Tổng Giám Đốc Nhiêu, Trên Mạng Anh Đâu Có Cháy Thế Này - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-04-07 13:18:51
Lượt xem: 12

Khoan , đang cái gì thế ?

Tôi vội vàng thoát khỏi khung trò chuyện, đập mắt là hai ảnh đại diện sát trong danh sách bạn bè.

Ảnh của khách hàng là một cây dừa, còn gửi tin nhắn ảnh đại diện là cây bách.

Dù là cây gì thì phông nền phía cũng đều là một màu trời xanh thẳm, nếu chỉ thoáng qua thì đúng là giống như đúc, tuyệt đối thể đổ hết lên đầu .

Tôi bấm trang cá nhân của tên "Rao" .

Trong khung trò chuyện hiện lên dòng chữ "Nhiêu Tín" do gửi tới, kèm theo thông báo hệ thống rằng hai trở thành bạn bè.

Tiếp đó là dòng tin nhắn đầy tội của : [Báo cho kích thước bên nhé.]

Rao phản hồi: [Sao lúc nào cô cũng trực tiếp như ?]

Tôi còn mạnh miệng bồi thêm: [Này , gọi đây là hiệu suất công việc đấy!]

chốt hạ bằng con : [Dài 18, to cỡ cổ tay rộng.]

Cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng, hổ đến mức chỉ đào một cái hố để tự chôn ngay lập tức.

Vệ Man ơi là Vệ Man, mày thể gây cái tình cảnh khó coi thế chứ?

Dẫu cũng chẳng định tâm huyết gì với chuyện xem mắt , vốn dĩ chỉ nhắn tin qua vài ngày tìm cớ từ chối.

nếu khởi đầu thế thì chẳng thà cứ mặt dày hơn , để xem ai mới là ngại ngùng.

Nghĩ là làm, bật dậy khỏi bàn làm việc, tự nhủ rằng vàng thật thì sợ lửa.

Khó khăn lắm mới gặp một kẻ tự phụ thế , nếu thử lửa một chút thì đúng là uổng công ông trời sắp đặt.

[Thưa , dựa những thông sơ bộ mà cung cấp, quả thực đang trong phân khúc ưu tú của thị trường.]

[Tuy nhiên, để phù hợp với tiêu chuẩn sử dụng lâu dài , chúng còn xem xét đến chất lượng và độ định khi vận hành nữa.]

Tôi dừng một chút ranh mãnh nhấn nút gửi: [Chỉ qua tờ hướng dẫn sử dụng thì chẳng thể nào mua một chiếc máy ưng ý .]

Gửi xong, vội vàng úp điện thoại xuống bàn, tim đập thình thịch vì đầu tiên làm chuyện "vượt rào" kích thích thế .

Điện thoại rung lên, nhắn tin mà gửi một đoạn ghi âm.

Tôi nín thở, nhanh chóng nhấn phát áp điện thoại sát tai.

Một giọng nam trầm ấm, mang theo ý rõ rệt vang lên: "Tôi luôn sẵn lòng chào đón dùng độc quyền đến khảo sát thực địa."

"Sản phẩm của bảo hành trọn đời, hỗ trợ đổi trả trong vòng bảy ngày cần lý do."

Anh khẽ , thở như chiếc lông vũ lướt qua màng nhĩ : "Và... mong chờ phản hồi kịp thời từ cô Vệ."

Tôi chằm chằm màn hình, hai má nóng bừng lên tận mang tai. Tên ... đúng là cao thủ.

Chuyện gia đình thúc giục kết hôn chẳng là chuyện ngày một ngày hai.

Trong bữa cơm gia đình tuần , chị họ nhắc đến bạn cùng phòng đại học của rể thứ n.

Đó là một tài năng trẻ, chủ một công ty công nghệ tự lập nghiệp, là bạn là đối tác đầu tư của rể.

Người chín chắn, kiếm tiền giỏi, xuất rõ ràng.

Mẹ xong liền lườm một cái đầy ẩn ý, vẻ mặt vô cùng khó ưa.

Tôi dám cãi , chỉ giả vờ ngây ngô hỏi: "Người đàn ông như vẫn độc đến giờ thế?"

Chị họ vội vàng giải thích rằng em của Đỗ Hành, nhân phẩm tuyệt đối vấn đề gì.

Anh là một kẻ cuồng công việc, tính tình nghiêm túc, cách trò chuyện với con gái, do đây chỉ lo sự nghiệp nên mới độc lâu như .

"Cô cứ yên tâm , chẳng lẽ cháu đẩy Man Man hố lửa ?"

Chị càng , càng tâm đắc. Cuối cùng, cả nhà xúm thuyết phục , đến cả câu "phù sa chảy ruộng ngoài" cũng mang cho bằng .

Chẳng còn cách nào khác, để thoát khỏi kiếp nạn , đành miễn cưỡng đồng ý xem mắt.

Một tuần đó, biến thành một con "chó tăng ca" chính hiệu.

Công ty nhận dự án xây dựng nhà văn hóa cho tập đoàn Tinh Tố.

Nhìn mấy bên bộ phận kinh doanh ai nấy đến mang tai, chỉ tuyệt vọng lên trần nhà đầy mây đen.

Nghe ông chủ coi trọng dự án vì lợi nhuận lớn và mượn tiếng vang của Tinh Tố để tạo uy tín trong ngành.

Tinh Tố đang là cái tên dẫn đầu trong lĩnh vực AI và dịch vụ đám mây, sản phẩm của họ luôn đầu xu hướng.

Lần , chúng thiết kế nhà văn hóa cho trụ sở chính của họ, một dự án thể coi là bảng hiệu vàng cho bất kỳ công ty thiết kế nào.

đối với dân thiết kế khổ sai như , tiền thưởng chẳng bao giờ cao bằng bên kinh doanh.

Đã , đầu tháng Bảy là lễ kỷ niệm mười năm của họ, họ dùng nơi để tổ chức sự kiện phát động chiến lược mới.

Thời gian dành cho bộ phận sáng tạo chẳng còn bao nhiêu khi trừ thời gian thi công và lắp đặt thiết .

Một tuần trôi qua, bản thảo đầu tiên của bác bỏ hết đến khác.

Rao: [Đã tan làm ?]

Đối tượng xem mắt của quả thực chọn thời điểm, mỗi khi tăng ca là tin nhắn của đến.

Tôi mệt mỏi tựa ghế, gõ chữ hỏi : [Anh hiểu thế nào là bán mạng cho tư bản ?]

Sau nửa phút, đáp bằng một định nghĩa trích từ bách khoa thư rằng đây là từ ngữ mạng dùng để chỉ những nhân viên chèn ép sức lao động như trâu ngựa.

Tôi: [...Cảm ơn đoạn trích bách khoa thư của !]

Rao: [Không cần khách sáo, chỉ phô diễn cho khách hàng độc quyền thấy sự đa dạng trong tính năng của thôi.]

Tôi bật hỏi: [Vậy xem những tính năng gì?]

Anh hỏi ngược : [Cô tính năng nào?]

lúc đó, nhóm chị em thiết của động tĩnh, là một video khoe cơ bụng sáu múi cực kỳ bổ mắt.

Phần eo nhỏ nhắn trong video chuyển động, góc chậm từ xuống làm nổi bật những đường nét cơ bắp trông vô cùng hấp dẫn.

Tôi đột nhiên nảy hứng thú, giả vờ hỏi : [Chẳng cơ bụng ?]

Rao: [Có.] [Tám múi chuẩn chỉnh.]

Anh bắt đầu tự phụ , chẳng thật giả, nhưng nếu là thật thì đúng là gu của .

Tôi gửi một biểu tượng mắt lấp lánh: [Có ảnh mới sự thật, ơi, xem quá ~]

Vài phút mới trả lời: [Tôi đang bận tiếp khách.]

Làm mừng hụt vì cứ tưởng chụp ảnh thật, nhưng vẫn bỏ cuộc: [Không , sẽ đợi món quà đêm .]

Tôi: [Gà rán gà rán, xin đừng làm thất vọng.]

Rao: [Ừ, gửi địa chỉ cho , đặt cho cô ngay.]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tong-giam-doc-nhieu-tren-mang-anh-dau-co-chay-the-nay/chuong-1.html.]

Tôi: [Không.]

Rao: [?]

Tôi ranh mãnh nhắn: [Tự "chiên" chính mang đến đây nhé?]

Anh gửi biểu tượng nhướn mày, rõ ràng là hiểu ý đồ của .

Rao: [Cô nôn nóng "ăn" đến thế ?]

Tôi: [Vẻ cơm mà, ăn múi cơ của .]

Rao: [Chữ "cơ" đúng ?]

Tôi đắc ý thành tiếng, lẽ giờ đây nhắc đến bất cứ từ ngữ nhạy cảm nào cũng đều giống một câu trả lời chính quy nữa .

Anh gửi thêm một tin nhắn: [Lời cảnh báo thiện ý, nếu mất mặt mặt rể cô thì lát nữa hãy tiếp tục.]

Nụ môi cứng : [Ý ?]

Rao: [Anh rể cô mới hỏi cứ cúi đầu nhắn tin suốt.]

Để tin, gửi thêm một bức ảnh góc bàn tiệc, nơi rể đang ngay phía .

Tôi: [Sao nhắc sớm hơn một chút...]

Rao: [Chủ yếu là ngờ khao khát cô dành cho mãnh liệt đến thế.]

Tôi: [!!!]

Rao: [Đừng lo, với rể cô là đang đặt đồ ăn cho cô.]

Tôi: [...Thật là cảm ơn quá cơ!]

Chẳng tin tức rò rỉ từ mà ngày hôm gọi điện với giọng hớn hở, bảo đối xử với Nhiêu Tín.

Bà còn bóng gió hỏi khi nào hai đứa định gặp mặt, hẹn hò ăn uống.

Tôi đau đầu giải thích thế nào rằng tên hề hiền lành như chị họ .

Anh giống như một tên yêu râu xanh, cực kỳ cách quyến rũ khác.

Đêm qua lúc mười hai giờ, tiếp khách về và thực sự gửi ảnh cho .

Khoảnh khắc mở tin nhắn, suýt chút nữa thì quên cả thở.

Anh lộ mặt, đó là một bức ảnh chụp cận cảnh từ vùng bụng đến thắt lưng.

Ánh sáng tự nhiên đổ xuống từ một phía, làm nổi bật lên những đường nét cơ bắp săn chắc, sạch sẽ.

Đây là những múi cơ nảy nở tự nhiên do tập luyện lâu năm chứ kiểu gồng cứng quá mức.

Đường nhân ngư chạy dọc xương hông biến mất cạp quần, trông vô cùng gợi cảm.

Có lẽ mới tắm xong, da vẫn còn vương một lớp nước mờ ảo.

Tôi ngẩn bức ảnh suốt nửa phút mới hồn .

Tôi hít một thật sâu, áp điện thoại n.g.ự.c mà tự nhủ mê trai.

vẫn lặng lẽ cầm điện thoại lên thêm một cái.

Bắt buộc lưu dùng làm tư liệu thiết kế, đây chính là nhân thể mỹ học, là nhu cầu chuyên môn!

Sáng sớm hôm , vác hai quầng thâm mắt to đùng làm, dùng cà phê để duy trì sự sống.

Chị Nghiên tiến gần hỏi thăm: "Đêm qua em ngủ ngon ?"

Tôi đang cúi đầu sửa bản vẽ, uể oải đáp: "Vâng, em ngắm bò suốt cả đêm..."

Vừa dứt lời, điện thoại bỗng rung lên một cái.

Rao: [Đêm qua ngủ ngon ?]

Tôi nghiến răng đáp: [Không ngon.]

Anh gửi biểu tượng gian xảo: [Sao , thấy sự thật nên mất ngủ ?]

Điểm thừa nhận: [, vì phạm quy.]

Rao: [Phạm quy?]

[Người thường chỉ sáu múi, tận tám múi!]

Rao: ["Người "? Đó là ai ?]

Anh quả thực cách bắt bẻ câu chữ, mà thì chẳng thể nào rằng trong nhóm chị em ngày nào cũng chia sẻ ảnh các trai .

Sáng nay bọn họ còn mới chia sẻ ảnh trình diễn nội y của mẫu nam nước ngoài, bàn tán vô cùng xôm tụ.

Bọn họ thậm chí còn thảo luận về kích thước của các "chú chim nhỏ", đúng là bậy hủ.

Tôi đành đ.á.n.h trống lảng: [Này , thông của vượt mức cho phép, đề nghị tự kiểm tra nhé.]

Rao: [Chẳng lẽ nên để cô trực tiếp kiểm tra ?]

Tôi: [...] Nếu thể... cũng thực sự cảm giác khi chạm những múi cơ đó là như thế nào.

Rao: [Vệ Man.]

Tôi: [Gì thế?]

Phía khung trò chuyện hiện dòng "Đang nhập...", nhưng mãi thấy tin nhắn gửi đến.

Đây dường như là đầu tiên gọi tên , một cảm giác khó tả len lỏi, khiến bỗng dưng thấy hồi hộp.

Dòng tin nhắn nhảy : [Vệ Man, là chúng gặp một ?]

Cây bút trong tay rơi bộp xuống bàn, khiến bỗng chốc rối bời trả lời thế nào.

Nếu những lời tán tỉnh bấy lâu nay chỉ là một trò chơi ngầm hiểu của trưởng thành để tiêu khiển.

Thì việc gặp mặt là một chuyện khác.

Nó xé bỏ lớp màn che của việc làm quen qua mạng, xác nhận một mối quan hệ đang dần nảy nở.

Chẳng lúc đang mong chờ lo lắng nhiều hơn nữa.

Thấy im lặng hồi lâu, nhắn thêm: [Bị dọa sợ ?]

Tôi thành thật đáp: [Cũng hẳn, chỉ là bất ngờ thôi.]

Rao: [Ừ, cứ yên tâm làm việc , khi nào chuẩn sẵn sàng sẽ đưa cô đến một nhà hàng thật ngon.]

Nhìn qua cửa sổ, những cánh hoa đào đang bay lượn trong gió xuân, bỗng cảm giác vươn tay đón lấy chúng.

Tôi thu hồi ánh mắt, cúi đầu nhắn : [Nhiêu Tín, hãy đợi thành bản thảo đầu tiên , khi nào dự án khởi động thuận lợi thì hãy mời ăn tiệc, ?]

Anh đáp: [Được.]

Loading...