Suốt ngày kéo Uất Tri Yến chơi game, xem phim trong khách sạn, giả vờ vô tình dán sát, dựa , hít hà mùi gỗ mun tuyết tùng .
Không nhận , dù cũng gì, nên càng ngày càng bạo dạn hơn.
Tôi trực tiếp mặc váy ngủ hai dây, còn xịt thêm chút nước hoa, đến mặt , quan sát phản ứng của .
Uất Tri Yến thẳng một cách trần trụi, ngược khiến thấy ngại ngùng.
Tôi xuống bên cạnh , cúi qua để lấy điện thoại, nhẹ nhàng , đôi mắt mơ màng: “Anh ơi, làm ?”
Yết hầu Uất Tri Yến lên xuống một hồi.
Thế là chúng tiếp tục chiến đấu kịch liệt với trò Vương Giả Vinh Diệu.
Hệ thống: “...?”
Đánh xong mấy ván, cảm thấy đuối sức: “Mệt quá.”
Những ngày chơi đủ .
Đến lúc chơi cái gì thật sự vui .
Ví dụ như... hì hì.
Ngày thứ hai, mặc một chiếc váy hai dây hơn, còn uốn tóc, lấy rượu vang .
Mơ tưởng chuốc cho say.
khi uống nửa chừng, đầu óc choáng váng, mới phát hiện tửu lượng của hơn .
Thế là Hệ thống kích hoạt vật phẩm nhỏ, tự ý bỏ t.h.u.ố.c ly rượu của .
“Hả?”
Tôi giữ lấy ly rượu của cho uống, nhất thời chần chừ.
Say rượu thì còn thể là l.o.ạ.n l.u.â.n rượu, lầm là của .
hạ t.h.u.ố.c thì tính chất khác .
Lỡ Uất Tri Yến ghét thì .
Anh cũng giữ lấy ly rượu, buông, hai bên giằng co.
Giọng Uất Tri Yến trầm khàn: “Không say về , cho uống ?”
sức cuối cùng vẫn lớn hơn , thấy lý do hợp lý, nâng ly rượu định uống tiếp. Tôi vội vàng nhào tới, ngay tay , uống hết ly rượu t.h.u.ố.c đó.
Vì uống vội, rượu chảy dọc theo cổ, len lỏi chỗ phập phồng.
Tôi ngã xuống ghế sofa.
Lần chỉ là chóng mặt nữa .
Đến khi ý thức trở , cơ thể bắt đầu thấy dễ chịu, Uất Tri Yến đang đè lên , rời mắt.
Hai chúng đang... mây mưa.
Không là ảo giác , những dòng chữ đầu tiên xuất hiện:
“Á á á, nam chủ của chúng còn trong sạch nữa !”
“Nữ phụ ác độc mà ghê tởm thế, nam chủ thì hạ thuốc.”
“Đợi nam chủ điên phê tỉnh , nữ phụ cứ chờ c.h.ế.t .”
Tôi cố gắng vùng vẫy với chút ý thức cuối cùng, nhưng ôm siết chặt hơn. Nước mắt nơi khóe mắt hôn : “Bảo bối ngoan, cho em cơ hội cuối cùng, trúc mã và thiên giáng, rốt cuộc em chọn ai?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/trong-anh-co-em/chuong-8.html.]
Uất Tri Yến bảo bọn họ cút .
Mấy dòng chữ biến mất.
Khoan , ly rượu t.h.u.ố.c uống ?
tia ý thức nhanh chóng thủy triều nhấn chìm.
Hết đợt đến đợt khác.
Tôi còn sức để nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, chỉ thể tùy theo cơn sóng trôi dạt.
Khi tỉnh nữa, trời sáng rõ, như nghiền nát.
Tôi cố gắng lật , chạm ánh mắt sáng rõ của đàn ông. Ký ức ùa về, mặt đỏ bừng vì nhận chuyện gì xảy .
Tôi kéo chăn, che kín mít cả .
Uất Tri Yến nghiêng chống đầu, n.g.ự.c trần của những vết đỏ. Anh , kéo trở lòng: “Bây giờ mà còn ngại ngùng thì muộn ?”
Rõ ràng là ngủ với .
vẫn mất một lúc lâu mới bình tĩnh .
Hệ thống chúc mừng thành nhiệm vụ.
Dòng bình luận thì đang hồi tưởng sự kích thích tối qua:
“Mặc dù chỉ tiếng thôi, tại chỉ tiếng thôi!”
“ cũng cuốn , cả hai thở dốc thích thật.”
“Tên phúc hắc Uất Tri Yến cuối cùng cũng lộ mặt . Cần gì cho uống thuốc, Nữ Bảo ôm hôn hít là phản kháng tí nào, còn nửa đẩy nửa mời mà phản khách thành chủ.”
“Sau đó cơn ghen bùng phát, cứ ép Nữ Bảo rốt cuộc thích ai, chỉ lợi dụng để thành nhiệm vụ .”
Tôi siết chặt chiếc chăn.
Tôi nhớ hết những câu hỏi đó.
Thì đây mới là bộ dạng thật của Uất Tri Yến.
Thảo nào những dòng chữ đều là nam chủ điên phê.
Cái dáng vẻ của ... thật sự thích.
Tôi nhịn hỏi: “Thì luôn ghen ?”
“ nên thích Chúc Thanh Ngữ ?”
“Cô là nữ chính định mệnh của mà.”
Uất Tri Yến nghĩ đến điều gì, mỉa mai: “Vậy dòng bình luận còn em và Tuân Bạch Thư là một cặp cơ mà.”
“Thẩm Trăn, kịch bản cuộc đời nên do chính .”
“Nếu ngay cả thích cũng định sẵn, chúng thà làm con rối còn hơn.”
“Và, đừng nghĩ ngủ với chỉ là nhiệm vụ. Những dòng bình luận rác rưởi đó chắc chắn phổ cập về thủ đoạn của , nếu em thử chiêu trò cưỡng chế yêu, sẵn lòng để em nếm thử.”
Thì cũng thấy.
Vậy thì chuyện hợp lý hơn .
Anh thậm chí còn thấy bình luận sẽ hạ t.h.u.ố.c , nhưng ngăn cản, thậm chí còn uống thật, để đẩy trách nhiệm cho .
Thấy nghi ngờ cuộc sống, Uất Tri Yến dùng hành động thực tế để với rằng, ai ngủ với ai còn quan trọng nữa.