Tôi Là Crush Của Trúc Mã - 1

Cập nhật lúc: 2026-04-02 05:00:56
Lượt xem: 6

Sau khi kẻ thù đội trời chung dùng bóng rổ ném trúng đầu, bỗng dưng siêu năng lực! Tôi thể đó đang crush ai.

 

Là một cảm giác hổ, cảm thấy chút thích thú!

 

Nghĩ đến việc tên lúc nào cũng đối đầu với , đắc ý: "Hừ, thì c.h.ế.t chắc !"

 

Cho đến khi, thấy tên của chình ình trán của .

 

Vãi!!! Crush của ... chính là ?

 

1

 

Trong ký túc xá, c.h.ế.t trân ở cửa ban công, mặt đỏ bừng chằm chằm cảnh Lộ Trạch Ngôn đang ngoài ban công và mặt còn đang "đắp" chiếc quần lót của .

 

Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu

Những ngón tay thon dài, hiện rõ từng khớp xương của vẫn còn đang úp lên mặt.

 

Nhìn từ góc độ của , trông chẳng khác nào một tên biến thái đang tự đắm chìm với đồ lót của khác là bao!

 

Người nổi da gà, nghiến răng nghiến lợi gọi tên : "Lộ Trạch Ngôn!"

 

Hắn giật , đầu ngón tay như thể ghét bỏ nhấc chiếc quần khỏi mặt, thản nhiên ném thẳng nó tay : "Trả mày."

 

Vừa nãy rõ ràng còn đang "hít hà" một cách cực kỳ hưởng thụ, mà ngay khi thấy phát hiện bắt đầu tỏ vẻ chê bai? 

 

Khốn kiếp! Tức c.h.ế.t .

 

"Lộ Trạch Ngôn, mày đang thầm thương trộm nhớ tao đấy chứ?"

 

Lộ Trạch Ngôn với chiều cao 1m89 đang với tay gỡ quần áo sào phơi xuống, lạnh một tiếng, ánh mắt quét qua một lượt từ xuống , giọng điệu đầy khinh bỉ: "Mày á?"

 

"Thế mày cầm… cầm quần lót của tao làm gì?"

 

Lộ Trạch Ngôn lấy đồ xong, bước đến chắn mặt với một hình cao lớn: "Mày dùng kẹp, lúc tao lấy đồ thì nó rớt xuống, chỉ đơn giản thế thôi."

 

Nghe hợp tình hợp lý, nhưng hiểu cứ thấy gì đó sai sai. giải thích như thế , bản cũng làm loạn thêm, thì chẳng khác nào đang cố tình vu khống cho một thằng con trai sở thích biến thái với quần lót của !

 

"Hừ, nhất là đúng như lời mày !"

 

02

 

Tôi và Lộ Trạch Ngôn lớn lên cùng từ nhỏ.

 

Lẽ , chúng là bạn hoặc là em chí cốt. Vậy mà khi lớn lên, chúng trở thành kẻ thù đội trời chung của .

 

Hắn là đứa lầm lì ít , dễ dàng chiếm cảm tình của xung quanh. 

 

Còn , dù tốn bao công sức để duy trì tình bạn, tình cờ thấy đám bạn đó âm thầm mỉa mai lưng :

 

"Chẳng hiểu thằng Dư Thiệu Nguyên lên mặt cái gì? Nếu vì Lộ Trạch Ngôn chơi với nó, thì ai thèm đếm xỉa đến nó cơ chứ!"

 

"Chứ còn gì nữa, tưởng tụi thích chơi với nó lắm chắc?"

 

Hắn suốt ngày chơi bóng rổ, mà thành tích bao giờ rớt khỏi hạng nhất khối. Còn thức khuya dậy sớm học bài, thế nhưng vĩnh viễn chỉ thể thứ hai .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/toi-la-crush-cua-truc-ma/1.html.]

 

Đến ngay cả bố cũng : "Nguyên Nguyên , con nỗ lực thêm chút nữa, Trạch Ngôn mà xem, học tập kìa, làm gì cũng cẩn thận một chút."

 

Bản là một đứa ghét sữa tươi, ghét đổ mồ hôi nhưng để cao đến 180cm, chăm chỉ tập thể thao, ngày nào cũng uống thứ sữa mà chính ghét nhất.

 

Thế mà nó! Hắn chẳng cần làm gì cũng thể nhẹ nhàng cao 1m89.

 

Không một ai đủ bao dung để thản nhiên đối mặt với một kẻ lúc nào cũng đè đầu cưỡi cổ cả.

 

Tôi thừa nhận. sự thật là luôn đố kỵ với Lộ Trạch Ngôn.

 

Không ai là thánh nhân cả. Nên thể khống chế việc ghét !

 

Ghét cay ghét đắng!

 

Nhất là một Lộ Trạch Ngôn vốn luôn lạnh lùng với khác, nhưng khi đối diện với , hành xử cực kỳ " xa".

 

03

 

"Lộ Trạch Ngôn, mày ý gì hả?"

 

Người nồng nặc mùi rượu, định xông tới túm lấy áo . kỹ thì mới tắm xong, chỉ quấn một chiếc khăn tắm vắt ngang hông. Tôi khựng , mặt đủ dày để giật cái khăn tắm đó, đành lạnh lùng lườm nó:

 

"Đùa giỡn tao vui lắm ?"

 

Vì tính tình , ngoại hình cũng thuộc dạng trai nên khi lớp tổ chức một buổi liên hoan sẽ luôn gọi cùng tham gia. Thực tế thì họ cũng bảo cho cả Lộ Trạch Ngôn nữa, nhưng vì ích kỷ, thèm với .

 

Quả nhiên, Lộ Trạch Ngôn mặt, ánh mắt đều về phía . Lâu lắm mới làm tâm điểm chú ý như thế khiến tâm trạng cực kỳ sảng khoái. Vừa mới bắt chuyện và uống vài ly với một chị khóa , nhận tin nhắn của Lộ Trạch Ngôn:

 

[Giảng viên sắp kiểm tra phòng đấy.]

 

Ngay khi xong tin nhắn gửi tới, lập tức bỏ rơi chị khóa đang trò chuyện rôm rả, tức tốc chạy bán sống bán c.h.ế.t về ký túc xá. Vừa đến phòng, hớt hải hỏi: "Đến ?"

 

Lộ Trạch Ngôn bằng ánh mắt lạnh lẽo, lặng lẽ hít hà mùi hương hoa cỏ nhàn nhạt của con gái đang vương .

 

"Mày hẹn hò ?"

 

Tôi gắt gỏng: "Liên quan gì đến mày! Rốt cuộc giảng viên đến ?"

 

Lộ Trạch Ngôn sa sầm mặt, vẻ mặt "thối" buông một câu: "Lừa mày thôi."

 

Nghe xong câu đó, lòng rối như tơ vò, lao thẳng tới định liều mạng với . Vừa mới xông đến mặt, định tay thì vặn tay ấn chặt xuống bàn, khăn tắm của và m.ô.n.g của chạm .

 

Cúc hoa chợt thắt

 

ĐM! Cái quái gì thế?

 

Giây tiếp theo, Lộ Trạch Ngôn buông , thản nhiên leo lên giường như chuyện gì xảy , kéo rèm quần áo. Chỉ còn đó ngơ ngác.

 

Vừa nãy... cái gì đó đ.â.m trúng ?

 

Tôi ngước mắt lên tấm rèm giường kéo với ánh mắt đầy nghi hoặc, nhưng chẳng động tĩnh gì. Tôi chôn chân tại chỗ nửa ngày, đột ngột thầm mắng một câu: "Đồ thần kinh!"

 

Chắc chắn là nghĩ sai , chừng đó chỉ là cái nút thắt khăn tắm thôi. Tôi với Lộ Trạch Ngôn là kẻ thù đội trời chung cơ mà! Sao thể biến thái đến mức phản ứng với ?

Loading...