“Sếp ơi, quên , trong nội quy nhân viên là phép yêu đương trong văn phòng mà!”
“Người yêu đương trong công ty còn ít ? Đó chỉ là quy định bằng văn bản để họ tiết chế một chút thôi.”
Giỏi thật, thế thì cũng nên tiết chế , bỏ cái tay đang đặt xuống coi!
“Tối nay công ty liên hoan, tan làm đợi cùng.”
Không , rùa mù niệm kinh.
Tại buổi liên hoan của công ty, Quý Yến Lễ phiên mời rượu.
Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu , đến bên cạnh : “Vợ ơi, say .”
Trong nháy mắt, tất cả đều im bặt.
cũng chỉ duy trì ba giây, đó ai việc nấy, chỉ là ánh mắt đều tự chủ mà liếc về phía .
Tôi ngượng đến mức ngón chân thể bấm xuống sàn nhà, kéo Quý Yến Lễ chạy khỏi hiện trường.
“Quý tổng say , đưa về nhà , cứ tiếp tục .”
Nói xong nhận gì đó đúng, bổ sung thêm: “Về nhà .”
Đồng nghiệp như bừng tỉnh đại ngộ, đồng thanh “Ồ” lên một tiếng kéo dài.
Tôi đơ luôn .
Trong xe, Quý Yến Lễ ở ghế phụ, thắt dây an , hai tay đặt lên đùi, tư thế ngay ngắn.
Quý Yến Lễ khi uống rượu, ánh mắt mang theo vài phần mơ hồ, trông vô cùng ngoan ngoãn.
“Nhà ở ?”
Mắt Quý Yến Lễ cứ chằm chằm , một địa chỉ.
Nhà của Quý Yến Lễ khác mấy so với tưởng tượng của , phong cách tổng thể là đen trắng thiên về tối giản.
Lúc cứ lẽo đẽo theo .
Tôi thử hỏi: “Hay là tắm ngủ nhé?”
Quý Yến Lễ chớp chớp mắt, tỏ vẻ hiểu.
Tôi luống cuống chân tay, lùi một bước: “Chờ , ... cởi quần áo làm gì?”
Tuy rằng, nhưng mà, cái hình , khụ khụ khụ......
Mặt đỏ bừng, nuốt nước bọt một cái, đôi mắt điều chẳng chịu sự kiểm soát của đại não mà liếc sang.
Hoàn nhận ánh mắt tỉnh táo đầy ý của Quý Yến Lễ.
Tôi thấy tay Quý Yến Lễ định tháo thắt lưng, kinh hãi thất sắc, vội vàng ngăn : “Chờ chờ một chút, cái khoan hãy cởi.”
Nói đoạn, dắt Quý Yến Lễ về phía phòng tắm, đẩy trong, “rầm” một tiếng đóng cửa từ bên ngoài, động tác liền mạch như nước chảy mây trôi.
Mặt đỏ bừng đến sofa xuống, may mà kịp thời dừng tay, vạn nhất mai Quý Yến Lễ tỉnh mà mất trí nhớ thì làm ?
Tôi sofa lướt điện thoại một cách chán nản, hề nhận tiếng nước trong phòng tắm tắt.
Cho đến khi vùng cổ truyền đến ấm, cơ thể ai đó ôm lấy từ phía .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thu-thach-thanh-doi/chuong-7.html.]
Tôi giật , cảm giác tê dại lan tỏa từ tai khắp .
Giọng đàn ông trầm thấp, thì thầm bên tai mang theo ý trêu chọc: “Em định thừa nước đục thả câu như thế nào đây?”
Tôi kinh ngạc đầu , lời định thốt cảm giác mềm mại chặn , nuốt ngược trong bụng.
Thế giới của trưởng thành, chuyện xảy tiếp theo dường như là lẽ tự nhiên.
Ngày hôm , Quý Yến Lễ cho nghỉ một ngày để ở nhà nghỉ ngơi.
Tôi lườm một cái, lê cái rã rời bò dậy làm.
Tôi và Quý Yến Lễ công khai, dù công ty cũng quy định rõ ràng.
Người ngoài hỏi cũng đều phủ nhận cả, mặc dù cả công ty đều ngầm hiểu với .
Dù Quý Yến Lễ ở công ty cũng hở là chạy sang phòng ban của , đúng kiểu mượn việc công để tư lợi.
Mẹ của Quý Yến Lễ đối với chuyện của hai đứa hề ngạc nhiên chút nào: “Mẹ sớm thằng ranh thích con , con hôm đó nó nhận tin nhắn thì biểu cảm thế nào , cả đêm ngủ , c.h.ế.t mất.”
Được , để xem hỏi cho kỹ xem bắt đầu ý đồ với từ lúc nào.
Ánh nắng rực rỡ, Quý Yến Lễ trốn chiếc xích đu trong vườn để trêu chó, cầm một miếng xúc xích vòng vèo chín khúc mười tám đoạn cuối cùng tống mồm .
Biểu cảm của con ch.ó đó như rằng: Tôi , nhưng thì đúng là "chó" thật.
Quý Yến Lễ vẻ mặt đầy đắc ý.
Tôi bỗng thấy buồn , cầm điện thoại chụp một tấm định gửi cho .
Lại phát hiện tên ghi chú dành cho trong danh sách liên lạc từ lúc nào biến thành: Cục cưng duy nhất.
Còn cái tên “Đại Cẩu” bốc khỏi thế gian .
Khỏi cần , chắc chắn là tranh thủ lúc nào đó tay .
Hóa thuộc hệ ngầm biến thái thế cơ đấy.
Tôi hỏi Quý Yến Lễ thích từ khi nào, , bảo nhất định đợi đến đám cưới mới cho .
Nếu đồng ý gả, sẽ .
Thế là trong đám cưới, : “Lần đầu tiên thấy em, em đang bên lề đường bàn luận về lý tưởng và nhân sinh với một trông như kẻ ăn xin, khoảnh khắc đó lập tức thu hút ánh của .”
Anh thật sự làm cảm động luôn .
Khi , mới đứt bữa, bất chấp sự phản đối của bố mà một lặn lội đến thành phố xa lạ .
Bản còn đang túi rỗng tếch, lấy tiền mà cho ăn xin.
Chẳng qua là khuyên gã vài câu, đại loại như tay chân lành lặn thì tự mà kiếm tiền .
Còn việc bàn về nhân sinh lý tưởng là do tự thêu dệt mà thôi.
"Sau gặp em ở công ty, kinh ngạc, lẽ duyên phận khiến chúng gặp . Khi đó em mới bước chân xã hội, vu oan hãm hại nhưng vì thế mà gục ngã."
Nên đây chính là lý do để vùi dập đấy ?
Nếu là ngày thường, nhất định tranh luận với một trận trò, nhưng mà bây giờ...
Tôi sâu đôi mắt , khẽ thốt ba chữ: "Em đồng ý."
(Toàn văn )