Tổng Giám Đốc Nhiêu, Trên Mạng Anh Đâu Có Cháy Thế Này - Chương 4
Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:18:54
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Để tránh mặt đồng nghiệp, chậm chạp tắt máy tính, thu dọn bàn làm việc, đó mới nhét sổ tay túi xách. Cũng chẳng cái đang đợi ở chỗ nào lầu nữa.
Cứ làm xong một việc, nhịn mà liếc mắt xuống lầu một cái. Trong lòng cứ thấy chút chột như kẻ trộm.
Đến khi xuống lầu thì trời tối hẳn. Tôi quan sát xung quanh một lượt gửi tin nhắn cho : "Anh đang ở thế?"
Rao: [Ở giao lộ phía .]
Phố xá bắt đầu lên đèn, khi tới, ánh đèn đường bên vỉa hè cũng vặn thắp sáng.
Anh đang chống khuỷu tay tựa nửa khung cửa sổ xe, cặp kính gọng vàng lúc biến mất thấy tăm .
Tối hôm đó dám kỹ, hôm nay mới phát hiện đôi mắt của hóa trông như thế . Đồng t.ử đen, đen như làn nước đầm sâu thâm trầm, nhưng ánh đèn đường ấm áp rọi vỡ vụn thành những đốm sáng li ti, lúc ẩn lúc hiện như đang giấu giếm điều gì đó bên trong.
Tôi chợt nhớ đến dáng vẻ khi đeo kính. Bị gọng kính vàng che chắn, chỉ cảm thấy ánh mắt bình tĩnh, kiềm chế, giống như đang qua một lớp kính thủy tinh.
Giờ đây lớp kính đó gỡ bỏ, nhiệt độ, cảm xúc đều phơi bày trần trụi trong màn đêm. Anh gì, chỉ lặng lẽ .
chỉ thôi cũng đủ khiến khó lòng ngăn sự rung động.
"Nhìn cái gì thế?" Anh lên tiếng, giọng trầm thấp mang theo ý .
"Nhìn đấy." Tôi buột miệng , xong mới thấy quá thẳng thắn: "Cả buổi chiều đều đeo kính, lúc đeo nên thấy quen mắt."
Anh nhướng mày: "Có ?"
Tôi trả lời, kéo cửa xe bên trong. Trong khoang xe thoang thoảng một mùi hương gỗ tuyết tùng dịu nhẹ.
Lúc thắt dây an , liếc qua khóe mắt. Anh đang về phía khởi động xe, đường nét góc nghiêng ánh sáng từ bảng điều khiển phác họa rõ ràng, lông mi dài.
Trông trai hơn hẳn lúc đeo kính. Khi ý nghĩ nảy trong đầu, vội vàng mặt ngoài cửa sổ.
"Sao thế?" Anh hỏi.
"Không gì."
"Thế tai đỏ lên ?"
... Tôi hổ chột lườm một cái: "Anh thể tập trung lái xe hả!"
Anh gì, nhưng khẽ bật . Tiếng đó trầm, giống như một chiếc lông vũ gãi nhẹ màng nhĩ .
Tôi siết chặt dây an , tim đập nhanh như thể chạy bộ tám trăm mét . Chẳng trách lúc làm việc đeo kính. Ngày nào cũng trưng đôi mắt đào hoa quyến rũ c.h.ế.t , ai mà chịu cho nổi chứ.
"Chúng ăn cơm đây?"
"Đến nhà hàng mà đây đưa em tới."
Tôi gật đầu, bỗng nhiên thấy vô cùng. Dường như kể từ khi chúng kết bạn đến nay, lúc nào cũng là chờ đợi , nghĩ cũng thấy thật ngại quá.
"Anh đợi lâu ?"
Anh khởi động xe, nghiêng đầu trêu chọc: "Cũng bình thường, dù thì cũng ngắn hơn thời gian đợi em đồng ý kết bạn với ."
Tôi ngẩn , ngờ nhắc chuyện : "Vậy đợi bao lâu..." là chuyện gì nên nhắc thì cứ nhắc tới mà.
Anh thậm chí chẳng cần suy nghĩ, thốt luôn: "Ba ngày."
Tôi: "... Sao nhớ rõ thế?"
Anh liếc gương chiếu hậu bên trái, khẽ mỉm đầy ẩn ý: "Tôi đợi suốt ba ngày trời, ai mà ngờ khi đồng ý, câu đầu tiên em gửi tới là bắt báo kích thước bên cho em."
!!!
Đầu óc cuồng trong nháy mắt!
"Cho nên... con đó là cố ý trả lời ?"
Anh sang , trong mắt đong đầy ý : "Không cố ý, mà là em ép đấy thôi. Ai bảo em dám trêu ghẹo ?"
Nghe , cố gắng giải thích: "Lúc đó đang xác nhận kích thước bảng triển lãm với khách hàng mà!"
"Ồ." Anh bật thành tiếng: " em gửi nhầm mất ."
Tôi nhất thời á khẩu trả lời . Xe dừng cửa một nhà hàng. Anh tắt máy, sang .
"Đến nơi ."
Anh xuống xe để mở cửa xe cho . Đợi từ xe bước , mới thẳng dậy, ghé sát tai , khẽ hỏi: "Vậy cô Vệ, hiện tại chúng coi là đang chính thức hẹn hò ?"
Tôi há hốc mồm định gì đó nhưng thấy nghẹn lời. Chính thức hẹn hò ... Tôi ngước .
Anh cũng phối hợp cúi đầu xuống gần . Khoảng cách gần đến mức thậm chí còn nghi ngờ rằng chỉ cần ngẩng đầu lên một chút thôi là thể chạm chóp mũi của .
Nơi đáy mắt dường như ẩn giấu một vòng xoáy, sâu thẳm và đầy kiềm chế, khiến thể rời mắt . Không hề sự trêu chọc như mạng, cũng chẳng sự dò xét lạnh lùng như trong phòng họp.
Anh cứ lẳng lặng chờ đợi như thế, chờ gì đó. Anh dường như cũng đang thực sự chờ đợi. Chờ chuẩn sẵn sàng, chờ bằng lòng, chờ câu "".
Tôi nín thở, nén hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu xuống, nở một nụ : "Tổng giám đốc Nhiêu, thế coi là dùng của công làm việc tư đấy?"
Anh nhướng mày: "Nói thế nào?"
"Bên A mời ăn cơm, còn hỏi tính là chính thức hẹn hò , chuyện mà để trong công ty , chẳng họ sẽ bảo mượn gió bẻ măng ?"
Ánh mắt trầm xuống: "Vậy ý của nhà thiết kế Vệ là..."
Tôi đợi hết câu, ngẩng đầu lên một chút mới phát hiện môi cũng , thậm chí còn mọng nước.
"Ăn xong ."
Tôi khom lách khỏi phạm vi khống chế của , bước nhanh về phía cửa nhà hàng hai bước, mới ngoái : "Lỡ như ngon thì ?"
"Không ngon thì tính."
Nghe , những đường nét căng cứng khuôn mặt mới dịu đôi chút. Thậm chí còn bật thành tiếng, sải bước nhanh đuổi kịp , đưa tay đẩy cửa nhà hàng giúp .
"Yên tâm ." Anh : "Nếu ngon, sẽ đổi quán khác hẹn cho đến khi nào em hài lòng mới thôi."
Nhà hàng lớn, ánh đèn mờ ảo, vị trí bên cửa sổ thể ngắm cảnh phố phường. Anh kéo ghế cho , đợi xuống mới vòng phía đối diện.
Nhân viên phục vụ đưa thực đơn tới, thèm lấy một cái mà gọi luôn tên các món ăn. Tôi lật thực đơn, phát hiện những món gọi đều là những món mà thích.
"Sao ăn những món ?"
Anh rót một ly nước đẩy qua cho : "Đoán thôi."
Tôi chằm chằm, bán tín bán nghi. Anh gọi một chai rượu vang đỏ.
Lúc nhân viên phục vụ lên rót rượu, hỏi: "Có uống ?"
Tửu lượng của thực kém. Bình thường xã giao đều tìm cách thoái thác, nếu thực sự thể từ chối thì cũng chỉ nhấp một ngụm cho lệ.
lúc ánh đèn mờ ảo, đang ở phía đối diện, ống tay áo sơ mi xắn lên để lộ cổ tay quyến rũ , ma xui quỷ khiến thế nào gật đầu.
"Cho một chút thôi."
Anh hiệu cho nhân viên phục vụ, chỉ rót một chút xíu ở đáy ly.
"Nếm thử , thích thì đổi loại khác."
Tôi nâng ly lên, nhấp một ngụm nhỏ. Rượu vang đỏ miệng êm, chát, mang theo hương trái cây.
"Cũng đấy."
tửu lượng của thực sự quá kém, chỉ một ly nhỏ xíu như mà hai gò má nhanh chóng ửng hồng. Anh , bỗng nhiên mỉm .
"Mặt đỏ kìa."
"Không ." Tôi cãi bướng: "Do ánh đèn chiếu đấy."
"Ừ, do ánh đèn chiếu ." Anh nâng ly rượu của lên, nhấp một ngụm, nhưng ánh mắt vẫn hề rời khỏi khuôn mặt .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tong-giam-doc-nhieu-tren-mang-anh-dau-co-chay-the-nay/chuong-4.html.]
Tôi đến mức yên, đành cúi đầu cắt miếng bít tết. Tiếng d.a.o nĩa chạm đĩa phát những âm thanh lách cách giòn giã.
"Man Man."
"Hửm?"
"Em căng thẳng cái gì thế?"
"Tôi căng thẳng..." Tôi mới nhận miếng bít tết trong đĩa cắt nát bét, trông thật t.h.ả.m hại.
Tôi dứt khoát buông d.a.o nĩa xuống, nhỏ giọng phản đối: "Anh thể đừng như ?"
Người ngả về phía , ánh mắt rực cháy: "Nhìn như thế nào?"
"Thì..." Tôi lấy tay làm bộ: "Như thế ."
Anh nâng ly rượu lên, đó mới tựa lưng ghế. Cuối cùng cũng thu hồi tầm mắt, ngoài cửa sổ.
Đèn đường vẫn sáng, thỉnh thoảng vài ngang qua. Góc nghiêng của ánh đèn phác họa thành một đường nét dịu dàng, nụ nhàn nhạt khóe môi lan tỏa , cả trông như một khối ngọc ôn nhu nhuận khiết, khiến còn chút sức chống cự nào.
Tôi đoán, lẽ thích mất .
Ăn cơm xong, đưa về nhà. Tài xế lái thuê dừng xe ở cổng khu chung cư, máy vẫn nổ.
Trong khoang xe bỗng chốc trở nên yên tĩnh, chỉ còn thấy tiếng động cơ gầm rú nhè nhẹ. Ánh đèn đường hắt , để mặt những mảng sáng tối đan xen.
Anh xoay đối mặt với , lên tiếng : "Man Man."
"Hửm?"
Một tay chống lên lưng ghế của , ngay lập tức bóng tối bao trùm lấy . Tôi chìm trong bóng râm của .
Vừa ngước mắt lên là thể rõ độ cong của lông mi , cùng với mùi hương tuyết tùng thoang thoảng .
Anh : "Bây giờ thể cho câu trả lời ?"
Tôi liếc mắt bác tài xế ở ghế qua khóe mắt, tim đập như sắp nhảy khỏi lồng n.g.ự.c đến nơi, vô cùng lúng túng: "Câu hỏi gì cơ?"
Anh lặp một nữa: "Chúng coi là đang chính thức hẹn hò ?"
Tôi mắt . Đầm nước sâu thăm thẳm lúc chỉ hình bóng của . Tầm mắt của trượt dần từ đôi mắt xuống môi .
Đôi môi mỏng, đường nét rõ ràng. Lúc , đôi môi mím , tạo cho một cảm giác xa cách lạnh lùng.
lúc ở cách gần như , sự lạnh lùng đó dường như nhiệt độ cơ thể làm tan chảy, biến thành một sự thôi thúc mà nên lời, nhưng chạm .
Tôi mấp máy môi, giọng nhỏ đến mức gần như thấy: "Tôi hôn ."
Anh ngẩn một lúc. Đôi mắt trong khoang xe tối tăm trông đặc biệt sâu thẳm, như một đầm nước sâu ánh trăng soi rọi, bề mặt thì phẳng lặng chút gợn sóng, nhưng bên chẳng ẩn chứa bao nhiêu luồng sóng ngầm.
Ánh mắt từ , từ từ di chuyển xuống . Không khí bỗng chốc trở nên loãng.
Tôi thể thấy tiếng tim đập thình thình. Cũng thể thấy tiếng thở của , nặng nề hơn bình thường một chút, ở ngay sát bên cạnh, ấm nóng và mang theo rượu nhạt.
"Man Man." Anh lên tiếng, giọng khàn đặc chịu nổi.
Lúc gọi tên , âm cuối nâng lên, giống như một chiếc móc câu móc chặt lấy trái tim . Lưng cứng đờ tựa ghế, ngón tay siết chặt dây an , trong lòng hoảng loạn vô cùng.
Anh nâng bàn tay lên, nhẹ nhàng đỡ lấy cằm . Đầu ngón tay ấm áp, chút vết chai mỏng, khi lướt qua da thịt mang theo một cảm giác tê dại. Ngón cái của dừng nơi khóe môi : "Em nữa ." Giọng trầm thấp như phát từ lồng n.g.ự.c .
Tôi há miệng, cổ họng khô khốc: "Tôi..."
Lời còn dứt, từ ghế truyền đến một tiếng ho khẽ. Bác tài xế chỉnh tư thế , giả vờ như thấy gì cả.
Tôi như bỏng mà nảy , lưng đập mạnh cửa xe. Anh buông tay, tựa lưng ghế, nụ khóe môi lan tỏa một cách đầy phóng túng.
Tôi luống cuống đẩy cửa xe, suýt chút nữa thì dây an vướng . Anh đưa tay bấm mở khóa cài giúp .
Tôi gần như là chạy trốn khỏi xe, đầu cũng dám ngoái . Lúc chân chạm xuống đất, thậm chí còn thấy bủn rủn.
Gió đêm thổi qua, mặt nóng đến mức thể rán cả trứng. Tôi cố gắng điều chỉnh thở, định lời chào tạm biệt với .
hạ cửa kính xe xuống, đòn phủ đầu : "Câu , ghi nhớ đấy."
Giọng lớn, nhưng đủ để khiến chạy trốn trối c.h.ế.t.
Vừa đến nhà, nhận tin nhắn của .
Rao: [Biết thế lúc nãy uống rượu .]
Tôi chằm chằm màn hình, mặt đỏ đến mức sắp nhỏ máu.
Tôi: [...]
Anh vẫn buông tha: [Câu tính đấy?]
Tôi c.ắ.n môi, ngón tay lơ lửng màn hình.
[Tính.]
Bất kể là câu nào cũng đều tính cả. Gửi xong, mới thở phào nhẹ nhõm một thật dài. Cái là đến để theo đuổi khác , rõ ràng là đến để đòi mạng thì .
Sau khi phương án chốt, công việc thi công bắt đầu sân. Mọi thứ diễn suôn sẻ. Thậm chí tiến độ thi công của dự án còn nhanh hơn so với dự kiến.
Hằng ngày đều lăn lộn ở công trường để giám sát tiến độ, mặt mũi lấm lem bụi bặm cãi với của bộ phận trang trí. Nhiêu Tín cũng bận, một dự án hợp tác công tác ở thành phố S. chúng bao giờ ngắt quãng việc liên lạc qua WeChat.
Mãi cho đến một tuần buổi tiệc mừng công, giám đốc bỗng nhiên triệu tập cả bộ phận họp.
"Giai đoạn một của dự án Tinh Tố nghiệm thu đạt yêu cầu, công ty quyết định tổ chức một buổi tiệc mừng công." Anh ở vị trí chủ tọa, với vẻ mặt hớn hở : "Sếp bảo , dự án thể thành công mỹ mãn đều là nhờ sự phối hợp của cả nhóm. Đặc biệt là..."
Anh khựng một chút, ánh mắt quét qua trường, cuối cùng dừng ở tấm thẻ nhân viên n.g.ự.c .
"Đặc biệt là sự kiểm soát chuẩn xác ở giai đoạn phương án. Dự án dẫn dắt thức trắng bao nhiêu đêm, giờ đây thứ đều suôn sẻ, bao nhiêu vất vả cũng đáng cả!"
Tôi trong góc, cây bút trong tay bỗng khựng , kinh ngạc . Dẫn dắt thức trắng bao nhiêu đêm ? Đây mà là lời của một con thể !
Những đêm đó đều là do thức trắng! Phương án là do vẽ! Công trường cũng là do chạy!!!
Việc duy nhất làm chính là gật đầu "" trong buổi thẩm định, đó điền tên tên nhà thiết kế chính trong bản trình bày PPT.
Chị Nghiên ở bên cạnh chạm , cau mày nhắc nhở nhỏ: "Đừng bốc đồng."
Tôi chỉ khổ một tiếng. Tiệc mừng công định tối thứ Sáu. Tôi mặc chiếc váy đen liền , trang điểm nhẹ nhàng. Trước khi cửa soi gương, thấy trông cũng . Dù thì nhân vật chính cũng chẳng là .
Điện thoại rung lên một cái.
Rao: [Tối nay em dự tiệc mừng công ?]
Tôi trả lời: [Ừm.]
Rao: [Uống ít rượu thôi nhé.]
Tôi chằm chằm màn hình, trong lòng thấy tủi vô cùng. Rất gì đó với . nghĩ , dù cũng là bên A. Những chữ vốn gõ xong, xóa hết . Sau đó trả lời : [Yên tâm .]
Bên cũng trả lời nhanh: [Ừm, thì cứ chơi cho vui nhé.]
Tôi dòng tin nhắn , trong lòng cảm giác khó tả. Lần công tác bận rộn đến mức chân chạm đất, mấy gọi video tựa ghế sofa mà ngủ lúc nào . Tôi lấy mấy chuyện vớ vẩn làm phiền .
Vả , trong chốn công sở, ai mà chịu ấm ức chứ? Trước đây chẳng vẫn tự vượt qua hết đó ?
Tôi nhét điện thoại túi xách, soi gương kiểm tra một nữa. Rất .
Taxi xuyên qua màn đêm. Tôi tựa cửa sổ xe, những ánh đèn neon ngoài cứ lùi dần về phía , đầu óc là một mớ hỗn độn.
Điện thoại rung.
Rao: [Đến ?]
Tôi trả lời: [Sắp đến .]
Rao: [Ừm.]
Chỉ đúng một chữ. Tôi cái chữ "Ừm" đó, luôn thấy gì đó sai sai nhưng chẳng là sai ở .