Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 7: Cố nuốt cho trôi thôi!
Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:32:14
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cố mà nuốt thôi.” – Trần Minh Thương ung dung , nhưng giọng điệu chút gì là “cố nuốt” như lời cả.
Ra là tối nay đổi ngoại hình bên ngoài của là để trông dễ hơn, xem một chút để khi “ăn” mới thể nuốt trôi ?
Tôi cố nén giận: “Không cần cố chú! Cảm ơn!”
“Đây là trách nhiệm của , trách nhiệm của một chồng.” – Trần Minh Thương trả lời nghiêm túc, đó bắt đầu theo “trình tự”, kề môi hôn cổ cởi áo ngủ của .
“Đợi… đợi ! Trần Minh Thương, sẵn sàng!” – Tôi luống cuống, dùng hai tay đẩy n.g.ự.c . Đến lúc , thật sự gồng nữa.
Khi bàn tay to lớn của chạm đến vùng eo mịn màng của , cảm giác như một luồng điện chạy dọc sống lưng làm rùng . Không thể ngờ, vẻ ngoài ngang bướng bất cần, cơ thể mềm mại và nhạy cảm đến mức khiến kinh ngạc, còn vượt xa tất cả những phụ nữ từng chạm qua.
Ban đầu cứ cảm giác chỉ “làm cho xong chuyện”, nhưng giờ thì… khi nếm mùi tình ái, dừng cũng dừng nữa. Ánh mắt Trần Minh Thương lúc phủ một tầng d.ụ.c vọng, giọng khàn khàn:
“Em cần sẵn sàng. Chuyện nặng nhọc giao cho là .”
Tôi rùng nổi hết da gà. Ban đầu vốn trở mặt với , nhưng giờ thì… mặc kệ luôn!
Tôi lấy hết sức tung một cú đấm, nhân lúc né tránh, nhanh chóng cố lăn sang bên cạnh. Không ngờ, quên mất eo còn ôm chặt, thế là kéo trở về. Tôi lập tức co chân giãy giụa, nhưng vô ích, chỉ thể thở hổn hển động đậy nữa, đành đợi cơ hội lúc lơ là bất ngờ sẽ tung đòn.
Đấm đá xô đẩy một hồi cuối cùng cũng Trần Minh Thương chế ngự, ôm cứng động đậy . Nhìn đôi mắt giận dữ kháng cự bất khuất như dã thú của , Trần Minh Thương lộ vẻ tán thưởng:
“ là bản lĩnh, đầu óc lanh lợi, tay chân linh hoạt, phản ứng cũng nhanh. hôm nay dạy em một điều: sức mạnh tuyệt đối thì kỹ xảo đều vô dụng. Điều duy nhất em thể làm là khiến bản mạnh hơn. Tốt nhất đừng đề cao bản quá mức khác.”
Đây là lời đe dọa trắng trợn! Rõ ràng đang cảnh cáo đừng cố chống cự nữa.
Vùng vẫy thoát, bắc đầu gào lên bất bình:
“Không khoa học chút nào! Trong tiểu thuyết ngôn tình điều trong trường hợp , chẳng đàn ông nên lùi một bước từ từ lấy lòng con gái ?”
“Lùi?” – Trần Minh Thương bật , nhưng hành động ngược .
Hai tay ôm chặt nên chỉ thể siết chặt ga giường, đau đến mức run rẩy:
“Đồ khốn, chú chắc chắn nam chính trong tiểu thuyết, chú là phản diện! Đồ phản diện độc ác.”
Trần Minh Thương bất ngờ khi cảm nhận sự kích động và phản ứng mãnh liệt từ phía Phạm Triều An, chứng tỏ cô gái sống buông thả như nghĩ, mà chỉ bướng bỉnh chống đối để quan tâm thôi. Giọng của lúc trở nên kích động xen lẫn thích thú:
“Bé cưng , ngoan nào, hứa sẽ nhẹ nhàng.”
Tôi thở nổi nữa, nhưng vẫn cố gắng bật :
“Ngoan cái đầu chú!”
“Ha ha ha…”
là một con mèo hoang mồm mép sắc lẹm, nhưng , thời gian từ từ chơi với bé.
Miệng gian xảo nhưng Trần Minh Thương hiểu rõ, đầu tiên l..m t.ì.n.h với một cô bé mới 19 tuổi, tất nhiên cẩn thận, nếu sẽ để chướng ngại tâm lý cho cô . Hai mắt mê say vẽ mỹ lệ pha chút trẻ con của Phạm Triều An, chỉ hung ác cướp đầu tiên của cô . Phạm Triều An thở hổn hển, sắc hồng mặt ướt át.
"Đừng sờ, ngứa lắm... Đừng mà."
Miệng nhưng trong đầu nghĩ, chỉ một thôi thì làm ? Có còn làm chuyện vợ chồng khi kết hôn mà!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-7-co-nuot-cho-troi-thoi.html.]
Tuy nghĩ nhưng vì da mặt mỏng, thể chịu khi khác sờ chằm chằm, chỉ bò dậy chạy thẳng một mạch. Không làm, thật sự chút nào. Trong đầu nghĩ thầm, liệu tiến triển nhanh quá ? Hai từng nghiêm túc yêu thì thể làm chuyện chứ, tình cảm chẳng nên phát triển từ từ ?
đó chỉ là suy nghĩ ngây thơ của một .
Mà lúc Trần Minh Thương cúi đầu, áp sát thở chặn bờ môi đầy đặn của , dùng hành động để đáp suy nghĩ trong đầu . nào chịu thua, đ.á.n.h bạo vòng tay ôm cổ siết chặt. Thấy sắp thẹn quá hóa giận, thể để dùng lực, giữ nguyên tư thế húc eo về một cái.
"Thả lỏng ." Đầu lưỡi vói tai, giọng đàn ông khàn khàn truyền đến, trong giọng nồng nàn d.ụ.c vọng lạ kỳ.
“Đau em?”
Thời khắc mà còn hỏi, dù cảm giác như thế nào thì liệu thể thành lời !? trong lời dịu dàng , sự quan tâm trìu mến vô vàng từ đàn ông dành cho , cho dù là thật giả, dù thế nào thì thể nghĩ gì trong cảnh ?
Tôi hôn đến thở hổn hển, cơ thể lâng lâng trong hương thơm xa lạ của đàn ông, trong cơn nửa tỉnh nửa mê dường như ngoài trời bắt đầu đổ mưa. Trên mặt kính cửa sổ là sương mù nóng, chiếu lên thứ ánh sáng mờ ảo m.ô.n.g lung phản xạ khung cảnh ướt át của hai bóng quấn riết triền miên.
Trần Minh Thương mỉm , nữa dâng tặng nụ hôn. Nụ hôn chỉ bá đạo, xâm lược chống cự. Người đàn ông mút đầu lưỡi mềm mại, cho phép trốn tránh, kỹ thuật cao siêu của đủ để một cô bé mới lớn lạc lối. Không thể phủ nhận t.ì.n.h d.ụ.c đóng vị trí vô cùng quan trọng trong mối quan hệ tình cảm của con . Người đàn ông 36 tuổi đủ bản lĩnh và kinh nghiệm cách làm thế nào để cô gái trong tay thỏa mãn, đôi khi thậm chí cần dùng hung khí, mà chỉ từ bàn tay vuốt ve và những nụ hôn tới tấp khắp cơ thể nhỏ bé trắng nõn của thiếu nữ ngây thơ.
Trong cơn đau, đang , tầm mắt nhoè , cảm nhận đàn ông cúi xuống hôn . Toàn tê rần vô lực, cảm giác hổ và uất ức thể thành lời vì bản còn là bí mật, như quyển sách đến trang cuối cùng, từng ngõ ngách thấu sót một chỗ. Tôi cố sức lục lọi tìm một cái gối che mặt nhưng hai tay trói lên đầu, mặc sức đòi hỏi chút kìm chế.
Trong hỗn loạn, xin tha: "...Không , đau."
Trần Minh Thương hôn : "Ngoan nào, sẽ hết đau ngay thôi."
Ngoan một lúc, khi phát hiện gạt, lóc nổi quạu: "Tôi , chú gạt !"
Cứ thế lăn lộn đến mấy hiệp mới chịu dừng .
…
Nửa đêm, mơ màng tỉnh dậy, phát hiện Trần Minh Thương vẫn ngủ, tay chống đầu .
Mắt lim dim, giọng lười biếng hỏi : “Với bộ dạng như ngày hôm qua của , chú làm chuyện với ?”
Không hiểu , đột nhiên để tâm đến chuyện .
“Không.”
“…”
Trả lời thật thẳng thắn, chú là đồ khốn! Lúc nào cũng đ.â.m đúng chỗ đau của khác.
Tôi tức giận kéo chăn trùm kín đầu, thấy nữa, nhưng cảm giác như trán thứ gì đó chạm nhẹ như nụ hôn xuyên qua lớp chăn.
“Dù là mặt nào, cũng đều là em.” Giọng dịu dàng ngọt lịm.
“Giả tạo!” Tôi vọng từ trong chăn.
“Nếu một quả táo rơi xuống bùn, em sẽ nhặt lên ăn liền ? Chẳng qua khác cần, họ sẽ vứt bỏ, nhặt về, rửa sạch ăn thôi.”
“Ngụy biện!” Dám đem so sánh với quả táo, là con sâu xanh xí.
mà…
Hình như cũng… cũng… lý?!