Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 6: Dọn Dẹp

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:31:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Về đến nhà, căn phòng bỏ một tuần trở nên bừa bộn kinh hoàng. Hộp đồ ăn thừa, chai nước ngọt, tất vứt lung tung khắp nơi.

Trần Minh Thương xoa xoa ấn đường, dù đoán tình hình nhưng ngờ “thảm họa” nghiêm trọng thế :

“Trong hai tiếng dọn xong.”

Nói xong lững thững thẳng phòng tắm, dáng vẻ như thể chắc chắn dám cãi lời.

Tôi hít sâu một , vỗ vỗ n.g.ự.c tự trấn an. Đống lộn xộn đúng là do gây , nên dọn là lẽ đương nhiên… cái thái độ lệnh, giọng điệu sai khiến của chẳng khác nào chạm tự ái của , khiến khỏi sinh lòng phản kháng. thể làm gì chứ, bản đang ăn nhờ ở đậu nhà mà!

Trong lúc cặm cụi dọn dẹp, Trần Minh Thương tắm xong qua trong nhà, chỉ đạo như giám sát viên: giẻ lau ngâm dung dịch khử trùng, sàn nhà ít nhất lau ba , để sót một sợi tóc, đồ ăn vặt và mỹ phẩm ném sạch sành sanh. Tôi tức đến mức nắm tay kêu răng rắc.

Bản tự nhủ: Phạm Triều An, xúc động! Không nổi giận! Trong tình huống nhất định giữ bình tĩnh, quan sát hành động. Tôi tin đàn ông điểm yếu!

chuyện quá quắt hơn vẫn còn ở phía : lôi từ một chiếc tạp dề hình mèo Hello Kitty ngu ngốc, còn nhân lúc kịp tránh tự tay đeo lên .

“Đừng làm bẩn .”

Cuối cùng chịu nổi nữa, đưa tay tháo tạp dề ném xuống sàn nhà.

“Đừng bắt mặc mấy thứ !”

Phạm Triều An con gái Phạm Quốc Thanh nổi tiếng mạnh mẽ, khí thế khác gì một thằng con trai, ai ai cũng . Thế nào mặc tạp dề hình mèo Hello Kitty?

Trần Minh Thương bật , thong thả nhặt chiếc tạp dề rơi đất lên, phủi phủi đeo lên :

“Em thật sự tưởng là con trai ?”

Tôi tiếp tục giật xuống, nhưng xong Trần Minh Thương thuận tay kéo lòng ôm lấy, khóa c.h.ặ.t t.a.y lưng:

“Anh quan tâm đây em thế nào, là , từ khoảnh khắc em đồng ý lấy , cuộc đời em… là do chăm sóc.”

Bản vô cùng phản cảm với kiểu đụng chạm mật , càng ghét cái kiểu ép buộc, phản kháng. Chỉ mới quen bao lâu, dựa quyền tự nhiên ôm chứ? Lại còn mấy lời vô lý kiểu "chăm sóc cuộc đời "! Cuộc đời cần bất cứ ai quan tâm, từ đến giờ như thế .

"Trần Minh Thương, rốt cuộc tại chú kết hôn với ?” Cuối cùng cũng thắc mắc trong lòng, nhưng chút bất lực.

“Lúc cầu hôn .” Thần sắc của Trần Minh Thương khó đoán, nhưng vì thấp hơn nên cũng thể thấy gì, còn ôm.

“Đừng là chú trúng tiếng sét ái tình nhé? Tôi tin .” Tôi như chế giễu.

Cái lý do đó thật quá nực ! Nhớ ngày hôm đó đua xe thì gọi về nhà, còn ngã một cú đau ê ẩm, trầy xước dính đầy m.á.u và bụi bẩn, cách ăn mặc chẳng khác gì mấy thằng con trai. Khi bước nhà tiếng cha cãi im ỏi, bọn họ làm gì nên chỉ bắt chéo chân sofa, một lúc thì thấy Trần Minh Thương áo quần bảnh bao thong dong từ phòng ngủ dành riêng cho khách , còn tưởng là bạn của dượng đến chơi. Vậy mà thấy , nghiêm chỉnh, thốt lý do đến nhà là vì cưới ngay mặt bao , khiến lẫn trong nhà trợn mắt há hốc mồm.

“Chắc chú là gay, vì cưới đàn ông nên mới chọn chứ gì?” – Càng nghĩ càng thấy khả năng là cao nhất.

Trần Minh Thương điềm tĩnh : “Dù chọn đàn ông, cũng chọn như em.”

“…Được lắm, chú giỏi lắm.”

Cuối cùng cũng quét dọn xong từ xuống , mệt đến thẳng lưng cũng nổi.

Tắm rửa xong, đến cửa phòng ngủ thì thấy Trần Minh Thương vẫn ngủ, mặc bộ đồ ngủ màu xám nhạt, tựa đầu giường, đeo kính và đang cầm sách .

Tôi sững tại chỗ.

Xong … giờ mới chợt nhớ : kết hôn với đàn ông . Chẳng lẽ… đang đợi để làm chuyện đó đó… làm xong còn ngủ chung giường với . Trời đất ơi, Phạm Triều An từng làm chuyện lỗ vốn ngu ngốc như .

-------

Tôi chôn chân cửa, mãi vẫn dám bước phòng. Cuối cùng lấy hết can đảm siết chặt nắm tay, tự nhủ: Sợ cái gì chứ? Mình là đàn chị trùm trường, là học sinh cá biệt, là nữ lưu manh chính hiệu, bạn trai từng yêu thể xếp vòng quanh sân trường mấy vòng cơ mà, thể sợ một ông chú già chứ!

Cuối cùng cũng gom đủ can đảm bước gần giường, định xuống thì Trần Minh Thương đó chẳng buồn ngước mắt lên lệnh:

“Lấy khăn lót lên gối, tóc em nhuộm, thể sẽ dính màu. Còn nữa, ăn giường.”

Lúc mới để ý: ga trải giường, chăn, gối… đều mới.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-6-don-dep.html.]

Lúc thể tưởng tượng cuộc sống của sẽ đen tối đến mức nào. Lúc nãy thấy gì đó sai sai, hóa … Ông chú già bệnh sạch sẽ!

“Trần Minh Thương, là chúng … sống riêng ! Ai cũng thoải mái, giống như bây giờ, chú ép làm khó chịu, chú cũng chẳng vui vẻ gì, còn chọc tức.”

Không thèm cân nhắc lấy một giây, Trần Minh Thương bỏ qua đề nghị của thẳng thừng đáp:

“Đi lấy khăn.”

Tôi lê từng bước nặng nề nhà tắm, lấy một chiếc khăn khô, còn quên lời dụ dỗ cuối:

“Vậy… chia giường ngủ thì ? Thật ngủ đạp lắm.”

“Nếu em ngoan, thể cân nhắc.”

“Thật hả?”

Tôi cứ tưởng sẽ từ chối chút do dự, ngờ hy vọng. mà...

“‘Ngoan’ là ? Nói mơ hồ quá!”

“Trong ba tháng phạm lớn, em sẽ đưa một yêu cầu.”

“Yêu cầu gì cũng ?” Mắt sáng rỡ.

“Trừ ly hôn.”

“Ờ…”

Anh thấu suy nghĩ của dễ như sách.

Lại suy nghĩ một lát, thấy chuyện cũng chẳng thiệt thòi gì, dù chút hy vọng vẫn hơn là gì.

“Được, cứ .”

Trần Minh Thương , khóe môi cong lên. Anh nếu ép quá chỉ khiến càng phản kháng, giờ là lúc nên ném vài món mồi nhử khiến hứng thú, kích thích sự chủ động của mới .

Cô nhóc như tuy thì ngỗ nghịch, chịu lời, nhưng thật trong suy nghĩ ngây thơ đến buồn , tâm tư gì cũng hiện rõ lên mặt.

Đạt thỏa thuận, chậm chạp bò lên giường. Tuy mặt về phía , nhưng nếu lưng kẻ địch thì càng , nếu tấn công bất ngờ thì thua thiệt chính là . Sau một hồi cân nhắc, đành ngửa, hai tay bám lấy mép chăn mỏng, cách một đủ chạm nhưng cũng đến mức lộ rõ sợ hãi.

Nhìn rõ ràng chẳng khác nào đang xong pha chiến trường nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh xuống bên cạnh, Trần Minh Thương nhịn , nhướng mày khẽ. Đột nhiên cử động một cái, cứng đờ, lập tức mở to mắt , chỉ khi xác nhận chỉ đổi tư thế mới thở phào nhẹ nhõm.

Tinh thần căng thẳng đến mức cách nào thả lỏng. Từ nhỏ đến lớn luôn ngủ một , ban đầu là ép buộc, về thành thói quen, nếu bên cạnh tuyệt đối sẽ ngủ .

Càng nghĩ càng thấy bi thảm. Má nó! Còn tận ba tháng nữa! Phải sống thế nào đây?!

“Không ngủ thì sách .” Trần Minh Thương đột nhiên lên tiếng.

Tôi bĩu môi, thèm trả lời cũng động đậy.

Thôi bỏ ! So với sách, thà mất ngủ còn hơn!

Trần Minh Thương liếc một cái, đặt quyển sách lên tủ đầu giường nghiêng xuống, đó chồm lên phía :

“Không sách, làm chuyện khác.”

“Chú… chú làm gì?!”

“Em xem? Chẳng lẽ cưới vợ về chỉ để làm cảnh?”

“Trần Minh Thương, gu thẩm mỹ của chú cao lắm mà?”

“Thì ?”

“Tôi thế mà chú cũng nuốt trôi ?!” – Tôi tức giận đến mức gần như bóp c.h.ế.t .

Loading...