TRỌN ĐỜI CHUNG MỘT CHUYẾN ĐÒ TÌNH SÂU - Biện Chi - Chương 1372: Nhân tài toàn diện!
Cập nhật lúc: 2026-03-15 18:41:25
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chu Ân Ấu rời bệnh viện, về nhà, trực tiếp đến phòng thí nghiệm.
Tám giờ sáng, khi cô vươn vai ngẩng đầu khỏi đống dữ liệu, Tần Trữ Lễ cầm thẻ làm việc bước .
Bây giờ cũng là nghiên cứu sinh , ông lão cấp thẻ làm việc , thể đường đường chính chính .
Một bóng đổ xuống bàn, Tần Trữ Lễ khẽ : "Mang bữa sáng cho em."
Chu Ân Ấu gì, trực tiếp cầm bánh mì sandwich hành lang, Tần Trữ Lễ cúi đầu theo, khẽ một câu phía .
TRẦN THANH TOÀN
Chu Ân Ấu tức đến bật .
Cô nén đầu, hỏi Tần Trữ Lễ, "Anh gì?"
Tần Trữ Lễ mím môi, gì.
Chu Ân Ấu tưởng im lặng, Tần Trữ Lễ mở miệng, "Em đang bạo lực lạnh trong gia đình ?"
Chu Ân Ấu c.ắ.n bánh mì sandwich
, nhướng mày.
"Anh , em thể , em thể, thể..."
Chu Ân Ấu: "Không thể gì?" "Không thể, về nhà qua đêm."
Chu Ân Ấu bĩu môi, tiếp tục ăn bánh mì sandwich, đợi ăn gần xong mới : "Anh còn về nhà qua đêm ?"
Tần Trữ Lễ: "Ừm," một tiếng.
Chu Ân Ấu bĩu môi, "Anh làm gì thì làm, quản , làm gì, cũng quản."
Tần Trữ Lễ , vội vàng, lập tức tiến lên chặn mặt cô, "Vậy , em , giao tiếp."
Chu Ân Ấu vứt vỏ bánh mì sandwich thùng rác, Tần Trữ Lễ đưa cam
cho cô, bóc vỏ, "Sau dám nữa."
"Thật ?" Chu Ân Ấu liếc , "Chuyện qua , dám nữa? Tôi tin."
"Thật sự dám nữa, thề." "Tôi tin lời thề."
"Vậy em tin gì?" "Tôi tin gì cả." Tần Trữ Lễ sụp đổ.
Chu Ân Ấu cũng để ý, ăn cam
xong, phòng thí nghiệm.
Phòng thí nghiệm là nơi để chuyện yêu đương, Chu Ân Ấu đặc biệt tập trung công việc, ai thể chen chuyện với cô, Tần Trữ Lễ vẫn chính thức nhận dự án, làm một việc vặt.
Mấy ngày , Tần Trữ Lễ vẫn tìm cách nào để làm cô vui, cô thực sự tức giận .
Ông lão một bên cũng thấy khó khăn.
"Tôi , Tần Trữ Lễ, ? Hả?"
"Nếu , đổi khác."
"Mấy ngày , vẫn cứ cúi đầu ủ rũ, phí hoài cái khuôn mặt trai của !"
"Theo đuổi con gái mà, đừng quá thật thà! Tôi thấy cứ như , các
còn cách kết hôn sinh con mười vạn tám nghìn dặm. Theo đuổi con gái, hẹn trăng hoa, mua sắm xem phim, ồ, cái thì thôi , cô thời gian. Dù cũng bỏ công sức, nắm tay, hôn môi, làm những chuyện phù hợp với trẻ em. Cậu xem, phí hoài các ngày đêm ở bên ! Chẳng tác dụng gì cả!"
Tần Trữ Lễ nghĩ. Đã nắm tay .
Đã hôn môi .
Những chuyện phù hợp với trẻ em, họ cũng làm .
Đêm bỏ thuốc, chẳng
làm tất cả ?
Hơn nữa, cô xoa mu bàn tay dịu dàng như , là làm gì?
Ông lão chê Tần Trữ Lễ hiểu chuyện, Tần Trữ Lễ chê ông lão hiểu nội tình, Chu Ân Ấu thì tự vùi đầu công việc.
Sắp đến ngày khai giảng .
Trường tổ chức lễ đón tân sinh viên, trường yêu cầu bên ông lão cũng một tiết mục, phụ trách văn nghệ của trường là cháu gái của bà giáo sư, ông lão dám lời, với một nhóm nghiên
cứu sinh, "Chúng một tiết mục, đừng để ngoài nghĩ rằng chúng chỉ học vấn cao, còn những thứ khác thì gì!"
Ông lão .
những quyền thì lo lắng c.h.ế.t , một đống dự án đang chờ, dám chậm trễ nửa phút, chậm một chút là bên công ty sẽ thúc giục, ai thời gian tham gia tiết mục gì chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tron-doi-chung-mot-chuyen-do-tinh-sau-bien-chi-ufzr/chuong-1372-nhan-tai-toan-dien.html.]
Đó là làm trò .
Hơn nữa, trong nhóm nghiên cứu của ông lão, đa đều là mọt sách, kính dày như đáy chai bia, tài năng gì chứ?
Ngay khi đang hoảng loạn gãi đầu, Chu Ân Ấu ăn trưa xong từ ngoài .
Ánh mắt của tất cả trong khoảnh khắc đó đều tập trung Chu Ân Ấu.
Chu Ân Ấu khó hiểu xuống chỗ của , đó, cô thấy ông lão nghiêm mặt : "Không ai tự nguyện ?!" thì tất cả , trừ Tần Trữ Lễ, đều đồng thanh tên "Chu Ân Ấu".
Chu Ân Ấu ngớ , "Hả?" Cô chuyện gì đang xảy .
Ông lão lặp một , Chu Ân Ấu xua tay, "Không thời gian, ."
Nói xong cúi đầu làm dữ liệu.Đến ngày gần diễn buổi hội văn nghệ, phụ trách chương trình của trường đến để tập luyện. Hôm đó Chu Ân Ấu gặp phụ trách nên mặt, các sư sư tỷ liền : "Đã chuẩn xong , cứ đến đúng giờ là ."
Người phụ trách tin là thật.
Đến ngày buổi hội văn nghệ bắt đầu, Chu Ân Ấu thức trắng đêm, kéo đến hiện trường ồn ào, mặc bộ đồ màu hồng búp bê c.h.ế.t chóc mà các sư sư tỷ chuẩn giường, cả cô khó chịu.
Chương trình văn nghệ khá bình
thường.
Múa.
Hài kịch.
Hài độc thoại.
Một nhóm tân sinh viên nhàm chán nghịch tóc.
Chu Ân Ấu kéo trang điểm, điện thoại bàn rung lên một cái, là Tần Trữ Lễ gửi đến.
"Hay là, đưa em bỏ trốn nhé?"
Chu Ân Ấu vẫn hết giận, trực tiếp trả lời "Cút!"
Rõ ràng cũng xem, nếu thì khi về buổi tổng duyệt, cô từ công ty về, đáng lẽ với cô.
Lặng lẽ, cũng mong cô lên sân khấu.
Trước đây còn hỏi cô tập luyện , làm khán giả ?
Sau đó điện thoại rung vài cái, Chu Ân Ấu thèm , cô ở hậu trường xem các tiết mục biểu diễn phía .
Vừa ngáp hỏi sư tỷ, "Cái khí zombie , ai còn tưởng trường đang tổ chức nghi thức triệu hồi ma quỷ gì đó."
Sư tỷ thở dài, khoác một chiếc khăn voan lên Chu Ân Ấu, nhưng Chu Ân Ấu ghét bỏ tránh .
Sư tỷ cũng ép buộc nữa, "Đều như cả, trường trọng lý, là học bá, đều là những chỉ học, tài năng thì chẳng gì,
thỉnh thoảng một hai hạt giống , cũng những hứng thú hóng hớt dìm xuống."
Chu Ân Ấu , một tiếng, chỉ ông lão khán đài, "Ông xem ông lão còn đang xem báo cáo cho sư kìa, sư chắc chắn phê bình , cả khuôn mặt khổ sở!"
Sư tỷ cũng theo.
Khi Chu Ân Ấu sắp lên sân khấu, sư
tỷ còn an ủi : "Em cứ tùy tiện mà
làm, , những , căn bản cũng hiểu, hát vài câu là , chúng là nhân tài nghiên cứu khoa học, làm mấy cái !"
Chu Ân Ấu cầm micro, lớn tiếng : "Em là nhân tài diện!"
Từ khi Chu Ân Ấu thi Đại học Ninh, cô là hoa khôi thể nghi ngờ, màu hồng búp bê c.h.ế.t chóc che giấu vẻ quốc sắc
của cô, ngược còn tôn lên vẻ tươi
sáng của một thiếu nữ.
Đôi chân dài thẳng tắp tôn lên bởi đôi tất ren trắng.
Âm nhạc vui tươi vang lên theo tiếng búng tay của Chu Ân Ấu.
Buổi hội chào đón tân sinh viên tối hôm đó, đạt đến cao trào đầu tiên!
Ông lão đặt cuốn sách dự án xuống, chỉnh kính sống mũi.
Cô gái đang nghịch tóc ngẩng đầu lên, khi thấy cô gái sân khấu, mắt cô sáng rực.
Và những trai đang thì thầm to nhỏ với thì sôi nổi hẳn lên, cùng hát theo nhạc sân khấu.
Một bài hát "Maruko-chan" của Chu Ân Ấu khiến cả khán phòng tràn đầy sức sống, cô ánh đèn rực rỡ, lấp lánh ánh sáng chói lọi, cô như một ma lực thần
kỳ, khiến tất cả trong khán phòng thể rời mắt.