TÔI ĐÃ BUÔNG TAY, ANH TA LẠI KHÔNG NỠ - Chương 106: Gọi chị dâu đi... (Chương thêm)
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:40:48
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Lục Lẫm thấy , lập tức giống như tìm chỗ dựa vững chắc. Cũng chẳng thèm màng đến việc tranh cãi với Minh Yên nữa, ba bước gộp làm hai lao đến bên cạnh Phó Tu Trầm, chỉ Minh Yên giành cáo trạng : "Anh! Anh đến đúng lúc lắm! Chính là cái cô đàn bà ! Ban ngày ở sân bay đổ oan cho em ăn trộm đồ, hại em bắt đồn cảnh..."
Lời của đột ngột im bặt. Bởi vì Phó Tu Trầm thậm chí còn hết lời tố cáo của , thẳng qua , bước đến bên cạnh Minh Yên.
Dưới sự chứng kiến đến mức há hốc mồm trợn tròn mắt của Lục Lẫm, Phó Tu Trầm vô cùng tự nhiên vươn tay , ôm lấy vòng eo thon thả của Minh Yên, kéo cô sát lồng n.g.ự.c . Lúc mới ngước mắt lên, tầm mắt rơi khuôn mặt tràn ngập sự ngỡ ngàng và hoang mang của Lục Lẫm, giọng vẫn bình thản như thường ngày ——
"Lục Lẫm, gọi chị dâu ."
Lục Lẫm: "... ???" Anh há hốc mồm, hai mắt nháy mắt trợn tròn xoe. Nhìn Phó Tu Trầm mặt trầm như nước, Minh Yên đang cả ôm chặt bảo vệ trong lòng. Đại não "ong" lên một tiếng, giống hệt như một đạo thiên lôi đ.á.n.h thẳng xuống đỉnh đầu.
Chị... chị dâu?! Người phụ nữ ... Cái phụ nữ hại mới về nước trải nghiệm chuyến du lịch đồn cảnh sát nửa ngày , mà chính là vị Đại tiểu thư nhà họ
Minh trong truyền thuyết kéo vị mặt lạnh như Phật là cả xuống khỏi bệ thần ?! Là chị dâu tương lai của ?!
Lục Lẫm cảm thấy thế giới quan của chịu một cú sốc vô cùng dữ dội. Anh theo bản năng giơ tay lên vò vò tóc, đầu lưỡi tì tì răng hàm, hồi lâu cũng nặn nửa chữ.
Minh Yên cái dáng vẻ ngây ngốc giống hệt như nuốt sống một con ruồi nhặng của Lục Lẫm, chút khó chịu trong lòng vì chặn đường ban nãy cũng tan biến ít nhiều. Cô nghiêng đầu, ngước mắt đường rãnh hàm lạnh lùng sắc bén của Phó Tu Trầm, nhẹ giọng hỏi: "Em trai ?"
"Ừm." Phó Tu Trầm rũ mắt cô, sự lạnh lẽo đáy mắt cũng vơi vài phần. Cánh tay đang ôm eo cô siết , mang theo cô xoay về phía phòng bao. Khi ngang qua Lục Lẫm đang hóa đá tại chỗ, ném một câu nhẹ bẫng, "Còn ngây đó làm gì? Vào ."
Lục Lẫm bóng lưng hai tay trong tay rời , ấm ức đến mức suýt thì nội thương. Anh bực dọc vò tung mái tóc vàng chóe, cuối cùng vẫn hậm hực theo .
...
Cánh cửa dày cộm của phòng bao đóng lưng, ngăn cách với tiếng nhạc ồn ào náo nhiệt bên ngoài. Bên trong bật lò sưởi ấm. Hứa Yến Thanh đang cầm micro gào thét t.h.ả.m thiết, thấy Phó Tu Trầm ôm Minh Yên , phía còn Lục Lẫm theo với cái bản mặt thối hoắc như giẫm cứt chó, tiếng hát đột ngột im bặt, suýt chút nữa thì sặc.
"Khụ khụ... Tình hình gì đây?" Hứa Yến Thanh chớp chớp mắt, tầm mắt lướt qua giữa ba , vô cùng nhạy bén ngửi thấy mùi vị khác thường.
Phó Tu Trầm thèm để ý đến . Che chở Minh Yên xuống vị trí chính giữa sô pha, bản cũng tự nhiên xuống ngay bên cạnh cô. Cánh tay vẫn đầy tính chiếm hữu ôm ngang eo cô, giống hệt như một con sư t.ử đực đang bảo vệ lãnh thổ của .
Lục Lẫm lề mề đến chiếc sô pha đơn ở phía đối diện, phịch xuống. Hai chân dài dang rộng một cách vô cùng phóng túng. Chộp lấy một chiếc ly sạch bàn, cũng chẳng thèm quan tâm xem bên trong đó rượu , tự rót đầy một ly rượu mạnh, ngửa cổ nốc cạn.
Minh Yên khẽ kéo kéo ống tay áo Phó Tu Trầm, ghé sát tai , hạ thấp giọng: "Cậu ... thực sự là em trai ?"
Phó Tu Trầm nghiêng đầu, đôi mắt mang theo vài phần chột của cô, đáy mắt lướt qua một tia ý cực nhạt. Anh cũng học theo bộ dạng của cô ép giọng xuống thấp, thở nóng hổi phớt qua vành tai cô: "Ừm, con trai của cô út , Lục Lẫm. Vừa mới về nước." Anh khựng một chút, bổ sung thêm, giọng điệu mang theo chút dung túng khó nhận : "Tính tình thì hoang dã một chút, nhưng bản chất ."
Minh Yên: "..." Thế mà chỉ là hoang dã một chút thôi á? Quả thực là một con lừa cứng đầu đầy gai nhọn!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/toi-da-buong-tay-anh-ta-lai-khong-no/chuong-106-goi-chi-dau-di-chuong-them.html.]
mà, nếu là em trai của Phó Tu Trầm, thì chuyện hiểu lầm ngày hôm nay...
Minh Yên hít sâu một . Cầm lấy một chiếc ly , rót non nửa ly rượu vang sủi bọt nồng độ cồn khá thấp, đó dậy, về phía Lục Lẫm ở phía đối diện.
Lục Lẫm đang cúi đầu chất lỏng sóng sánh trong ly rượu. Những lọn tóc vàng xõa xuống, che một phần đôi mày và ánh mắt. Toàn tỏa một thứ khí trường ' sống chớ gần'. Nhận bóng đen bao trùm, lười biếng nhấc mí mắt lên. Thấy là Minh Yên, lập tức hạ mắt xuống với vẻ mặt cảm xúc, từ trong mũi hừ một tiếng.
Minh Yên dừng bước chiếc bàn nhỏ mặt . Nhẹ nhàng đẩy ly rượu trong tay về phía , giọng điệu chân thành, mang theo sự xin : "Lục Lẫm ? Chuyện ở sân bay ngày hôm nay, là một sự hiểu lầm. Chị xin vì sự võ đoán của chị lúc đó. Xin , hy vọng đừng để bụng."
Giọng cô trong trẻo vang vọng, kiêu ngạo cũng nịnh nọt, lấy nửa điểm e thẹn qua loa. Những ngón tay đang cầm ly rượu của Lục Lẫm siết , nhúc nhích, cũng lời nào.
Hứa Yến Thanh bên cạnh xem trò vui đầy hứng thú. Anh dùng khuỷu tay huých huých Phó Tu Trầm, nháy mắt hiệu, dùng khẩu hình miệng phát tiếng : "Ái chà, cô luật sư nhỏ nhà đấy chứ, co dãn
( nhu cương)."
Phó Tu Trầm để ý đến . Ánh mắt rơi bóng lưng mảnh khảnh mà thẳng tắp của Minh Yên, màu mắt sâu thẳm, cảm xúc gì.
Lục Lẫm cuối cùng cũng chút phản ứng. Anh ngước mắt lên. Đôi mắt mang theo chút ngông cuồng hoang dã đó quét từ xuống Minh Yên một lượt. Khóe miệng nhếch lên một đường cong nửa nửa , giọng điệu vẫn cứng nhắc như cũ: "Bây giờ thì chứ gì?"
"Ừm." Minh Yên gật đầu, ánh mắt vô cùng thản nhiên.
Lục Lẫm chằm chằm cô vài giây, dường như đang đ.á.n.h giá xem những lời của cô mấy phần là thật lòng. Một lúc lâu , mới giống như cực kỳ cam tâm tình nguyện, vươn tay cầm lấy ly rượu vang sủi bọt mà Minh Yên đẩy tới bàn. Cũng thèm cụng ly với cô, chỉ tùy ý lắc lắc, ngửa cổ nốc cạn một .
Động tác tính là lịch sự, nhưng dù thì cũng uống . Uống xong, đặt mạnh cái ly xuống bàn, phát một tiếng "cạch" giòn giã. Coi như chấp nhận lời xin , nhưng cũng chỉ đến thế mà thôi.
Tuy nhiên, ngay lúc Minh Yên xoay —— "Mắt mũi chị luật sư vẻ lắm nhỉ, bắt trộm thì nhớ cho chuẩn ."
Bước chân Minh Yên khựng . Cô ngoảnh đầu , đối diện với đôi mắt đầy tính khiêu khích của Lục Lẫm. Cô đột nhiên cong môi : "Ừm, nhất định sẽ cho thật kỹ, thể định kiến với những tóc vàng ."
Lục Lẫm: "..." Anh theo bản năng giơ tay lên sờ sờ cái mái tóc vàng vô cùng chói lọi của . Một cục tức nghẹn ứ ở lồng ngực, nuốt trôi nhả . Cái phụ nữ ! Xin thì xin đấy, nhưng mồm mép vẫn còn sắc bén như thế!
Khóe môi Phó Tu Trầm khẽ nhếch lên một cái khó để nhận , vươn tay về phía Minh Yên: "Qua đây." Minh Yên vô cùng ngoan ngoãn trở . Đặt tay lòng bàn tay ấm áp khô ráo của , nhẹ nhàng kéo một cái, một nữa bên cạnh .
Hai má cô vẫn còn vương chút ửng đỏ tan hết. Có lẽ là do ly rượu ban nãy, làn da trắng như sứ tỏa một màu hồng phấn đầy mê hoặc, giống hệt như những bông hoa đào đang chực chờ bung nở cành đầu mùa xuân.
Cánh tay vô cùng tự nhiên vòng qua eo cô. Đầu ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve hai cái bên hông cô, mang theo sự an ủi và chiếm hữu lời. Minh Yên làm cho ngứa, theo bản năng né , nhưng ôm chặt hơn nữa.
"Làm gì thế?" Cô nghiêng đầu, nhịn lườm một cái. Phó Tu Trầm rũ mắt xuống.
Tầm mắt rơi đôi môi vì dính chút rượu mà trông vô cùng căng mọng ướt át của cô. Yết hầu khẽ trượt, giọng nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai thấy: "Dỗ dành xong đứa nhỏ , nên dỗ dành đứa lớn ?" "..."