Tổng Giám Đốc Nhiêu, Trên Mạng Anh Đâu Có Cháy Thế Này - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:18:52
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tuy nhiên, bản thảo đầu tiên vẫn phía đối tác bác bỏ.
Người đại diện của bên A rằng tổng thể tông màu quá thiên về phong cách công nghiệp, mang cảm giác công nghệ quá thuần túy.
Cái họ là một thứ công nghệ tương lai mang ấm của sự sống.
Trong tông màu xám đen chủ đạo lồng ghép hiệu ứng thị giác đa sắc màu, làm phong phú hiện tại, soi sáng con đường phía .
Chứ chỉ đơn thuần là sự cứng nhắc, lý tính quá mức của tương lai.
là một yêu cầu mang tính huyền học, cái gọi là nhà thiết kế chẳng qua cũng là những kẻ điên bên A ép cho phát điên mà thôi.
Tôi vật bàn làm việc, nhắn tin cho Nhiêu Tín: [Anh bao giờ thấy màu đen rực rỡ sắc màu ?]
Hôm nay vẽ bảy phiên bản màu đen khác , giờ đây cứ hễ nhắm mắt là thấy hình bóng ảo diệu.
Anh gần như trả lời ngay lập tức: [Cô cần thắp cho cô một ngọn đèn ?]
Tôi: [?]
Rao: [Để soi sáng bóng tối của cô đấy.]
Tôi xoa bóp vùng vai cổ đang cứng đờ, đổi tư thế nhắn : [Chẳng buồn chút nào cả.]
Một lúc , gửi tới một bức ảnh chụp cảnh đêm thành phố rực rỡ ngoài cửa kính sát đất.
Anh hỏi: [Có ?]
Nhìn màn hình, bỗng nhiên bật thành tiếng, nghĩ chuyện cơ chứ?
[Anh giỏi thật đấy! (Moa moa)]
Ngày nay việc chúng ứng dụng AI rộng rãi vốn dĩ là để phục vụ đời sống, len lỏi từng gia đình.
Có lẽ cái cảm giác công nghệ ấm áp mà Tinh Tố hướng tới chính là muôn vàn ánh đèn ấm áp đang thắp sáng màn đêm ngoài .
Đó là thứ ánh sáng rạng rỡ sự hiện diện của con ở bên trong.
Quả nhiên, trong buổi họp dự án trực tuyến ngày hôm , khi thuyết trình chi tiết từng phương án sơ bộ, thứ thông qua một cách suôn sẻ đến bất ngờ.
Cuối cùng cũng xong bản thảo, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng ngờ Nhiêu Tín giúp một việc lớn như , xem bữa ăn nhất định thực hiện .
Cuộc họp trực tuyến kết thúc, còn kịp chia sẻ tin vui với Nhiêu Tín thì gã giám đốc giả tạo bật dậy.
"Lần Vệ Man với Hân Nghiên vất vả , vất vả quá!"
Vừa dứt lời, ông chủ dự thính bên cạnh lập tức dẫn đầu vỗ tay, gã giám đốc rạng rỡ hơn bao giờ hết.
Gã tiếp tục: " mà, thời hạn của Tinh Tố đang cận kề, khi file sản xuất chính thức thiện, chúng tạm thời vẫn thể buông lỏng ..."
"Nếu dự án thành công, sẽ là một dấu ấn rực rỡ trong hồ sơ năng lực của các bạn!"
"Mọi cố gắng thêm chút nữa, vất vả thêm chút, tranh thủ trong một tuần chốt hết chi tiết để làm file sản xuất, đó chúng sẽ ăn mừng một trận trò. Đến lúc đó sẽ mời khách, để ông chủ trả tiền."
Nghe , ông chủ lập tức dậy hưởng ứng: "Trả tiền, nhất định trả tiền chứ! Đến lúc đó chi phí công ty sẽ thanh toán hết."
Chị Nghiên ở bên cạnh dùng khuỷu tay huých nhẹ , khẽ: " là đồ hổ."
Tôi nắm chặt điện thoại, lòng đầy phẫn uất, chẳng còn tâm trạng nào nữa.
"Hai lão đó đúng là cá mè một lứa, tung hứng với giỏi thật đấy."
Thật sự là ghê tởm c.h.ế.t , nhưng vẫn ráng gồng thêm một nữa để tiếp tục tăng ca.
Bữa ăn gặp mặt của và Nhiêu Tín một nữa trì hoãn hết đến khác.
Đã hai tuần về nhà ăn cơm khiến tỏ vẻ hài lòng mặt. Qua điện thoại, bà cứ bóng gió rằng còn bận rộn hơn cả mấy ông chủ lớn.
Để xoa dịu tình hình, đành kết thúc công việc sớm hơn dự kiến để ngoan ngoãn bắt xe về một chuyến. Nếu gì bất ngờ, chắc chắn về là để báo cáo tiến độ xem mắt với bà.
Vừa xuống lầu, mới phát hiện bên ngoài trời đang lất phất mưa phùn. Những hạt mưa xuân nhỏ li ti nhưng dai dẳng, cứ rơi mãi chịu dứt.
Đã chín giờ tối, ứng dụng đặt xe hiển thị đang chờ ở gần đây lên tới tận 43 . Thật là một con thể tin nổi.
Tôi đưa tay cảm nhận làn mưa, trong lòng đấu tranh dữ dội xem nên văn phòng lấy chiếc ô che nắng trong ngăn kéo . từ công ty đến ga tàu điện ngầm còn đầy 300 mét.
Nghĩ nghĩ , tính lười biếng trỗi dậy. Tôi thà chịu ướt một chút còn hơn là chạy chạy thêm nữa.
Vừa lao lối tàu điện ngầm, vội vàng dùng khăn giấy lau những giọt nước mưa đọng chiếc áo len dệt kim, đúng lúc đó tin nhắn của Rao nhắn tới.
Anh hỏi: [Vẫn đang tăng ca ?]
[Không, tan làm, đang chuẩn về nhà.]
Rao: [Cô mang ô ?]
Tôi nhịn mà bật , trêu : [Chẳng lẽ tổng giám đốc Nhiêu định dùng chiêu mượn mưa tặng ô trong truyền thuyết đấy ?]
Anh trả lời nhanh: [Không tặng ô.]
Tôi nhướng mày, khóe môi khẽ cong lên nhưng mang chút tự giễu. Tôi ném mẩu khăn giấy ẩm ướt thùng rác, chuẩn bước xuống thang cuốn.
Chiếc điện thoại trong tay chợt rung lên, vẫn là tin nhắn từ .
Rao: [Tặng cô vài lựa chọn đây: A, đến đón, cô ở cửa tàu điện ngầm đợi . B, mua đồ ăn đêm qua tìm cô, cô chỉ việc mở cửa.]
Có lướt qua bên cạnh, tim bỗng đập loạn nhịp, vội lùi sang một bên nhường đường: [Còn phương án C ?]
[Có.] Anh hồi âm: [C, qua đó, đó lặp cả A và B.]
Sau lưng tiếng mưa vẫn rì rào, nhưng tiếng đập của tim còn lớn hơn thế.
Tôi trả lời: [A.]
[Tôi đang ở cửa D, ga đường Cọ Dầu.]
Anh gửi tới một gói nhãn dán hình xoa đầu mèo: [Ừm, đợi 5 phút.]
5 phút ?
Tôi chợt nhận điều gì đó: [Anh đang ở gần đây ?]
Rao: [Chiều nay đúng lúc gặp khách hàng ở khu . Thấy dự báo thời tiết tối nay mưa, sợ cô tan làm mà mang ô.]
[Trước đây Đỗ Hành nhắc qua là cô làm việc ở quanh đây nhưng địa chỉ cụ thể, nên đành chọn đại một quán cà phê đợi một lúc.]
[Chủ yếu là do ý trời tác hợp, cho một cái cớ chính đáng để gặp cô.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tong-giam-doc-nhieu-tren-mang-anh-dau-co-chay-the-nay/chuong-2.html.]
Thật , thể xem như từng gặp Nhiêu Tín.
Lúc chị họ đưa ảnh của cho trong nhà xem một lượt. Khi chiếc điện thoại nhét tay , chỉ hờ hững liếc mắt qua cho lệ nhanh chóng trả cho chị.
Anh trông thế nào nhỉ? Dù thì chắc chắn là .
Bởi vì khi xem xong, bà cứ hớn hở khép miệng. thực sự là chẳng chút ấn tượng nào cả.
Trong đầu chỉ còn sót những đường nét ngũ quan mờ nhạt tấm ảnh, đại loại là trông cũng đoan chính, và quan trọng nhất... đó là một đàn ông.
Chao ôi, giờ nghĩ thấy hối hận vì lúc đó kỹ thêm một chút. Chẳng khuôn mặt tương xứng với hình "vạn mê" mà tự đắc .
Năm phút , một chiếc xe màu đen vững vàng đỗ bên lề đường. Cánh cửa ghế lái mở từ phía trong.
Một chiếc ô đen bật lên . Khoảnh khắc tán ô mở rộng, thứ đập mắt chính là bờ vai rộng vững chãi lộ phía mui xe.
Anh nghiêng về phía , khiến chỉ thể thấy nửa khuôn mặt vành ô. Anh đóng cửa xe, vòng qua phía đầu xe.
Những sợi mưa rơi nghiêng, khoảnh khắc bước màn mưa, mới thực sự rõ bộ diện mạo của đàn ông .
Chiếc áo khoác măng tô tối màu gió đêm thổi bay nhẹ, để lộ đôi chân dài thẳng tắp. Bước chân nhanh chậm, đôi giày da dẫm lên mặt đường ướt sũng, làm b.ắ.n lên những tia nước nhỏ li ti.
Mặt đất gợn sóng lăn tăn, mà trái tim cũng khuấy động đến rối bời. Tôi vô thức siết chặt chiếc điện thoại trong tay.
Anh đến bậc thềm thì bỗng dừng . Anh nâng cao tán ô, khẽ ngước đầu lên.
Cứ như , đ.â.m sầm ánh mắt của . Đó là một đôi mắt thâm trầm và tĩnh lặng.
Cảm giác mang hề giống với sự trêu chọc đầy ý khi nhắn tin mạng, cũng chẳng hề phóng túng quyến rũ như lúc gửi ảnh cơ bụng.
Lúc chỉ lặng lẽ , ánh mắt lướt từ chân mày đến lọn tóc ướt của , cuối cùng dừng nơi đáy mắt.
Tiếng mưa bỗng chốc trở nên xa xăm. Mọi âm thanh xung quanh như thủy triều rút xuống, chỉ còn tiếng tim đập, từng nhịp, từng nhịp một.
Anh tiến lên một bước, giơ ô che lên đỉnh đầu . Nước mưa xuôi theo gọng ô trượt xuống, khẽ nghiêng che chắn, bóng đen của tán ô bao trùm lấy .
Cảm giác giống như kéo lãnh địa của riêng trong chớp mắt.
"Ngẩn đó làm gì?" Anh cúi đầu , khóe môi khẽ cong lên: "Lên xe ."
Vẫn là giọng , trầm thấp và mang theo chút ý . dường như chút gì đó giống.
Nói tóm , của đời thực khác xa so với những gì hằng tưởng tượng. Tôi hồn , theo về phía xe.
Anh sát bên cạnh nửa bước, tán ô luôn nghiêng hẳn về phía . Chỉ vài bước chân ngắn ngủi, bên vai trái chiếc áo khoác của đọng một lớp nước li ti.
Ngồi trong xe, ấm ùa tới, mới nhận đang căng thẳng.
"Địa chỉ nhà cô ở ?" Anh khởi động xe, nghiêng đầu . Anh hỏi một cách tự nhiên, cứ như hai bạn cũ quen từ lâu.
"Khu chung cư Thê Hà, nhà bố ."
Anh gật đầu, hỏi tại về nhà bố , cũng hỏi khi nào mới thể hẹn riêng.
Không gian trong xe yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ còn thấy tiếng cần gạt nước đều đặn qua kính chắn gió.
Cuối cùng cũng nhịn mà hỏi: "Anh đợi bao lâu ?"
Anh suy nghĩ một chút: "Khoảng hai ba tiếng gì đó? Tôi cũng để ý lắm."
Tôi ngẩn : "Anh cứ trong quán cà phê để đợi thôi ?"
Anh xoay vô lăng: "Cũng hẳn, tiện thể xử lý chút công việc luôn."
Trong phút chốc, chẳng gì cho . Nếu là cảm động thì chắc chắn là đang tự lừa dối chính .
Chiếc xe xuyên qua màn đêm mưa, ánh đèn thành phố phản chiếu cửa kính kéo thành những vệt sáng mờ ảo. Tôi lén một cái.
Góc nghiêng của vô cùng sắc nét, sống mũi cao thẳng, ánh mắt thì vô cùng tập trung về phía . Sau khi lên xe, cởi áo khoác vứt ở ghế , hiện tại chỉ mặc một chiếc sơ mi đen, ống tay xắn lên một chút để lộ cổ tay săn chắc.
Xương cổ tay nhô lên, theo từng cử động nhỏ khi bẻ lái, nó khẽ chuyển động một cách nam tính. Những đường gân mạch từ mu bàn tay kéo dài lên, hằn lên hai vệt nông sâu bên cạnh cổ tay mất hút trong bóng tối của ống tay áo.
Tôi cảm thấy vành tai nóng bừng lên một cách vô thức. Quỷ mới tại lúc nhớ đến cái vấn đề "kích thước" c.h.ế.t tiệt chứ... May mà lúc đang chuyên tâm lái xe nên phát hiện sự bất thường của .
Xe từ từ dừng cổng khu chung cư. Anh tắt máy, sang .
"Đến nơi ."
Tôi gật đầu, cúi xuống tháo dây an .
"Vệ Man."
Tôi ngước mắt lên. Trong gian mờ ảo của khoang xe, bốn mắt .
Anh mỉm , đưa chiếc ô qua: "Cầm lấy ."
Tôi đón lấy chiếc ô, đầu ngón tay vô tình chạm tay . Tôi vô thức khẽ co ngón tay , cảm nhận ấm truyền từ da thịt .
Xuống xe, bung ô , . Anh hạ kính cửa sổ xuống, vẫy vẫy tay với .
"Vào ." Anh : "Ngủ sớm một chút."
Tôi gật đầu, dáng vẻ giữ ý của khiến chính cũng thấy lạ lẫm. Đi vài bước, nhịn mà ngoái đầu .
Anh vẫn dời mắt . Ánh đèn xe vẫn sáng, giữa màn mưa trông như một quầng sáng vàng ấm áp.
Thấy đầu, hiệu chỉ điện thoại từ xa. Tôi vẫn gật đầu, lúng túng dời mắt.
Vệ Man ơi là Vệ Man, quả nhiên chỉ " hùng bàn phím" mới là vùng an của mày! Trên mạng thì hổ báo cáo chồn, ngoài đời thì nhát như cáy.
là cái loại nhát gan như ... Cánh cửa kim loại của thang máy phản chiếu hình ảnh mờ ảo của .
Mái tóc dài buộc cao, cũng giống như tâm trạng của lúc , trông hệt như dáng vẻ thẹn thùng của một thiếu nữ. Có điều, 28 tuổi , theo lời thì là "già đầu chứ nhỏ nhắn gì nữa".
đêm nay mặt , tỏ ngây ngô và vụng về đến thế. Thậm chí còn chút luống cuống làm .
Thang máy còn đến, tin nhắn của gửi tới : [Hôm nay tính.]
Tôi: [Cái gì tính?]
Rao: [Lần hẹn riêng mới tính là lựa chọn A chính thức.]
Tôi chằm chằm màn hình, khóe môi vì mà tự chủ mà nhếch lên. Cái ... mạng và ngoài đời đúng là khác một trời một vực.
Tôi trả lời: [Vậy lựa chọn B là gì?]
Cửa thang máy mở , bước trong. Cúi đầu , thấy nhắn: [Có thể đổi thành nấu đồ ăn đêm cho em ?]
Nấu đồ ăn đêm... Anh đang ám chỉ cái gì hả?
"..." Mặt đỏ bừng lên trong nháy mắt.