“Chỉ cần hai các cô cởi quần áo , trần truồng để chúng kiểm tra, nếu , hai các cô hôm nay đừng hòng khỏi cái tiệm cơm .”
“ đấy, các sợ là , Lĩnh ban chúng tao ở địa phương bao nhiêu thế lực , quản sự tiệm cơm chính là thích của chúng tao.” Mẹ Viên Chiêu Đệ cáo mượn oai hùm, Lĩnh ban trừng mắt bà một cái, bà vội vàng rụt cổ .
“Ban ngày ban mặt như thế nào liền bắt đầu mơ?” Hạ Khanh Khanh lạnh một tiếng.
Mặc kệ các bà lấy hoặc là lấy bằng chứng, hai là quyết tâm vu oan cho các cô.
“Bớt nhảm, xé quần áo chúng nó.” Lĩnh ban hiệu cho Viên Chiêu Đệ. Mẹ Viên Chiêu Đệ ch.ó cậy thế chủ, sải bước tới mặt Hạ Khanh Khanh: “Nha đầu thúi, làm hại lão nương gãy tay, lột sạch quần áo mày ném ngoài đường cái, để cho khác xem mày là cái loại hàng gì!”
Không đợi bà tiến lên, Tiểu Người Câm từ phía Hạ Khanh Khanh chắn mặt cô, khoa tay múa chân: “Chúng ăn trộm, chúng trộm đồ!”
Cô “A a a a a” kêu, Lĩnh ban chỉ chán ghét nhạo cô: “Mày đều ốc còn mang nổi ốc, còn bảo vệ khác, tự lượng sức .”
Mẹ Viên Chiêu Đệ một phen kéo Tiểu Người Câm , Tiểu Người Câm bà mạnh mẽ ném sang một bên. Mẹ Viên Chiêu Đệ thượng thủ liền xé quần áo n.g.ự.c Hạ Khanh Khanh, tay còn đụng tới , đột nhiên cảm giác cánh tay một trận đau đớn, bà đột nhiên ngẩng đầu, liền thấy mặt Hạ Khanh Khanh lộ nụ giống như từng quen : “Thế nào, cánh tay đau ?”
Cảm giác đau đớn chi phối nháy mắt ập tới, bà t.h.ả.m thiết Hạ Khanh Khanh: “Mày làm gãy tay tao!”
Bà còn nâng lên cánh tay đ.á.n.h Hạ Khanh Khanh, Hạ Khanh Khanh một ánh mắt liếc qua, bà sợ tới mức cũng dám nhúc nhích: “Lĩnh ban, ngài thấy đấy, mau báo cảnh sát, con đàn bà làm gãy tay , ngài chính là nhân chứng.”
Hạ Khanh Khanh kéo Tiểu Người Câm lưng , vỗ vỗ tay: “Được thôi báo cảnh sát, vặn xem xem là ai thật sự mất đồ.”
Lĩnh ban chán ghét thoáng qua Viên Chiêu Đệ, bà tin Hạ Khanh Khanh một phụ nữ tay trói gà chặt như thể làm gãy cánh tay mập ú của Viên Chiêu Đệ, hơn nữa hai giống như cũng va chạm quá nhiều, chẳng lẽ cô là thần tiên là yêu quái, thể nháy mắt làm cụt tay?
“Phế vật!” Bà đẩy Viên Chiêu Đệ một cái, vặn đẩy cánh tay thương của bà , đau đến mức trán bà toát mồ hôi lạnh, nhe răng trợn mắt kêu to.
Lĩnh ban mở cửa: “Mày chặn chúng nó cho tao, tao gọi tới.”
Bà hướng cửa hô hai tiếng, chỉ chốc lát , hai gã tráng hán theo tiến . Ngay cả đại tỷ hảo tâm lúc cũng : “Lĩnh ban, chúng thế bắt nạt cô nương nhà , mới đến một lát, sẽ trộm đồ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-504.html.]
Hai gã tráng hán ngày thường cùng một giuộc với Lĩnh ban, thiếu việc bắt nạt thành thật. Nữ đồng chí thanh thanh bạch bạch nếu rơi tay bọn họ, cho dù làm nhục, truyền ngoài thanh danh cũng sẽ dễ .
Đại tỷ trong nhà cũng con cái, đau lòng cho Tiểu Người Câm cùng Hạ Khanh Khanh.
“Cô nhất câm miệng , nếu dám một câu vô nghĩa, coi chừng để bọn họ hầu hạ cô đấy!” Lĩnh ban lạnh đe dọa đại tỷ hảo tâm.
“Còn hành động làm cái gì?” Lĩnh ban liếc hai gã tráng hán. Tráng hán đôi mắt đều dính chặt mặt và Hạ Khanh Khanh, đây quả thực là nữ đồng chí nhất bọn họ từng gặp.
Lòng bàn tay đều ngứa ngáy.
Hai xoa xoa tay về phía , Tiểu Người Câm nắm lấy cánh tay Hạ Khanh Khanh chút run rẩy. Hạ Khanh Khanh siết chặt kim châm trong tay, chằm chằm bước chân hai gã tráng hán: “Các về phía một bước, tin cho các hối hận!”
Hai gã tráng hán đầu tiên là sửng sốt, đó đột nhiên dâm đãng: “Nghe Lão Tam, em gái nhỏ cho chúng hối hận kìa.”
“Nghe , ha ha ha ha, mau tới đây, đ.á.n.h mặt ca ca , làm ca ca thoải mái thoải mái.”
Hai dang rộng cánh tay lao tới ôm Hạ Khanh Khanh. Hạ Khanh Khanh kéo Tiểu Người Câm chạy từ bên sườn bọn họ, hướng về phía cửa. Tráng hán chằm chằm các cô, như là vật trong bàn tay, một chút cũng vội.
Hai một cái, đột nhiên vồ về phía các cô. Kim châm trong tay Hạ Khanh Khanh còn kịp đ.â.m tới , hai gã tráng hán một luồng kình phong đột nhiên ập tới đ.á.n.h bật về phía .
Hạ Khanh Khanh thậm chí cũng thấy rõ đối phương quyền như thế nào, hai gã tráng hán đó mỗi một quyền đ.á.n.h ngã xuống đất.
Người đàn ông cao hơn Hạ Khanh Khanh ước chừng một cái đầu, ánh đèn ký túc xá mờ nhạt, khí phá lệ giương cung bạt kiếm. Anh mặc một bộ âu phục kiểu mới, dáng thẳng tắp cao xuống hai gã tráng hán.
Bộ âu phục ủi phẳng phiu vì động tác mà chút nếp nhăn, vẻ quanh tràn đầy sự kiên nhẫn.
“Hai gã đàn ông to xác bắt nạt một nữ đồng chí, các thật là bản lĩnh.” Thanh âm trong trẻo như ngọc, cùng hình tượng sạch sẽ lưu loát đ.á.n.h của giống như liên quan đến . Tráng hán khả năng bắt nạt khác nhiều năm như , còn gặp chỉ một quyền liền đ.á.n.h bọn họ ngã xuống đất dậy nổi.
Hai chống tay lùi về , ánh mắt Lĩnh ban, dám hành động thiếu suy nghĩ.