Tình Yêu Dịu Kỳ - Chương 10: Chỉ mong ngủ mãi không tỉnh.

Cập nhật lúc: 2026-03-28 13:36:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chú… Chú bậy!”

Câu trả lời sớm rõ rành rành mặt . Trần Minh Thương khẽ , “Ban đầu còn hiểu, bây giờ thì vẻ hợp lý , em trường đó là vì nó!”

“Không ! Chú đừng tự suy diễn!”

Tôi thật sự quá trẻ con, chỉ phản bác, đến cả che giấu cũng làm. Thích thì cứ thích, vốn dĩ cũng thấy mất mặt gì, nhưng mặt Trần Minh Thương, cảm thấy chẳng nếu thừa nhận điều đó.

Trần Minh Thương như chợt nghĩ điều gì, trầm ngâm : “Chẳng lẽ…”

Vẻ ỡm ờ của làm thần kinh căng thẳng, c.h.ế.t dí chỉ chằm chằm . Trực giác mách bảo với sắp điều gì đó khiến sốc.

“Chín bông hồng mỗi ngày ở ký túc xá của Cảnh Hy, cơm trưa hình trái tim, mấy chục cái khăn quàng cổ đủ màu sắc, đều là em làm?”

Tôi lập tức gục đầu xuống. Chỉ mong ngủ mãi tỉnh! Hay là ngã xỉu c.h.ế.t luôn .

Tôi còn mặt mũi nào gặp nữa!

Một lúc , Trần Minh Thương khẽ hừ một tiếng: “Trẻ con.”

Nghe xong lời cả rung lên, dựng tóc gáy, ngẩng đầu: “Chú mới trẻ con! Cả nhà chú đều là trẻ con!”

Đó là tâm ý của đối với thích, chú quyền phán xét.

“Cả nhà cũng bao gồm cả Trần Cảnh Hy nữa đó.”

“Chú…” Muốn ! Muốn cào tường! Cãi !

“Tại thích nó?” – Trần Minh Thương hỏi với vẻ đầy hứng thú.

“Liên quan gì đến chú!”

“Lấy tư cách chồng em mà hỏi.”

“Tôi quyền trả lời.”

Vẻ mặt Trần Minh Thương như một con cáo, một con cáo già tinh ranh vô cùng: “Vậy thì lấy tư cách là chú của Trần Cảnh Hy mà hỏi: Tại thích cháu trai ? Biết thể vài lời cho em mặt ba của Cảnh Hy.”

“Vô… vô liêm sỉ!” – Rõ ràng điều đó là thể, ai tự cắm sừng lên đầu chứ, đúng là hết luôn!

“Nói xem nào.” – Trần Minh Thương chống cằm, tiếp tục dụ dỗ, rõ ràng dường như tò mò.

Tôi mặt sang chỗ khác, ậm ừ một cách ngượng ngùng: “Vì, trai! Tôi thích từ cái đầu tiên!”

Trần Minh Thương bật : “Chỉ thôi ?”

“Thì ! Chẳng lẽ chỉ chú yêu thích ai đó từ cái đầu tiên, còn thì ?”

Thật lời đó cũng dối. Lần đầu gặp Trần Cảnh Hy ở phòng thi, hút hồn ngay từ cái đầu tiên. Sau tình cờ gặp , càng cảm thấy như chúng duyên phận, như định mệnh an bài.

“Ừm, đó thì ?” – Trần Minh Thương gật đầu, tiếp tục hỏi.

“Sau đó… đó chúng cùng bàn, là lớp trưởng, luôn quan tâm chăm sóc , bình thường làm bậy cũng giúp che giấu… Anh !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/tinh-yeu-diu-ky/chuong-10-chi-mong-ngu-mai-khong-tinh.html.]

Nhắc đến Trần Cảnh Hy, gương mặt Phạm Triều An hiếm hoi hiện lên vẻ ngượng ngùng và ngoan ngoãn.

“Trong nhà , ai là cả.” – Giọng Trần Minh Thương bỗng lạnh hẳn .

Tôi cảm thấy khó hiểu. Vì c.h.ử.i khác mà đến cả bản cũng c.h.ử.i luôn, cái kiểu ?

“Những chuyện đó, làm nữa.”

“Tại ? Có ảnh hưởng gì đến chú !”

“Đừng quên bây giờ em là phụ nữ chồng.”

Lúc mới sững , trong lòng thoáng chốc hụt hẫng, giọng cũng nhỏ : “Phải , chú đúng. giờ từng nghĩ sẽ thế nào với ! Thật ! Anh đối xử với , chỉ đối với ! Chuyện gì cũng thể làm…!” Vì … nhưng lời thể .

“Tôi cho em với nó. Sau em là thím của nó, với tư cách lớn trong nhà, dĩ nhiên em nên yêu thương nó nhiều hơn.” – Trần Minh Thương nhanh chậm.

Một tia sét đ.á.n.h giữa trời quang nổ rền trong đầu, ngẩng cao đầu chằm chằm Trần Minh Thương.

Thím!!!

Không thể nào! Đây sự thật! Tôi định sẽ sống với xuống đời. Tôi ly hôn! 

-------------

Tại ký túc xá nam trong một trường đại học.

“Ơ? Triều An hôm nay đến ?” – Chí Dương, bạn cùng phòng với Trần Cảnh Hy, lật tạp chí liếc đồng hồ treo tường. Đã đến giờ ăn trưa, bình thường giờ , con bé đó như cơn gió xông cửa .

Vì cách ăn mặc quái dị của Phạm Triều An nên suốt hai năm nay, bác quản lý ký túc xá tầng vẫn hề phát hiện cô là con gái. Mỗi đến đây cô đều cần xin phép mà vô tư một cách thuận lợi như ở nhà .

Thanh Mộng ở giường đối diện đau lòng móc ví đếm tiền: “Xem hôm nay tự mua hoa hồng .”

Chí Dương bĩu môi giơ ngón giữa: “Ngày nào cũng lấy hoa của Triều An mang dỗ mấy em gái, mày hổ ?”

“Tái sử dụng thôi mà! Cảnh Hy nhận tấm lòng là . Dù cũng thích con nhỏ đó. Phải Cảnh Hy?”

Động tác sắp xếp bàn học của Trần Cảnh Hy khựng , đang nghĩ gì.

“Gọi điện hỏi thử ? Biết xảy chuyện gì!” – Hà Tiêu từ lầu mua cơm về, họ bàn tán thì đề nghị.

Thanh Mộng thấy cơm tới, lập tức nhào tới giành phần : “Cần gì hỏi nữa, chắc chắn cô từ bỏ chứ ! Theo đuổi tận hai năm mà Cảnh Hy vẫn đồng ý. mà đồng ý mới kỳ quặc đấy, ha, cái loại con gái đó…”

Từ đầu tới cuối, sắc mặt Trần Cảnh Hy hề đổi, chỉ nhàn nhạt một câu: “Bọn chỉ là bạn.”

Ba còn đồng loạt cảm thán — định coi mày là bạn .

Cô gái đó tuy diện mạo chút t.h.ả.m hại, gu thời trang thì dị biệt, tính cách ngốc nghếch, nhưng tấm lòng thì khỏi bàn. Đói là mang cơm, trời mưa thì mang ô, ốm là mang thuốc, đối với Trần Cảnh Hy một lòng một , đến cả bọn họ cũng đối xử .

Người theo đuổi Trần Cảnh Hy chỉ , nhưng cô đặc biệt! Không chỉ đặc biệt một lòng một , mà còn đặc biệt… Xấu!

Tuy ác khẩu, nhưng thật sự là đến mức thể thẳng… Cũng khó trách cô trang điểm đậm như , chỉ sợ tẩy trang còn khiến khác “đột tử” tại chỗ cũng chừng.

Trong trường ngoài trường, nhan sắc thì ai đủ tự tin theo đuổi Trần Cảnh Hy? Chỉ dám vác cái mặt đó theo đuổi suốt hai năm, khiến các học sinh lan truyền tin đồn rằng một thằng gay bám dính lấy Trần Cảnh Hy chịu buông.

Với ngoại hình và trí tuệ đều xuất chúng, tính cách tuyệt vời chê của Trần Cảnh Hy, nếu thật sự bạn gái là cô thì đúng là trời dung đất tha.

Loading...