TÔI ĐÃ BUÔNG TAY, ANH TA LẠI KHÔNG NỠ - Chương 157: Mẹ ơi... thực ra con không phải là lần đầu tiên...
Cập nhật lúc: 2026-04-05 03:59:44
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tần Uyển hậm hực trở về nhà, ném mạnh chiếc túi xách tay xuống sô pha. Tần Hiểu Lâm đang sô pha đắp mặt nạ, thấy cái bộ dạng của cô , nhịn nhíu mày, giơ tay lột miếng mặt nạ xuống: "Chuyện gì thế ? Lại là ai chọc cho Đại tiểu thư của chúng vui ?"
"Còn thể là ai đây nữa!" Tần Uyển phịch xuống sô pha, tức đến mức lồng n.g.ự.c phập phồng, "Còn là cái mụ già c.h.ế.t tiệt nhà họ Phó đó !" Cô giống như tìm chỗ xả giận, tuôn một tràng bộ những chuyện xảy ở nhà họ Phó ngày hôm nay, đặc biệt là chuyện Phó lão phu nhân bắt Hoắc Hàn Sơn ở rể nhà họ Phó, càng thêm mắm dặm muối kể lể một lượt.
"... Mẹ, xem bà là ức h.i.ế.p quá đáng ?! Vậy mà bắt Hàn Sơn ở rể! Chuyện mà đồn ngoài, mặt mũi của Hàn Sơn giấu ? Sao thể đồng ý chứ?!" Tần Uyển càng càng tức, hốc mắt cũng đỏ hoe, "Ngộ nhỡ... ngộ nhỡ vì chuyện mà hối hận hủy hôn thì làm thế nào?" Cô tốn bao nhiêu công sức mới khiến Hoắc Hàn Sơn mở miệng đồng ý cưới cô , bây giờ ngày cưới cũng định xong xuôi , ngay cuối tháng ...
Tần Hiểu Lâm xong, ban đầu là sửng sốt một chút, ngay đó mà bật , vỗ vỗ lên mu bàn tay cô : "Mẹ còn tưởng là chuyện gì to tát cơ, hóa chỉ là vì chuyện thôi ?"
Tần Uyển ngây , khó hiểu : "Mẹ? Cái lẽ nào còn là chuyện lớn ? Ở rể đấy! Một kiêu ngạo như
Hoắc Hàn Sơn, thể..."
"Cậu sẽ hủy hôn ." Tần Hiểu Lâm ngắt lời cô , giọng điệu vô cùng chắc chắn, "Cô con gái ngốc , con sợ cái gì? Hoắc Hàn Sơn bây giờ đang thóp trong tay chúng , lật sóng gió gì ."
"Huống hồ gì cũng chạm con ..." Khóe môi Tần Hiểu Lâm nhếch lên, "Lần đầu tiên của con gái chính là thứ quý giá nhất, cái thằng Hoắc Hàn Sơn đó chiếm cái món hời to bằng trời , còn rũ bỏ trách nhiệm ? Trên đời làm gì cái chuyện ngon ăn đến thế!" Bà khựng một chút, "Chuyện , đồng ý cũng đồng ý, đồng ý cũng đồng ý! Không đến lượt phép đổi ý!"
Tần Uyển đến ba chữ " đầu tiên", mặt nhanh chóng lướt qua một tia mất tự nhiên. Cô nữu niết - làm bộ làm điệu, ngượng nghịu cúi gằm mặt xuống, hai ngón tay xoắn xít vạt áo, giọng nhỏ như muỗi kêu: "Mẹ... thực ... thực con là đầu tiên..."
"Cái gì?!" Nụ mặt Tần Hiểu Lâm nháy mắt cứng đờ, đột ngột thẳng dậy, khó tin con gái, "Con cái gì? Con là... Chuyện thể chứ?" Bà giả vờ làm thực vật suốt năm năm trời, trong ký ức khi hôn mê của bà , cô con gái Tần Uyển mặc dù chút kiêu ngạo ương bướng, nhưng trong chuyện nam nữ vẫn luôn khá là quy củ, từng cô yêu đương đàng hoàng với ai cả cơ mà?
Tần Uyển phản ứng của làm cho giật , rụt rụt cổ , chút ngượng ngùng nhỏ giọng : "Chính là... chính là hồi học Đại học, giao lưu kết bạn với bạn cùng lớp, uống say quá... với một nam sinh của trường đại học bên cạnh... Sau đó cũng ngủ với mấy đàn ông khác nữa... Từ lâu ... còn là đầu tiên nữa ..." Cô càng giọng càng lí nhí, hai gò má ửng hồng, cũng là vì hổ là vì ngượng.
Tần Hiểu Lâm mím mím môi, "... Thôi bỏ , cũng chẳng là chuyện gì to tát..." Bà hít sâu một , "Cái lúc đó, tối lửa tắt đèn, Hoắc Hàn Sơn là cái thằng chút kinh nghiệm gì sất, thì thể phân biệt cái gì chứ? Con cứ c.ắ.n đinh nhổ tất là đầu tiên là ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/toi-da-buong-tay-anh-ta-lai-khong-no/chuong-157-me-oi-thuc-ra-con-khong-phai-la-lan-dau-tien.html.]
Tần Uyển , hai mắt nháy mắt sáng rực lên, hớn hở gật đầu: "Mẹ, đúng! Lúc đó thần trí cũng còn tỉnh táo nữa , chắc chắn là phân biệt !" Cô giống như giải quyết một mối lo lớn trong lòng, cả trở nên nhẹ nhõm hẳn . Ngay đó giống như đột nhiên nhớ điều gì đó, chút lo lắng cau mày: " , con... con cần uống t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i khẩn cấp ? Ngộ nhỡ... ngộ nhỡ t.h.a.i thì làm thế nào?"
"Uống t.h.u.ố.c cái gì!" Tần Hiểu Lâm lập tức ngắt lời cô , trong ánh mắt lóe lên sự toan tính, "Có t.h.a.i thì càng ! Sinh nó !" "Hả?" Tần Uyển sửng sốt.
Tần Hiểu Lâm nắm lấy tay con gái, phân tích vô cùng thấm thía sâu sắc: "Uyển nhi, con nghĩ thử xem, cái phận hiện tại của con, cho cùng vẫn là danh chính ngôn thuận, chút khó xử. Thái độ của Phó lão gia t.ử bên thì rõ ràng, lão phu nhân mặc dù bênh vực con, nhưng suy cho cùng cũng thể là quyết định cuối cùng . nếu như con thực sự thể mang thai, đặc biệt là con trai..." Bà khựng một chút, hạ thấp giọng, mang theo sự dẫn dụ, "Đến lúc đó, cho dù là vì đứa bé, nhà họ Phó cũng bắt buộc cho con một danh phận! Hoắc Hàn Sơn ở rể, đứa bé mang họ Phó, thì đó chính là chắt đích tôn của nhà họ Phó! Có đứa bé trong tay, nửa đời của con còn lo nghĩ gì nữa? Vinh hoa phú quý, hưởng thụ hết!"
Tần Uyển càng hai mắt càng sáng rực lên, dường như thấy cái tương lai mẫu bằng t.ử quý ( quý nhờ con), hô mưa gọi gió ở nhà họ Phó của ! "Mẹ! Mẹ đúng! Tốt quá ! Vậy con tranh thủ thời gian, mau chóng làm cái xét nghiệm ADN huyết thống thôi. Đợi kết quả , danh chính ngôn thuận nhận tổ quy tông, đó là thể rình rang nở mày nở mặt chuẩn cho đám cưới !"
Cô cứ tự hào hứng lên kế hoạch, hề chú ý tới Tần Hiểu Lâm ở bên cạnh khi thấy mấy chữ "xét nghiệm ADN huyết thống", sắc mặt đột ngột trắng bệch, huyết sắc phai sạch! "Con cái gì?!" Giọng Tần Hiểu Lâm mang theo một tia run rẩy khó để nhận , "Làm xét nghiệm ADN cái gì?! Nhà họ Phó chẳng nhận con ? Tại còn làm cái nữa?!"
Tần Uyển bĩu môi, lầm bầm phàn nàn: "Là cái lão già c.h.ế.t tiệt nhà họ Phó đó nhất quyết bắt con làm! Còn cái gì mà xác nhận là huyết mạch của nhà họ Phó xong, mới cho con chính thức nhận tổ quy tông! Thật là vẽ rắn thêm chân (làm chuyện thừa thãi)! Phiền c.h.ế.t ! Ba của con là Phó Thừa Bình thì còn thể là ai? Lẽ nào còn thể là khác chắc?"
Tần Hiểu Lâm nhanh chóng rũ mắt xuống. Khi ngước lên, khóe môi cố gắng nặn một nụ : "Uyển nhi, , cái xét nghiệm ADN , chúng thể làm." "Tại chứ?" Tần Uyển khó hiểu nhíu mày, "Làm mới thể danh chính ngôn thuận chứ! Nếu cái lão già c.h.ế.t tiệt đó cứ làm cao mãi..."
"Cô con gái ngốc , con thử nghĩ xem," Tần Hiểu Lâm ngắt lời cô , "Nhà họ Phó nếu công khai thừa nhận phận của con , lão phu nhân cũng nhận con . Lúc chúng xun xoe chạy làm xét nghiệm, rơi mắt khác thì sẽ thành cái gì? Chẳng là chứng tỏ chúng đang chột , nóng lòng thực (khẳng định) cái phận , tự nhiên để coi thường !"
Bà khựng một chút, quan sát thần sắc của Tần Uyển, tiếp tục châm lửa: "Cái chốn hào môn đại hộ , quan trọng nhất chính là thể diện và phong thái. Con càng tỏ bận tâm, càng thong dong điềm tĩnh, thì bọn họ càng dám coi thường con." "Chúng làm giá một chút, để cho bọn họ rằng, chúng trở về, là để ăn mày tình thương, mà là lẽ đương nhiên! Cái xét nghiệm , đợi bọn họ năm bảy lượt năn nỉ ỉ ôi, chứng tỏ là chúng động, là chúng nể mặt nhà họ Phó, con hiểu ?"
Tần Uyển bà cho hoa mắt chóng mặt, nhưng mấy cái từ ngữ như "nịnh nọt bợ đỡ", " coi thường" đ.â.m trúng dây thần kinh nhạy cảm của cô . Cô hận nhất là khác coi thường! Mặc dù cảm thấy chỗ nào đó đúng lắm, nhưng cô chắc chắn sẽ hại cô , bèn lập tức gật đầu:
"Được thôi, cũng lý. Vậy... thì cứ kéo dài thời gian , đợi bọn họ đến cầu xin chúng làm!"
Tần Hiểu Lâm mang vẻ mặt đầy欣慰 (hân úy - mãn nguyện) gật đầu: " , con..." lời bà còn dứt, chuông cửa đột nhiên vang lên...