Bốn giờ rưỡi sáng, đang ngủ say, ngay cả chuông báo thức của điện thoại cũng thấy. Trần Minh Thương nhíu mày, đưa tay với lấy điện thoại tắt báo thức. Ánh mắt chăm chú đang ngủ say: Em đặt báo thức sớm thế là định làm gì? Chắc chắn chuyện , là bỏ trốn?
Đến năm giờ rưỡi, điện thoại rung. Lần tiếng chuông điện thoại làm tỉnh ngủ. Vừa thấy tên gọi, đồng hồ, xong !
Ban đầu tính ngoài , nhưng bàn tay chú già còn đặt eo , sợ hành động mạnh sẽ đ.á.n.h thức nên đành hạ giọng:
“Alo, Thẩm Hoa…”
“Triều An, giờ vẫn tới?”
“À… gặp chút chuyện rắc rối!”
“Đến nhanh lên! Thằng Thông, cái thằng khốn đó mày sợ nó nên dám tới!”
“Bảo nó ăn c…!” – Tôi tức giận lườm Trần Minh Thương đang bên cạnh, nuốt xuống chữ cuối bụng gắt nhẹ: “Đợi đó, tao tới ngay!”
“Vòng sáu, chỗ cũ. Xe của mày tao kéo qua .”
“Biết .” – Tôi rủa thầm cúp máy. Giờ đau nhức, cũng nhúc nhích nữa là đ.á.n.h .
Lúc , tấm chăn mỏng, cơ thể một mảnh vải che , da thịt dính sát đàn ông bên cạnh. Phía còn đau ê ẩm, c.ắ.n môi, mặt cũng đỏ bừng. Lúc lặng lẽ ngó một lúc, xác định tỉnh, nhẹ nhàng gỡ cánh tay khỏi eo .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-8-vay-ma-con-suc-quay.html.]
Mà cũng … Chú già đúng là trai thật. Xương mặt tinh tế đến mức phi lý! Mắt to, khi nhắm hàng mi thật dài, mũi cao thẳng, môi mỏng nhạt màu. Người thường đàn ông môi mỏng bạc tình, đúng . Xuống một chút là xương quai xanh thẳng tắp xinh , mang đến cảm giác đây là một thiếu niên chứ đàn ông ngoài ba mươi, xuống một tí là hai hạt hồng nhạt nhô lên. Bụng trắng tám múi nhấp nhô lên xuống rõ ràng. Nếu trẻ thêm mười tuổi, nhất định đàn ông là một mỹ nam khiến bao nam nữ đều mờ mắt vì . giờ, nét nghiêm nghị và lãnh đạm của tuổi tác cùng trải nghiệm sự đời xóa sạch vẻ thiếu niên trong sáng, chỉ còn khí chất xa cách, lạnh lùng.
Chẳng qua… đang ngủ nên vẻ dễ chịu hơn một chút.
Dừng ! trọng tâm !
Thôi nữa, tiếp tục nhẹ nhàng đặt tay xuống, lật chăn chui xuống giường, nhặt quần áo chạy ngoài. Ra đến phòng khách, bắt đầu lục tìm bộ đồ hôm qua . Mặc bộ Trần Minh Thương mua chắc chắn sẽ dọa đám bạn c.h.ế.t khiếp mất.
Cuối cùng cũng tìm túi đựng quần áo để ghế sô pha, vội vàng lôi . dậy nhanh, cả đau quặn, nhăn nhó ôm eo, vén áo lên thử. Một vết bầm tím rõ mồn một hiện mắt.
Khốn kiếp! Tên đàn ông khốn kiếp…
Không chỉ eo, mà khắp nơi nào cũng chỗ xanh chỗ tím, mùa hè mặc đồ mỏng, tất nhiên che nổi .
Tôi cố kéo cổ áo khoác màu đen dựng lên một chút: Thôi kệ! Cứ tạm ! Chỉ lộ mỗi tay thôi cũng , vốn cũng vài vết thương cũ, cũng quá rõ. Tốt nhất nhanh chóng chuồn ! Hy vọng thể về khi Trần Minh Thương thức dậy.
“Vậy mà còn sức quậy phá ? Xem tối qua nên xót em mà tha cho em mới .”
Giọng vang lên đột ngột khiến cả sững sờ, chậm rãi đầu … Chỉ thấy Trần Minh Thương khoanh tay, tựa nghiêng cửa phòng ngủ, đó bao lâu .
Nói vớ vẩn! Tối qua xót khi nào?!
Tôi hét đến khản cả giọng mà mặt hề biến sắc, còn làm hăng hái giống như cổ vũ …