Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 9: Em thích cháu tôi à?
Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:35:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Em ?” – Trần Minh Thương liếc một cái. Thấy im lặng lên tiếng, mới dịu giọng: “Nói , lẽ sẽ cân nhắc cho em .”
“Thật chứ?” – Nghe xong câu của , vội vàng kể hết chuyện từ đầu đến cuối. Chẳng qua là từng tham gia một cuộc đua xe mô tô còn giành hạng nhất, thắng mười triệu tiền thưởng. Kết quả giành luôn spotlight nên ghen ghét, bọn họ hẹn đua solo một trận.
Ngay giây tiếp theo, Trần Minh Thương chẳng cần suy nghĩ liền thẳng thừng từ chối: “Không .”
Đầu như nổ tung khi lời từ chối của : “Ít nhất cũng suy nghĩ mới trả lời chứ! Chẳng chú sẽ cân nhắc ? Việc của , là khiêu chiến đó chứ!”
“Được, hỏi em, nếu thì ?”
“Sẽ… mất mặt!” – Tôi lí nhí đáp.
“Vậy từ nay về em sẽ cắt đứt quan hệ với đám đó, nên giả thiết tồn tại.”
“Ai sẽ cắt đứt với họ? Họ là bạn của đó.”
“Anh .” – Nói xong Trần Minh Thương đến, thẳng tay bế lên.
“Trần Minh Thương, thả xuống!”
“Nếu còn làm em thêm một nữa thì cứ tiếp tục vùng vẫy.” – Hơi thở mập mờ của đàn ông phả tai .
“Chú…”
Tôi trừng mắt , run lên vì tức giận.
Trần Minh Thương hôn lên trán , một bàn tay đặt lên lưng, nhẹ nhàng vỗ về: “Em thấy mệt ? Thật sự đến ?”
Mệt! Làm mệt! Quỷ mới ! Chẳng qua còn cách nào khác!
“Nếu , miễn cưỡng bản ?” Giọng khẽ bên tai .
Anh nghĩ chắc?
“Yên tâm nghỉ ngơi , ? Anh đảm bảo khi em ngủ dậy, chuyện sẽ còn ảnh hưởng gì đến em nữa.”
Rõ ràng là cho , bây giờ biến thành do , bụng dữ há, giúp quyết định việc luôn !
Càng nghĩ càng nghẹn! Một hai thì thôi, nào đàn ông cũng thể trong hai ba câu xoay chuyển cục diện, khiến thể theo? Cái kỹ năng đổi trắng đen đúng là đoàn thao túng tâm lý mà! Không chừng là ông trời phái xuống để trị đây cũng nên!
“Ngoan, ngủ !”
Giọng trấn an lòng và bàn tay ấm áp xoa lưng khiến dần bình tĩnh . Vì quá mệt, nên buông lỏng là lập tức lúc nào .
Sáng hôm , Trần Minh Thương đang làm bữa sáng thì chuông cửa vang lên. Hôm nay đúng là cho yên mà.
Ngoài cửa.
“Ba, ba cứ tin con thế? Con , mắt của con cao như thể sàm sỡ cái con nhỏ Phạm Triều An mặt như khủng long đó chứ!”
“Thằng nhãi, im miệng cho tao! Tao mày chập dây nào! Lúc đó lỡ như mày nổi cơn chúng nó nên giờ mới cơ sự đấy.”
! Tô Hạo đúng là chập dây mới cá cược với chọc một đứa liều lĩnh như Phạm Triều An, hại bản sắp nghiệp mà vẫn yên. Bây giờ cả trường đều đồn nó đói khát tới mức để ý đến “đóa xương rồng một” của trường, làm nó mất mặt c.h.ế.t !
Khi Trần Minh Thương mở cửa thì vặn thấy hai cha con Tô Hạo đang cãi ầm ĩ. Chỉ là Trần Minh Thương đang mặc tạp dề in hình gấu nhỏ, khiến hai cha con Tô Hạo hình mất vài giây. nhanh, Tô Chấn lấy phong độ, kéo thằng con trai lưng .
“Giám đốc Thương, thật xin vì sớm như làm phiền . Hôm nay dẫn thằng nhãi con nhà đến xin Triều An nhà !”
“Ba xin thì xin , con bao giờ xin con nhỏ đó …”
Bốp! – Tô Chấn tát cho thằng con một cái. Tô Hạo thể tin đưa tay ôm má, ba nó bao giờ đ.á.n.h nó như . Cũng tại con nhỏ Phạm Triều An c.h.ế.t tiệt ! Mối thù coi như kết đó, nếu cho cô mặt thì nó là Tô Hạo!
Lúc hai bên đang ầm ĩ, tiếng động nên xem, chân mang dép lê, tay ôm cái gối, ngái ngủ đến. Lúc vẫn trang điểm, mặc bộ đồ ngủ cotton hoa nhí màu hồng mà Trần Minh Thương để sẵn bên giường. Rõ ràng còn tỉnh ngủ, nếu tỉnh táo, đ.á.n.h c.h.ế.t cũng mặc bộ đồ ngủ đó ngoài.
Nhìn thấy gương mặt của Tô Hạo, lập tức tỉnh táo hơn một chút, trong nháy mắt đổi vẻ mặt thành bộ dạng cợt nhả đáng ăn đòn, nhếch mép :
“Ôi dào! Đây chẳng là bạn học Tô Hạo ? Sao thế? Hôm đ.á.n.h đủ ?”
Vừa thấy , Tô Hạo dường như nhận . Lại thấy mặc đồ ngủ, mặt nó còn đỏ lên, nhưng khoảnh khắc mở miệng thì nó như sét đ.á.n.h trúng.
“Phạm… Cậu là Phạm Triều An?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-9-em-thich-chau-toi-a.html.]
Không thể nào! Nhất định là do cách mở mắt vấn đề! Cô gái mắt thuần khiết, dễ thương như một đóa bách hợp, là gu của , còn giống hệt nữ thần trong lòng nữa! Sao thể là con khủng long Phạm Triều An chứ? mà…
“Chào buổi sáng, bạn học Triều An…”
Tô Chấn cũng ngẩn một lúc mới liếc xéo con trai. Cái thằng nhóc , đúng là dối chớp mắt, còn dám trông như khủng long cơ đấy.
Trần Minh Thương khẽ nhíu mày, để lộ cảm xúc, đó đưa tay kéo phía lưng che chắn, “Không liên quan đến em, ngủ thêm , cơm xong gọi.”
“Ồ.” – Tôi ngáp một cái rút lui. Dù xử lý thì cứ để lo, cũng chẳng phí lời với Tô Hạo.
“Chú ơi xin , tất cả là của cháu, cháu dám nữa , nhất định cháu sẽ đối xử với bạn học Triều An! Xin chú yên tâm!” – Tô Hạo theo bóng lưng của , một mạch như thể sắp thốt câu “Cháu sẽ chịu trách nhiệm, xin cho cháu chịu trách nhiệm với Triều An chú!”
Tô Chấn thằng con mà thể tin — thằng oắt làm thế?
Trần Minh Thương đột nhiên chút hối hận vì bắt Phạm Triều An đổi ngoại hình. Trước đây chỉ cô trêu chọc khác, giờ thì ngược , khác cũng bắt đầu để ý trêu chọc cô .
Kết quả cuối cùng Trần Minh Thương truy cứu nữa. Trường học lấy danh nghĩa lễ nghiệp mời bộ phụ đến, nhân cơ hội làm sáng tỏ chuyện “Phạm Triều An đ.á.n.h ghi nặng chỉ là hiểu lầm”. Tô Chấn cũng đích xin mặt .
Chỉ điều nhân vật chính là Phạm Triều An thì mặt. Bởi vì tối qua chẳng ngủ bao nhiêu, sáng chú già quấy rầy hết đến khác, lúc đang ngủ bù. Trần Minh Thương cần cũng , thế là vui vẻ ở nhà, dứt khoát tắt điện thoại, ngủ một giấc trời đất mù mịt.
Khi tỉnh thì cơm canh nóng hổi dọn sẵn. Ban đầu bàn ăn còn cảnh giác, nhưng ăn dần quên mất, ăn liền hai bát cơm vẫn thấy no, múc thêm bát nữa, quên mất chân lý “vô sự hiến ân cần, phi gian tức đạo” ( chuyện gì mà tự nhiên bụng thì chắc chắn âm mưu).
“Ăn no ?” – Trần Minh Thương sớm buông đũa, ghế sofa sách. Thấy cuối cùng cũng chịu dừng ăn, ngẩng đầu hỏi.
“No .” – Tôi xoa bụng đầy mãn nguyện, lâu ăn ngon thế , ở nhà chẳng ai quan tâm nên cũng thứ gì hồn để ăn cả. Ông chú già cũng chỉ ức h.i.ế.p , ít nhất tài nấu ăn chê .
“Lại đây.”
Tôi giật , suýt nữa đ.á.n.h rơi đũa, “Lại làm gì?” Ăn xong mà?
“Trong đầu em nghĩ mấy thứ gì thế?” – Trần Minh Thương vỗ vỗ sofa bên cạnh, “Qua đây , chúng chuyện.”
“Không !” – Câu ghét nhất đời chính là “Chúng chuyện”, nhưng chỉ là lệnh, làm cái , chơi cái , ai hỏi xem ? Cảm xúc của thế nào?
Trần Minh Thương để ý, hỏi thẳng: “Hôm qua ở trường họp phụ là để về nguyện vọng thi đại học ?”
“Ừm, cái chú cần lo.” – Dù điểm của cũng đến mức cân nhắc nguyện vọng gì.
“Em tính cứ thế mãi ? Đến ba mươi tuổi vẫn học lớp mười hai, cuối cùng học cùng lớp với con trai , thấy vui lắm ?”
Khóe miệng giật nhẹ — Chú đúng là độc mồm độc miệng…
“Không chuyện xa xôi, chỉ gần thôi, năm nay Lương Gia Hân cũng lên lớp mười hai.”
“Chú đừng hở chúc là lấy nó mãi thế!”
“Hơn nữa còn thể sẽ học cùng lớp với em!” – Trần Minh Thương quan tâm mà tiếp.
“Chú đúng là miệng quạ đen, đừng gở!” – Chỉ mới tưởng tượng học chung lớp với con nhỏ đó thôi là chịu nổi .
“Dù em thấy mất mặt, nhưng thì chấp nhận nổi chuyện .”
Tôi chống cằm bĩu môi : “Liên quan gì tới chú!”
“Năm em nhất định thi đậu Đại học Bách Khoa.” – Trần Minh Thương , gập tờ báo trong tay , thế là kết thúc cuộc chuyện.
Tôi lập tức nhảy dựng lên, “Cái gì? G.i.ế.c còn dễ hơn! Tôi thi đại học .”
Thi đậu thì thôi , còn là Đại học Bách Khoa? Đùa kiểu gì thế?
“Theo , đây thành tích của em tệ, chí ít em tự thi đỗ trường Trung học trọng điểm của thành phố.”
“Đó là vì lúc thi, cạnh học sinh xuất sắc của trường.” – Tôi trả lời qua loa.
“Học sinh xuất sắc thành phố mà em là cháu trai của , nó ghét nhất là gian lận nên ai thể copy bài thi của nó .”
“Không thể trùng hợp thế chứ? Trần Cảnh Hy là cháu trai của chú?” – Tim như lỡ một nhịp, ánh mắt tránh né.
Trần Minh Thương như dò xét, “Em thích nó ?”