Tra Phu Đưa Bạch Nguyệt Quang Trở Về, Ta Quay Người Gả Thủ Trưởng Hắn - Chương 417

Cập nhật lúc: 2026-04-13 18:51:04
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Ba cùng tiệm cơm, chú ý tới trong một góc, một bóng dáng mảnh khảnh chậm rãi . Anh T.ử Chu T.ử An và Hạ Khanh Khanh , mật vô cùng.

cảm thấy bao nhiêu uất ức chịu đựng mấy ngày nay, giống như chỗ phát tiết. Chuyện trách , trách thì trách Hạ Khanh Khanh quá đủ.

đàn ông mỹ như Lục Hoài Xuyên, thế nhưng còn dám ngoài hẹn hò với nam đồng chí khác. Chắc hẳn phận như Lục Hoài Xuyên, cắm sừng, nhất định sẽ nổi trận lôi đình.

Nói chừng vì mặt mũi Lục gia, sẽ trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t Hạ Khanh Khanh cũng chừng.

Mặc dù một phát s.ú.n.g b.ắ.n c.h.ế.t cô, khẳng định cũng sẽ đuổi cô khỏi nhà.

Nghĩ đến những điều , trong lòng Anh T.ử đột nhiên rộng mở thông suốt. Cái cô Hạ Khanh Khanh , tự tìm khổ ăn!

ngoắc tay với đàn ông phía , thì thầm vài câu bên tai . Người đàn ông thoáng qua hướng Hạ Khanh Khanh và Chu T.ử An, đôi mắt một mí hẹp dài híp : “Anh T.ử tiểu thư, chuyện cần báo cho Lục , sợ…”

Anh T.ử tay tát một cái: “Ngươi sợ cái gì, ngươi rốt cuộc là của ai? Nghe ông !”

Người đàn ông vội vàng cúi đầu: “Nghe theo phân phó của Anh T.ử tiểu thư.”

“Vậy còn mau !”

Người đàn ông gật đầu, trái , sải bước tiệm cơm.

Lục Hoài Xuyên từ nước ngoài trở về, một chuyến đến chỗ ở của vị , báo cáo một tình hình với ông cụ. Ông cụ bày tỏ sự đồng tình sâu sắc đối với những gì làm ở nước Nhật, dành cho sự tán dương cao độ.

“Người nước Nhật từ đến nay lòng muông thú, ý đồ thôn tính Hoa Quốc chúng . Bọn chúng còn tưởng rằng Hoa Quốc là những năm ba mấy, mặc cho bọn chúng giẫm đạp ! Nơi chỉ to bằng viên đạn, nhất là thành thành thật thật làm , nếu , nắm tay của Hoa Quốc để làm cảnh!”

Ông cụ trải qua chiến tranh tàn khốc, những cuộc chiến tranh đó mang cái giá thê t.h.ả.m thế nào cho Hoa Quốc. Người nước Nhật ý đồ trong vòng mấy tháng tiêu diệt Hoa Quốc, bọn chúng quả thực si tâm vọng tưởng!

“Phải, ngài lãnh đạo, Hoa Quốc thua, nước Nhật cũng đừng nghĩ bước lãnh thổ chúng nửa bước!” Lục Hoài Xuyên đồng dạng căm ghét những tên súc sinh chút chủ nghĩa nhân đạo nào đó.

Ông cụ đầu : “Tiểu t.ử , làm ba , cũng lời đấy?”

Lục Hoài Xuyên giơ tay đỡ ông cụ xuống sô pha: “Đều là lời thật lòng cả.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tra-phu-dua-bach-nguyet-quang-tro-ve-ta-quay-nguoi-ga-thu-truong-han/chuong-417.html.]

Hai trò chuyện xong, Lục Hoài Xuyên từ chỗ ở của ông cụ , hướng về nhà Ngụy Kiến Đức. Ngụy Kiến Đức thế nào cũng là lãnh đạo cũ của Lục Hoài Xuyên ở bộ đội, lý nên thường xuyên đến thăm hỏi.

Từ khi Ngụy Kiến Đức nhậm chức ở Kinh Thành đến nay, Lục Hoài Xuyên luôn việc bận dứt, gặp mặt thể đếm đầu ngón tay. Ngụy Kiến Đức bận, chỉ ngoài miệng trách cứ vài câu, nhưng thật để trong lòng.

“Lần việc làm lắm.” Ngụy Kiến Đức đưa cho Lục Hoài Xuyên điếu thuốc. Lục Hoài Xuyên nhận lấy, chỉ đặt trong tay thưởng thức, châm lửa.

“Thế nào, t.h.u.ố.c lá cũng cai ?” Ngụy Kiến Đức là nghiện thuốc, qua 60, t.h.u.ố.c cả đời cũng cai , đặc biệt là lúc công việc bận rộn đến chân chạm đất, rít hai để đề thần tỉnh não.

“Không cai, nghiện gì cả. Ngài lớn tuổi chú ý thể, thứ hút ít thôi, .” Anh còn giáo d.ụ.c ngược lão lãnh đạo.

Ngụy Kiến Đức hút một thuốc: “Thế nào, khoe khoang tuổi trẻ với .”

“Sự thật còn cần khoe khoe ?” Lục Hoài Xuyên cùng Ngụy Kiến Đức cũng là thầy là bạn, hai chuyện từ đến nay là như thế , ông chọc một câu, đáp ông hai câu.

Đang chuyện, Ngụy Oánh từ trong phòng , phía theo một nam đồng chí dáng trung bình. Nam đồng chí cung cung kính kính chào hỏi Ngụy Kiến Đức: “Bác Ngụy, cháu đưa Oánh Oánh ngoài dạo.”

Người đàn ông là Cao Binh, vị hôn phu của Ngụy Oánh.

Ngụy Oánh chào hỏi Lục Hoài Xuyên, Lục Hoài Xuyên gật đầu coi như đáp .

“Được, trẻ tuổi các con tự chơi .” Cao Binh dẫn Ngụy Oánh cửa, Lục Hoài Xuyên chằm chằm bóng lưng lên tiếng: “Con thứ hai nhà họ Cao?”

“Ừ, nhà họ Cao đến tuổi cũng chỉ lão nhị.”

“Điều tra , Cao Binh thoạt , giống như là quá đáng tin cậy.” Lục Hoài Xuyên nấy với lão lãnh đạo, tính tình vốn thẳng thắn, sẽ cố tình a dua nịnh hót.

Ngụy Kiến Đức nhắc tới cái , cũng là vẻ mặt tối tăm. Bố của Cao Binh là cấp của Ngụy Kiến Đức, phó lãnh đạo cơ quan. Nói là phó lãnh đạo, nhưng quan hệ với Ngụy Kiến Đức phi thường vi diệu. Ngụy Kiến Đức thuộc về từ bên ngoài điều phái đến Kinh Thành, mà bố Cao Binh là dân bản xứ Kinh Thành, làm việc chân thiên t.ử hơn nửa đời , căn cơ vững chắc, thực quyền ít hơn ông là bao.

Lúc là bố Cao Binh tự mở miệng, để hai đứa nhỏ thử tìm hiểu .

Ngụy Kiến Đức Cao Binh tiền đồ lớn gì, nhưng cũng tật quá lớn, trong nhà nền tảng. Con cả nhà họ Cao tự làm ăn riêng cần dựa bố, con thứ ba còn nhỏ đang du học nước ngoài, mắt chỉ lão nhị là cục cưng bảo bối, nhà họ Cao đều sủng , khó tránh khỏi chiều hư sinh một ít tật và thói quen .

Bố Cao Binh cũng , đàn ông kết hôn xong sẽ đổi lớn so với khi kết hôn, đặc biệt là khi làm cha, tâm tính sẽ thu liễm ít. Cao Binh tuy rằng tiền đồ lớn, nhưng nhà họ Cao làm chỗ dựa, Ngụy Oánh sẽ chịu thiệt thòi.

Loading...