Tổng Giám Đốc Nhiêu, Trên Mạng Anh Đâu Có Cháy Thế Này - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:18:55
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiệc mừng công tổ chức tại sảnh tiệc của khách sạn. Lúc đến khá nhiều mặt. Giám đốc ở cửa đón khách, vest tông lịch lãm, trông cũng dáng ngợm đấy.

"Vệ Man, đến !" Gã hì hì chào hỏi: "Hôm nay cô cũng là một trong những nhân vật chính đấy, lát nữa sếp phát biểu xong cô cạnh nhé."

Tôi mỉm nhưng tiếp lời. Nhân vật chính ư? Ai mới là nhân vật chính đây?

Trong sảnh tiệc, chén thù chén tạc nhộn nhịp. Giám đốc cầm ly rượu bay lượn khắp nơi, hễ gặp ai là "dự án là do dẫn dắt nhóm thực hiện đấy".

" , phương án là do kiểm duyệt mà, dù cũng cho mấy đứa nhỏ cơ hội thể hiện chứ..."

Tôi trong góc, ly nước trái cây trong tay càng lúc càng siết chặt. Chị Nghiên tiến gần: "Đừng giận, ai mà chẳng là do em làm."

"Biết thì ích gì chứ?" Tôi chằm chằm bóng lưng của giám đốc: "Người tên là , tiền thưởng là của , mà thăng chức cũng là nốt."

Chị Nghiên thở dài, gì thêm. Tôi cúi đầu điện thoại, định gửi tin nhắn cho Nhiêu Tín nhưng nên gì.

Đã nửa tháng công tác , thực sự là nhớ . Tối nay vẻ rảnh, cứ hỏi mấy liền, hỏi đến , khai tiệc , uống bao nhiêu rượu .

Tôi trả lời : [Vẫn khai tiệc, uống rượu, đang uống nước trái cây đây.]

Anh đáp: [Ngoan.] Anh cứ như đang dỗ dành trẻ con .

Tiệc diễn một nửa, dẫn chương trình lên sân khấu: "Sau đây xin mời chịu trách nhiệm dự án, ông Lưu Hoa, giám đốc Lưu lên sân khấu phát biểu."

Lão Lưu chỉnh cà vạt, sải bước lên sân khấu. "Cảm ơn các vị lãnh đạo, cảm ơn các bạn đồng nghiệp! Dự án Tinh Tố thành tích như ngày hôm nay thể thiếu sự nỗ lực của cả nhóm chúng !"

Gã khựng , giọng cao hơn vài phần: "Đặc biệt là ở giai đoạn phương án, dẫn dắt nhóm mài dũa mài dũa , dốc hết tâm sức. Cuối cùng mới đưa một bản đáp án khiến bên A hài lòng, tất cả đều nhờ sự cống hiến và phối hợp của ."

Dưới khán đài vỗ tay rầm rộ. Tôi trong góc, móng tay bấm sâu lòng bàn tay. Gã tiếp tục : "Dự án , từ ý tưởng đến lúc triển khai thực tế, mỗi một chi tiết đều kết tinh tâm huyết của ..."

Chị Nghiên ở bên cạnh làm động tác buồn nôn. Tôi nổi. Những đêm thức trắng vẽ bản đồ, những phương án bác bỏ làm , chỉ cần gã mở miệng là biến thành phương án của gã .

Tôi về phía bàn tráng miệng, lấy một miếng bánh ngọt nhét một cách máy móc miệng. Ngọt đến phát ngấy.

Điện thoại trong túi rung lên. Tôi lấy xem.

Rao: [Bánh ngọt ngon ?]

Tôi trợn tròn mắt, vô thức xung quanh.

Trong sảnh tiệc qua kẻ tấp nập nhưng chẳng thấy bóng dáng . Tôi trả lời: [Sao đang ăn bánh ngọt?]

Anh trả lời ngay: [Đoán thôi.]

Tôi màn hình, luôn cảm thấy đang đó . Tôi ngẩng đầu một vòng, vẫn thấy gì cả. Hay là nghĩ nhiều quá ?

Lão Lưu xong , cầm ly rượu xuống mời rượu. Gã híp mắt vẫy tay với : "Vệ Man, nào, đến đây uống một ly với sếp !"

Tôi đang định từ chối thì cửa sảnh tiệc bỗng nhiên mở toang. Mọi ánh mắt đều thu hút về phía đó.

Nhiêu Tín xuất hiện ở cửa, mặc một bộ vest đen lịch lãm, theo là trợ lý, đôi chân dài sải bước tiến , tự bản trở thành tâm điểm chú ý của .

Sếp lập tức nghênh đón: "Tổng giám đốc Nhiêu! Sao ngài tới đây? Chẳng bảo ngài đang công tác ở tỉnh khác ?"

Nhiêu Tín bắt tay với sếp , giọng điệu bình thản: "Tiệc ăn mừng dự án thành công, với tư cách là bên A, nên mặt."

Ánh mắt xuyên qua đám đông, dừng . Chỉ một cái liếc liền dời mắt ngay. trong cái , dường như ẩn chứa nhiều, nhiều điều.

Tôi giấu nổi sự xúc động. Chẳng lẽ chuyện gì đó nên mới đặc biệt chạy về ?

Giám đốc cũng sán gần mời rượu: "Tổng giám đốc Nhiêu, ngài đến thì thật là quá, dự án thể thành công đều là nhờ ngài chỉ bảo tận tình!"

Nhiêu Tín đón lấy ly rượu nhưng uống. Anh lão Lưu, khóe môi cong lên nhưng ý chạm tới đáy mắt: "Giám đốc Lưu khách khí quá, dự án thành công là nhờ tài năng của nhà thiết kế, chỉ là đưa vài câu hỏi mà thôi."

Giám đốc dội gáo nước lạnh, chỉ xòa: "Vâng , tổng giám đốc Nhiêu đúng."

Nhiêu Tín cầm ly rượu, thong thả lên sân khấu. Người dẫn chương trình điều mà đưa micro qua.

"Thưa quý vị." Anh lên tiếng, giọng lớn nhưng trường bỗng chốc im phăng phắc: "Dự án Tinh Tố thể thuận lợi vượt qua giai đoạn nghiệm thu đầu tiên là nhờ sự nỗ lực của tất cả ở đây. Với tư cách là bên A, mặt công ty cảm ơn ."

Anh khựng , ánh mắt quét qua trường. "Tuy nhiên, một đặc biệt cảm ơn."

Tim như nhảy lên tận cổ họng. "Nhà thiết kế chính của chúng , Vệ Man."

Nghe thấy , cả hội trường đều kinh ngạc. "Từ bản phương án đầu tiên cho đến khâu hiệu chỉnh ánh sáng cuối cùng, cô đều theo sát bộ tiến độ. Phương án sửa đổi tới hơn mười , công trường thì chạy chạy bao nhiêu chuyến, mỗi một vấn đề mà bên A đưa đều nghiêm túc đối đãi."

Anh , ánh mắt lớp kính gọng vàng trầm tĩnh và kiên định: "Tôi chân thành tán thưởng tinh thần trách nhiệm đáng quý của cô , mỗi một chi tiết của dự án đều kết tinh từ tâm huyết của cô ."

Anh dừng một chút. "Người tên thiết kế, cũng nên là tên của cô ."

Cả hội trường im lặng đến mức thể thấy cả tiếng kim rơi. Tôi c.h.ế.t trân tại chỗ, hốc mắt cay xè thể kìm nén , tầm cũng trở nên mờ ảo.

Chị Nghiên ở bên cạnh sức bấm cánh tay : "Vệ Man, đang làm chỗ dựa cho em kìa!"

Tôi . Anh vượt đường xa mệt mỏi, chắc chắn là xuống máy bay là đến đây ngay, thậm chí còn kịp về nhà. Anh còn cố tình cho , là vì gánh nặng tâm lý. Anh chịu ấm ức, nên mặt tất cả , đòi những gì thuộc về .

Mặt gã giám đốc xanh mét, bàn tay cầm ly rượu cũng run bần bật. Sếp phản ứng nhanh nhất, lập tức tiếp lời: "Tổng giám đốc Nhiêu đúng lắm! Vệ Man là nhà thiết kế xuất sắc của công ty chúng , dự án thành công cô công lớn nhất! Nào nào nào, Vệ Man, lên đây chụp chung với tổng giám đốc Nhiêu một kiểu ảnh nào!"

Tôi lau nước mắt, chị Nghiên đẩy về phía . Khi đến mặt , một cách sâu sắc. Anh đưa tay , giống như đầu tiên hai gặp mặt. Tôi cũng đưa tay , nắm chặt lấy tay .

"Cảm ơn nhà thiết kế Vệ vì những đóng góp vất vả trong suốt thời gian qua." Sau đó, dùng giọng chỉ hai chúng thấy mà bảo: "Có ở đây ."

Tôi sụt sịt mũi, nước mắt bắt đầu chực trào . Tôi lườm một cái. Tại mà những giọt nước mắt mới kìm giờ sắp trào nữa . Anh khẽ nhếch khóe môi, đó buông tay , trở làm một "bố thiên hạ" lạnh lùng và tự chủ.

, lớp vỏ bọc ẩn chứa một sẵn sàng vì mà đòi công bằng mặt bao nhiêu .

Tiệc tàn, ở cửa khách sạn giả vờ đợi xe. Đồng nghiệp từng tốp từng tốp về hết.

Gió đêm lúc thổi qua, mang bớt rượu nhưng thổi bay nóng vẫn còn vương mặt. Anh từ bên trong bước , bên cạnh .

"Để đưa em về nhé?" Anh lên tiếng.

"Chẳng uống rượu ?"

"Chưa uống." Anh : "Ly lúc nãy trợ lý của tráo thành nước lọc ."

Tôi chút thể tin nổi: "Chẳng lẽ ngay từ lúc bước cửa lên kế hoạch hết ?"

Anh cúi đầu , trong mắt đong đầy ý . "Kế hoạch cái gì cơ?"

"Kế hoạch... làm để trút giận cho ."

Anh suy nghĩ một lát, nghiêm túc : "Không tính là kế hoạch, chỉ là nỡ em chịu ấm ức thôi."

Gió đêm thổi tới, dường như mang theo chút hương vị của chớm hè. Tôi , hốc mắt bắt đầu nóng lên: "Sao chịu ấm ức?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tong-giam-doc-nhieu-tren-mang-anh-dau-co-chay-the-nay/chuong-5.html.]

"Người của là hạng vô dụng, chút tâm tư đó của sếp em còn đủ tư cách để phô diễn mặt ." Tôi ngẩn .

"Em tưởng dự án Tinh Tố là công ty nào lấy là lấy chắc?" Giọng điệu thản nhiên, như đang kể một chuyện hết sức bình thường: "Những công ty làm triển lãm trưng bày nhiều vô kể, kể từ lúc công ty em lọt danh sách rút gọn, phương án của em, thiết kế của em, biểu hiện của em trong mỗi buổi họp trực tuyến, đều thu hết tầm mắt."

Ánh mắt trầm xuống: "Vệ Man, dự án là nhờ em nên công ty em mới tư cách đó. Chứ vì bất kỳ ai khác."

Tôi trân trân, nửa ngày trời nên lời: "Sau chịu ấm ức thì đừng tự gánh vác một ."

Anh đưa tay xoa xoa tóc , động tác nhẹ như đang dỗ trẻ con: "Lúc em nhắn tin bảo yên tâm chuyện ."

Mũi cay cay: "Sao chuyện gì cũng hết ?"

Nụ môi càng đậm hơn, vẫn tiếp tục xoa đầu : "Em tưởng lớn hơn em 8 tuổi là để cho vui ? Vả hứa với chị họ em ."

Tôi chớp chớp mắt, ngơ ngác hỏi: "Hứa với chị cái gì cơ?"

Anh vỗ nhẹ đầu một cái, chỉ . Sau đó bảo: "Đi thôi, để đưa em về nhà."

Tài xế lái xe đến cửa. Anh kéo cửa ghế cho , còn thì vòng sang phía bên . "Tiểu Vương, đưa cô về ."

Tài xế một tiếng, chiếc xe vững vàng lăn bánh màn đêm.

"Chẳng bảo là uống rượu ?"

"Ừm." Anh thản nhiên : "Đột nhiên trong cùng một môi trường như , để cảm nhận chuyện vẫn còn dang dở."

Tôi kinh hãi vô cùng, chuyện gì mà vẫn còn dang dở chứ?

Tài xế hiểu ý mà kéo vách ngăn lên, gian hàng ghế bỗng chốc trở nên riêng tư và ám . Tôi ngượng ngùng che mặt, cái sở thích gì kỳ lạ chứ!

Anh sang , ánh mắt dừng môi , yết hầu tự chủ mà khẽ chuyển động. Xe lúc gặp đèn đỏ, vững vàng dừng . Anh cúi sát gần : "Còn nhớ ?"

Giọng càng lúc càng thấp, phả nóng tai : "Tôi bảo là ghi nhớ mà... Cho nên hôm nay, em trả cho cả vốn lẫn lời đấy."

Nơi đáy mắt là một vực sâu thấy đáy, đang mê hoặc lấy . Tôi buông lỏng bàn tay đang siết chặt tà váy, nhẹ nhàng chạm khóe môi . Môi mỏng, mím , khi đầu ngón tay chạm khựng một chút.

Tôi : "Chẳng đúng như ý ."

Đèn đỏ chuyển sang xanh. Xe khởi động , bình thản băng qua giao lộ. Anh nhúc nhích, ánh mắt chuyển từ đôi mắt xuống chóp mũi, dừng nơi bờ môi, cứ như đóng đinh ở đó .

"Man Man." Tôi thích cách gọi như .

"Những lời sân khấu lúc nãy, em đều thấy hết chứ?"

"Ừm."

"Vậy em , lúc tên thiết kế nên là Vệ Man, nghĩ gì ?" Tôi lắc đầu.

Bàn tay ấm nóng của áp lên mặt : "Tôi nghĩ, nếu thể..." Anh hết câu. đôi mắt đang , trong khoang xe tối tăm sáng rực rỡ đến kinh .

Anh cúi áp tới. Cánh môi mềm mại đến mức thể tả nổi. Không kiểu hôn mãnh liệt, bất chấp tất cả, mà là một nụ hôn chậm rãi, dường như mang theo sự kiên nhẫn cực độ.

Chóp mũi chạm mũi , lành lạnh. Sau đó là môi , nhẹ nhàng đặt lên khóe môi như một chiếc lông vũ. Anh khựng một chút, giống như đang thực hiện một bước xác nhận cuối cùng. Tôi đáp bằng cách dựa sát lòng hơn.

Nụ hôn của chuyển dời lên môi , còn là sự thăm dò nữa. Ấm nóng, mềm mại và mang theo một chút lực đạo. Bàn tay chuyển từ lưng ghế lên gáy , ngón tay luồn tóc , nhẹ nhàng nâng đỡ lấy.

Đầu tiên là môi , nhẹ nhàng ngậm lấy, đầu lưỡi phác họa theo đường nét của môi, thở bỗng nghẹn , ngón tay siết chặt lấy cổ áo sơ mi của . Cảm nhận sự đáp của , càng hôn sâu hơn. Đầu lưỡi tách mở hàm răng , quấn quýt lấy một cách cuồng nhiệt.

Trong khoang xe chỉ còn tiếng thở dốc quấn lấy , phân biệt nổi là của ai. Vách ngăn che khuất ánh đèn phía , hàng ghế chỉ còn hai chúng và những ánh đèn đường đều đặn lướt qua ngoài cửa sổ.

Tôi nhắm mắt , đưa tay trong áo sơ mi của . Khi đầu ngón tay chạm da thịt , cả khựng một chút, cơ bụng lập tức trở nên săn chắc và đầy sức mạnh. Tôi cứ thế mơn trớn từng khối cơ, còn thì càng hôn càng mãnh liệt hơn. Cứ như nuốt chửng lấy , bá đạo cướp đoạt từng chút thở của .

Tôi hôn đến mức cả mềm nhũn , lưng tựa sát ghế, đôi tay vòng qua ôm lấy vòng eo săn chắc của . Anh nới lỏng một chút, trán tựa trán , thở dồn dập và hỗn loạn.

"Vệ Man."

"Hửm?"

"Bây giờ chúng tính là quan hệ gì đây?" Giọng khàn đặc chịu nổi, môi vẫn dán chặt lấy môi , khi chuyện cánh môi cứ đóng mở cọ xát khóe miệng .

Đầu óc sớm rối thành một mớ bòng bong, cả chìm đắm trong ấm mang , chẳng thoát chút nào.

"Người yêu." Tôi .

Từ lồng n.g.ự.c phát một tiếng trầm thấp, đó hôn xuống nữa.

Lần nụ hôn còn sâu hơn, mang theo một sự thỏa mãn như đạt tâm nguyện bấy lâu. Đầu lưỡi quấn lấy lưỡi , chậm rãi từng chút từng chút một phác họa, giống như đang xác nhận một điều gì đó vô cùng trọng đại.

Tôi hôn đến mức thở nổi, càng ôm chặt lấy hơn. "Man Man."

"Ừm..."

"Nói nữa ."

"Người yêu." Giọng run rẩy vì nụ hôn : "Là bạn gái của ."

Anh , nụ lan tỏa từ khóe môi đến tận đáy mắt, rực rỡ như quầng sáng ấm áp nhất trong đêm nay. "Nhớ lấy nhé."

Anh : "Không hối hận đấy."

Xe dừng từ lúc nào . Tôi chú ý, cũng buông tay. Đợi một lúc lâu , mới đưa tay xoa xoa bờ môi sưng đỏ vì nụ hôn của , trong mắt đong đầy ý thỏa mãn.

Anh : "Đến nơi ."

Tôi đầu ngoài cửa sổ, lầu nhà . Anh ghé sát tai : " hối hận ."

Tôi thu tầm mắt, hỏi: "Hối hận chuyện gì cơ?"

"Hối hận vì bảo đưa em về nhà... Chẳng để em chút nào cả." Môi lướt qua vành tai , thở ấm nóng: "Chẳng cho em nữa."

Ngón tay vẫn còn vương vấn trong tóc , ngón cái nhẹ nhàng mơn trớn tai , mang theo một cảm giác tê dại. Tôi đưa tay giúp chỉnh chiếc áo sơ mi vò nát, đầu ngón tay vô tình cố ý chạm yết hầu của .

Anh phát một tiếng trầm đục trong cổ họng. Tôi bảo: "Vậy thì nữa."

Lời dứt, khoảnh khắc giống như cầm một ngọn lửa, thắp sáng bộ đầm nước sâu nơi đáy mắt .

"Dù thì..." Tôi xích gần , bắt chước giọng điệu của , nhấn mạnh từng chữ một: "Chẳng bảo là bảo hành trọn đời đó ?"

Anh bật một tiếng trầm thấp, trán tựa trán , chóp mũi chạm chóp mũi . "Man Man, đây là lời em đấy nhé."

"Ừm, em đấy."

Tôi mỉm , ngoài cửa sổ ánh trăng sáng tỏ đang tan chảy. Ánh trăng bàng bạc phủ đầy mặt đất, giống như ánh mắt dịu dàng của thương . Không một tiếng động, nhưng thắp sáng cả thế giới của .

Tôi khẽ thì thầm bên tai : "Ánh trăng đêm nay thật ."

(Hoàn chính văn)

Loading...