Tra nam chê tôi vô sinh? Gả cho thiếu soái liền liên tục mang thai - Chương 136: Ánh mắt hắn nhìn em không hề trong sạch chút nào

Cập nhật lúc: 2026-03-10 00:19:40
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đêm hôm đó, Nhan Tâm trằn trọc ngủ yên giấc.

Cô cố gượng ép bản chìm một giấc mơ.

Cô nhớ mang máng từng mơ thấy hình ảnh Cảnh Nguyên Chiêu bịt mắt bằng dải gạc lụa trắng.

Cơ sở nào để giấc mơ xuất hiện?

Thế nhưng khi cô càng cố sức ép , thì những giấc mơ lặn mất tăm mất tích.

Sáng hôm , Cảnh Nguyên Chiêu lục đục thức dậy từ lúc hơn ba giờ sáng để giải quyết công việc. Hắn tới Thái Thương là mang theo công vụ quân sự quan trọng.

Nhan Tâm đ.á.n.h một giấc đến tận hừng đông. Dậy sớm miệng đắng chát chẳng ăn gì, cô bèn dạo một vòng quanh sân viện.

ngắm nghía kỹ lưỡng khu nhà .

Tiết trời chớm đông, cảnh sắc trong viện phần tiêu điều xơ xác, nhưng hề làm giảm vẻ vốn . Sương mù buổi sớm vấn vít quanh những cành cây trụi lá, tựa như đang khoác lên một lớp lụa mỏng manh sương khói.

Ánh mặt trời dần ló rạng từ ngọn cây phía xa. Vài chú chim khách bay vút qua mái hiên, vạt đuôi như cắt ngang bầu trời rực rỡ, rải những tia nắng vàng óng ả xuống khắp sân.

Hôm nay là một ngày nắng rạng ngời.

Có một hầu gái luôn túc trực theo hầu cô. Nhan Tâm thong thả tản bộ một hồi lâu, lúc mới dùng bữa sáng.

Cảnh Nguyên Chiêu thực sự bận tối tăm mặt mũi, mãi đến tận đêm muộn hôm đó họ mới lập cập khởi hành từ Thái Thương thành Nghi.

Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Trên toa xe lửa chuyên dụng trang giường nệm êm ái, Nhan Tâm cuộn tròn trong vòng tay , đ.á.n.h một giấc say sưa suốt chặng đường về.

Lúc Nhan Tâm bước chân Tùng Hương Viện thì trời rạng sáng.

về đến nơi, và ch.ó trong viện đều thức giấc đón mừng.

"Trương tiểu thư hôm qua tới tìm cô đấy ạ."

"Có của Thanh Bang ghé qua. Đại công t.ử để một điện thoại, nhắn cô về thì gọi cho ."

Nhan Tâm gật đầu ghi nhận.

Sáng hôm , dùng xong bữa điểm tâm, Nhan Tâm liền cắt cử Bạch Sương chạy sang chính phủ quân sự một chuyến, báo tin cho Trương Nam Xu về và hỏi xem cô tìm việc gì gấp ; đó cô gọi điện thoại cho Chu Quân Vọng.

Chu Quân Vọng nhà, hầu nhấc máy, lịch sự hẹn cô lát nữa gọi .

Chưa đầy nửa canh giờ , điện thoại của Nhan Tâm đổ chuông, Chu Quân Vọng chủ động gọi .

"Đại tiểu thư, ngài quả là bận rộn trăm công nghìn việc, tìm gặp ngài thật khó quá mất." Chu Quân Vọng trêu đùa.

Nhan Tâm đáp trả khoan nhượng: "Mấy ngày nay quả thực chút bận rộn. Mấy hôm rảnh rỗi, ngày nào cũng ỳ ở nhà đợi khách, thế mà chẳng thấy bóng dáng ai ngó ngàng. Chúng vô tình lướt qua , xem cũng chẳng duyên phận gì."

Chu Quân Vọng khựng một giây, đó liền bật xòa: "Là của chúng ."

Anh liền chủ đề chính, "Gia phụ thiết đãi Đại tiểu thư một bữa cơm rau dưa nhạt tẻ, Đại tiểu thư thể nán chút thời gian rảnh rỗi ghé qua ?"

"Không cần phô trương tốn kém , các đều là những nhân vật làm chuyện đại sự, đáng để phí hoài thời gian vì ." Nhan Tâm làm kiêu.

Anh ám chỉ Nhan Tâm làm cao, thì Nhan Tâm cũng đ.á.n.h trả một đòn cho bõ tức.

—— Rõ ràng là các cố tình câu giờ, giờ còn già mồm ăn vạ!

Chu Quân Vọng vội vàng thanh minh thời gian ăn một bữa cơm thì chắc chắn là , thành tâm mong Nhan Tâm nể mặt tới dự.

Đẩy đưa qua vài câu, Nhan Tâm lúc mới gật đầu đồng ý tới Chu công quán dùng bữa.

Thời gian ấn định buổi tối, Chu Quân Vọng sẽ đích đ.á.n.h xe tới đón cô.

Chiếc xe dừng bánh cổng lớn Khương công quán.

"Tứ thiếu nãi nãi tay cứu mạng Long đầu Thanh Bang đấy."

"Là thật 100%! Cái gã Chu Tông Lệnh mượn cớ tổ chức tiệc đính hôn, thực chất là để mưu sát Long đầu."

"Tứ thiếu nãi nãi giỏi giang thật. Nếu mà là Đại thái thái, tống cổ luôn Biểu tiểu thư cho khuất mắt. Giờ cả Tứ thiếu nãi nãi lẫn Thanh Bang đều chướng mắt cô , dù thì cô cũng xém chút nữa đính hôn với tên phản đồ Chu Tông Lệnh mà."

Đám hầu xúm xì xào bàn tán sôi nổi.

Bọn họ càng thêm muôn phần kính nể Nhan Tâm.

Nhan Tâm dắt theo Bạch Sương, leo lên chiếc xe ô tô của Chu Quân Vọng; Bạch Sương yên vị ở ghế phụ lái.

"Đại công tử, nếu thành ý mời ăn cơm, thì cũng nên với một câu thật lòng." Xe chạy một đoạn, Nhan Tâm đột nhiên phá vỡ bầu khí tĩnh lặng.

Chu Quân Vọng: "Lời thật lòng gì cơ?"

"Long đầu họ Chu, ông mấy tình nguyện mời bữa cơm đúng ?" Nhan Tâm thẳng vấn đề.

Chu Quân Vọng: "Đại tiểu thư cứ đa tâm quá ."

Nhan Tâm: "Các là quý nhân bận rộn đến mấy, cũng đến mức bận đến quên cả trời đất lâu như . Nếu do trong lòng miễn cưỡng, thì chắc chắn sẽ chần chừ kéo dài thời gian đến tận bây giờ."

Chu Quân Vọng lộ vẻ ái ngại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tra-nam-che-toi-vo-sinh-ga-cho-thieu-soai-lien-lien-tuc-mang-thai/chuong-136-anh-mat-han-nhin-em-khong-he-trong-sach-chut-nao.html.]

Anh gượng : "Đại tiểu thư, ngài quả thực là một vô cùng tinh ý nhạy bén."

"Tôi chỉ là thích ngây thơ huyễn hoặc bản thôi." Nhan Tâm đáp.

"Cha vô cùng cảm kích ân cứu mạng của Đại tiểu thư, chỉ là ông mắc một tâm bệnh nhỏ." Chu Quân Vọng giải thích, "Tôi xin chân thành tạ với ngài, lẽ chúng nên trì hoãn sự việc lâu đến ."

Nhan Tâm khẽ nghiêng đầu: "Cái 'tâm bệnh' mà Đại công t.ử nhắc tới, rốt cuộc là chuyện gì?"

"Cũng gì to tát, một chuyện vặt vãnh thôi, đáng để làm bẩn tai Đại tiểu thư." Chu Quân Vọng lảng tránh.

Nhan Tâm liền bẻ lái sang chuyện khác: "Còn cô Vân Dung thì ? Lần cũng góp công lớn lắm mà."

"À ừm cô …"

Chu Quân Vọng ngờ cô sắc sảo bén nhọn đến thế, dồn ép một cách quá bất ngờ.

Anh dẫu cũng là kẻ lăn lộn giang hồ nhiều năm.

Có lẽ do trót đ.á.n.h giá thấp Nhan Tâm, cứ nghĩ một phụ nữ yếu liễu đào tơ mặt chỉ nước co rúm phòng thủ, làm gì khả năng phản đòn.

Kết quả, Nhan Tâm xoay như chong chóng bằng những câu hỏi dồn dập, khiến lúng túng tột độ, tìm mãi một câu trả lời chỉnh.

"… Cô Nam Dương , làm cuộc đời, tìm một lối thoát mới." Chu Quân Vọng ngập ngừng.

Nhan Tâm những lời lắp bắp chắp vá của , liền đoán ngay cách xử lý của Long đầu họ Chu đối với vụ "ám sát" , cũng thấu tỏ thái độ thực sự của ngài đối với .

"Vân Dung c.h.ế.t , ?" Nhan Tâm hỏi thẳng, "Cha đặt nhiều kỳ vọng , luôn lo sợ sẽ lún sâu tửu sắc, mà quá ưu ái tâng bốc Vân Dung, nên ông gai mắt."

Chu Quân Vọng im lặng.

"Tôi và Vân Dung nét hao hao giống , Long đầu họ Chu vốn ác cảm với mẫu phụ nữ như , càng thêm đề phòng . Nếu cái mác của chính phủ quân sự che chở, thì e là cũng chung phận với Vân Dung , đúng ? Cho dù là ân nhân cứu mạng của ông chăng nữa." Nhan Tâm chĩa ánh mắt sắc lạnh về phía Chu Quân Vọng.

Chu Quân Vọng bình thản cô.

Ánh mắt sắc bén tinh , ẩn chứa mũi nhọn sắc nhọn đằng vẻ tĩnh lặng bề ngoài.

"Cha những nỗi bận tâm riêng của ông . ông là ông , còn ." Chu Quân Vọng khẳng định.

Nhan Tâm mỉm .

Chu Quân Vọng: "Đại tiểu thư, ngài cứ yên tâm, mời ngài dùng bữa, lấy danh dự đảm bảo ngài sẽ tuyệt đối an ."

"Tôi đương nhiên yên tâm . Nếu sợ, chẳng ở đây." Nhan Tâm tự tin.

Sự việc , đường từ Thái Thương về thành Nghi, Nhan Tâm kể cho Cảnh Nguyên Chiêu .

với Cảnh Nguyên Chiêu: "Thanh Bang mãi chẳng động tĩnh gì, nghi ngờ Long đầu họ Chu đang ấp ủ mưu đồ khác."

Lúc đó cô mường tượng , Long đầu họ Chu những ơn cô, mà sự dè chừng cảnh giác đối với cô ngày một leo thang.

Cô là nghĩa nữ của chính phủ quân sự, bọn chúng dĩ nhiên dám manh động; đồng thời, vì cô đích kết liễu tên sát thủ, bọn chúng dù cũng làm bộ làm tịch cảm ơn cô bàn dân thiên hạ, diễn một vở kịch ân nghĩa cho đàn em xem.

Kẻ làm lớn thu phục lòng thì thưởng phạt phân minh, Long đầu họ Chu nhất định tạ ơn Nhan Tâm.

sự chần chừ lữa của ngài phơi bày nhiều vấn đề.

Đốc quân Cảnh dẫu bận trăm công nghìn việc, cũng sẽ lập tức luận công ban thưởng cho Nhan Tâm ngay khi sự việc ngã ngũ.

Cảnh Nguyên Chiêu phân tích: "Long đầu họ Chu bản tính đa nghi, khó để lấy lòng tin của lão . Chu Quân Vọng thì khác hẳn cha ."

Hắn còn dặn dò cô, "Em cần sợ. Em cứu Long đầu họ Chu, thì Thanh Bang tuyệt đối dám đụng đến một cọng tóc của em. So với chính quyền quân sự, giới giang hồ bang phái coi trọng chữ 'ân nghĩa' hơn bất cứ thứ gì.

Nếu công mà thưởng, danh tiếng của Long đầu họ Chu sẽ sụp đổ, khiến đám đàn em hoang mang bất mãn. Dù trong thâm tâm lão ác cảm với em đến mấy, lão cũng sẽ bao giờ tay hãm hại em, em an tuyệt đối."

Nhan Tâm tò mò hỏi Cảnh Nguyên Chiêu: "Long đầu họ Chu vì cớ gì mà thành kiến sâu nặng với như ? Do vụ nổ rạp hát ?"

"Tất nhiên là , là do thằng ranh Chu Quân Vọng đang nhăm nhe dòm ngó em đấy." Cảnh Nguyên Chiêu huỵch toẹt.

Lúc đó Nhan Tâm xong, chỉ thầm rủa cái con mà suy nghĩ đen tối, đầu óc vẩn đục, ai cũng thấy mờ ám trong sạch.

Cô thề thốt thanh minh mối quan hệ giữa và Chu Quân Vọng trong sáng vô tư.

"Trong sạch cái rắm, ánh mắt em hề đúng đắn chút nào, lão t.ử còn lạ gì cái tâm tư rác rưởi của nữa?" Cảnh Nguyên Chiêu gắt gỏng.

Nhan Tâm nhớ đến những phán xét của về Thịnh Sơn Xa .

Thực tế chứng minh, trúng phóc, quả thực ôm thứ tình cảm với cô.

Vậy nếu cũng áp đặt suy nghĩ đó lên Chu Quân Vọng, thì tức là…

Nhan Tâm chút bực .

trở thành một con mồi ngon để bọn họ tranh giành.

ngang hàng làm đối tác, thậm chí là làm một đối thủ xứng tầm. Cô quả thực ông trời phú cho một dung mạo xinh , nhưng điều đó đồng nghĩa với việc cô là một con thỏ trắng ngây thơ yếu ớt mặc cho xâu xé.

Cô lén lút dò xét Chu Quân Vọng.

Khóe mắt Chu Quân Vọng tinh ý bắt ánh đó, lập tức sang thẳng cô.

Loading...