cũng lười quản mấy chuyện nữa, mặc kệ họ .
Chỉ là vài vết thương nhỏ mà thôi.
Chỉ là cô ngờ Thúy Thúy thể sơ suất đến mức gây náo loạn lớn như .
Buổi tối, khi chuẩn nghỉ ngơi, cô xuống giường tiếng gọi bên ngoài dựng dậy.
“Bác sĩ Thư, mau dậy , bên ngoài mấy thương sốt cao, còn sùi bọt mép ngất .”
Thư Ngọc Lan lăn một vòng từ giường bò dậy, vơ lấy áo khoác bên cạnh khoác lên ngoài. Chỉ là khi thấy những gặp chuyện đều là những ban ngày Thúy Thúy xử lý vết thương, sắc mặt cô càng thêm đen kịt.
Những vết thương vốn nghiêm trọng, khi Thúy Thúy xử lý qua loa trực tiếp nhiễm trùng dẫn đến sốt cao, thậm chí hai bệnh nhân còn chờ họ đến qua đời.
“Mau cứu .”
Thư Ngọc Lan đeo khẩu trang định cứu chữa, nhưng ánh mắt lướt qua một phụ nữ trộn trong đám nhân viên y tế, cô liền trực tiếp túm lấy một quân nhân bên cạnh.
“Ban ngày mấy bệnh nhân đều do cô xử lý vết thương. Tôi nghi ngờ cô cố ý ảnh hưởng đến tiến độ điều trị của chúng , khả năng là gián điệp do nước địch cử đến, hết hãy bắt giữ cô .”
Lời của cô thốt , sắc mặt mặt đều đổi, đặc biệt là mấy quân nhân xung quanh hai lời liền tiến lên khống chế Thúy Thúy tại chỗ.