Tôi bật càng to hơn.
“Vậy nên… hai năm , cứu em biển… thật sự là ? Em cứ tưởng mơ.”
“Em cứ nghĩ… cần em nữa .”
Lục Hoặc bế lên.
Đối diện , nâng trong tay.
“Em còn quá nhỏ, suốt ngày thương, ốm đau… nỡ để em chịu khổ?”
Em … sẽ cho em.
Đó là nguyên tắc theo cả đời.
Em con.
Vậy thì… sẽ sinh.
Anh uống t.h.u.ố.c suốt một thời gian dài.
Mới thể…
Sau đó suýt c.h.ế.t bàn mổ.
Anh thậm chí còn thấy may mắn… đó… là cô em nhỏ bé của .
Từng chút một cảm nhận m.á.u trong cơ thể chảy .
Nghe tiếng máy móc hỗn loạn.
Tiếng bước chân vội vã của bác sĩ y tá.
Họ bận rộn cấp cứu, bàn bạc phương án.
Còn Lục Hoặc chỉ nghĩ…lúc em rời , em là để lừa tiền .
Con ngốc.
Ở … chẳng sẽ nhiều tiền hơn ?
Tại rời khỏi ?
Nói thích … cũng là giả ?
Thế nhưng khi bỏ thuốc… kích động đến mức thể kiểm soát.
26
Tôi chợt nhớ đến tin tức năm đó.
Nói rằng Lâm Minh Lai sinh con ở bệnh viện thuộc tập đoàn Lục, tình trạng nguy kịch.
Hóa chỉ là vỏ bọc… thật sự băng huyết… là .
Thật vẫn lén theo dõi tin tức.
Xem xong thì trốn trong phòng .
Quỳ Quỳ ngày nào cũng nhắc , nửa đêm đừng đun nước.
nhịn .
Anh… vốn dĩ thuộc về .
Khi còn nhỏ.
Mẹ dẫn gả nhà họ Lục.
Những ngày chẳng kéo dài bao lâu.
Cha của Lục Hoặc…một nhân vật lớn ở kinh thành, phong lưu thành tính.
Đối với ông , phụ nữ giống như mấy tấm thẻ sưu tập trong gói mì ăn liền.
Có … thì hết hứng.
Khi ghét bỏ.
Ông Lục tùy tiện tìm một cái cớ.
Ông :
“Con gái cô ưa , giống như con chuột nhỏ, thấy là phiền, còn .”
Trong khi đó, lúc dỗ dành …ông từng :
“Như Ngọc, em vất vả , nuôi đứa con gái đáng yêu như .”
Mẹ tin rằng…chính vì đáng ghét, nên bà mới dần đẩy khỏi cuộc sống hào môn.
Bà luôn như .
Đem bất hạnh của trút lên đầu .
Những cái tát, cú đ.ấ.m như mưa rơi.
“Sao mày c.h.ế.t ? Sao mày c.h.ế.t ?”
Bà phát đ.i.ê.n .
Còn ngây thơ nghĩ rằng…chỉ cần c.h.ế.t, ông Lục sẽ .
“Dì.”
Lục Hoặc tan học về.
Nhìn thấy trong sân.
Ánh mắt lạnh nhạt, lướt qua gương mặt sưng vù của .
“Ra giá .”
Mẹ vuốt tóc, cố giữ vẻ tao nhã.
“Tôi chuyện với bố .”
“Ông bận lên giường với phụ nữ, rảnh để ý đến bà.”
Lục Hoặc khẽ nhạt.
“Với , mua cô … bà.”
Ngón tay chỉ về phía .
“Bao nhiêu?”
Có lẽ… cũng hiểu rõ sự thật ruồng bỏ.
Bà nên dừng đúng lúc.
Giơ năm ngón tay.
Năm nghìn.
Diệu Linh
Ý bà là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-la-con-ran-mu-loa/chuong-8.html.]
Lục Hoặc ném cho bà một tờ chi phiếu.
“Năm trăm vạn.”
“Cô … là của .”
Thì … đáng giá đến năm trăm vạn.
27
Ở chỗ chủ của , đám thiếu gia tiểu thư đ.á.n.h gãy hai chiếc xương sườn của .
Tiền bồi thường…mỗi chiếc một nghìn.
Ở chỗ nữa.
Con ch.ó cưng của trai kế c.ắ.n đứt ngón út của .
Ngược còn đền năm nghìn.
Bởi vì nếu đẩy nhà vệ sinh, dính mùi…con ch.ó sẽ phát đ.i.ê.n mà c.ắ.n .
Tôi ngờ…
Lục Hoặc mua , tốn tới năm trăm vạn.
Thật chỉ cần mở miệng.
Mẹ còn mong sớm vứt bỏ .
Bởi vì bỏ rơi con là phạm pháp, bà từng bắt .
Được Lục Hoặc đưa về nhà.
Tôi mặc định là mua về để làm việc.
Sáng ngày đầu tiên, dậy sớm bếp nấu bữa sáng cho , mang phòng.
“Ông chủ, ăn cơm.”
Tôi dùng tay hiệu.
Anh ngạc nhiên.
Xoa đầu , ánh mắt lướt qua mấy vết phồng rộp do bỏng tay, giọng dịu dàng:
“Em với tới bếp ?”
“Anh ông chủ.”
Anh kéo tay , đặt lên cổ họng …nơi phát âm thanh.
“Anh…trai.”
“Anh…là… trai.”
Anh trai… là món quà.
Trên thế gian … yêu nhất, cũng chỉ yêu .
Thực chứng mất ngôn ngữ của khỏi từ lâu.
vẫn giả vờ .
Bởi vì… sẽ học ngôn ngữ ký hiệu vì .
Ngôn ngữ trở thành mật mã giữa hai chúng .
Trở thành những lời yêu đương bí mật.
vì sự tự ti và bất an của ….ba năm , bỏ chạy.
Để rơi tình cảnh cửu t.ử nhất sinh.
Mà lúc đó… ở bên .
Tôi thấy đau lòng.
Gục vai , đến kìm .
“Anh ơi… em xin , xin …”
“Bảo bối ngoan, đừng nữa, đói ?”
Anh mỉm , giọng dịu dàng.
Không hề chút trách móc nào.
28
Lục Hoặc , giữa và Lâm Minh Lai… từ đầu đến cuối chỉ là quan hệ hợp tác.
“Anh mượn thế lực của cô để tiếp quản nhà họ Lục.”
“Có những thứ… trả .”
Tôi đùi , ăn nho hỏi:
“Vậy thích Lâm Minh Lai ?”
“Không thích.”
“ hẹn hò với cô .”
Lục Hoặc lấy khăn ướt lau tay.
“Nhà họ Lâm sắp đặt hôn nhân cho hai chị em.”
“Em gái cô chịu, kế đương nhiên bênh.”
“Chỉ khi bám , nhà họ Lâm mới dám gì.”
“Anh chỉ là tấm khiên của cô , từng quan hệ thật sự.”
Tôi gật đầu, hỏi:
“Vậy cũng chấp nhận em.”
“Lúc đó em đủ tuổi ?”
“Anh xúc vật.”
“Hừ, cũng chẳng khác là bao.”
Lục Hoặc thở dài.
“Em lúc đó… còn quá nhỏ.”
“Anh sẽ mất kiểm soát, sẽ trở về một phần dạng thú.”
“Em chịu nổi.”
“Được , bảo bối… chọn một cái .”
Bàn tay …ngón nào cũng thon dài, như công cụ tra tấn.
“Rồi… lên.”