Trong tâm trí nàng , nếu con gái nàng lớn lên, chắc chắn sẽ xinh , tự tin, mạnh mẽ và rạng rỡ như Tô Nguyên Dữu .
Vì thế, giữa hai lựa chọn: tiếp tục ngủ say trong bóng tối vĩnh hằng và theo Tô Nguyên Dữu khám phá thế giới, nàng chọn cái .
Nàng xem Tô Nguyên Dữu như một điểm tựa tinh thần, một chiếc phao cứu sinh. Chỉ như , nàng mới thể tạm quên những ký ức đau buồn, tiếp tục sống một cách ý nghĩa.
Nói rằng tìm Kỳ Tu để Song Tu là vì Tô Nguyên Dữu cũng hẳn đúng .
Cuộc đời còn dài đằng đẵng, Hiệp Vãn Thị cảm thấy thật cô đơn và nhàm chán.
Nàng bầu bạn. Tô Nguyên Dữu là con gái ruột của nàng , cô bé sẽ cuộc sống riêng, đạo lữ của riêng . Con đường phía còn dài, nàng thể cứ mãi bám dính lấy con bé như một cái đuôi .
Từ đầu gặp Kỳ Tu, Hiệp Vãn Thị cảm thấy đàn ông thật thú vị.
Chủ yếu là nàng từng thấy ai con ngươi màu tím và tóc màu tím, thuộc về một chủng tộc Yêu Ma bí ẩn, nàng chút tò mò khám phá.
Một Yêu Ma cần gì Cây Sinh Mệnh?
Thật kỳ lạ.
Vì , nàng quyết định thử dò xét .
Không ngờ dò xét trúng phóc, phát hiện làn sương đen quỷ dị trong .
Cây Sinh Mệnh trong cơ thể nàng chính là khắc tinh của nó.
Hiệp Vãn Thị mỉm . Hắn cần nàng để sống sót, mà nàng cũng cần một đàn ông mục đích rõ ràng như để bầu bạn, để lợi dụng lẫn .
Trên đời , lòng chân thành thật khó kiếm, chỉ lợi ích ràng buộc mới là mối quan hệ bền vững nhất.
Hiệp Vãn Thị hai bước, thấy Quân Từ dẫn Tô Nguyên Dữu và Tiêu Uẩn Lẫm tới.
Nàng khẽ mỉm , vẫy tay về phía hai lưng Côn Bằng: "Bảo bối, Tiểu Tiêu, ở đây!"
Nghe thấy giọng Hiệp Vãn Thị, Tô Nguyên Dữu vỗ vai Quân Từ: "Là dì Hiệp, hẳn là chuyện với chúng . Xuống xem thử."
Quân Từ đáp một tiếng vang dội, nghiêng cánh tăng tốc bay xuống.
Tô Nguyên Dữu nhảy xuống đất, Hiệp Vãn Thị vội vàng thông báo tin động trời: "Bảo bối, từ hôm nay trở , Kỳ Tu là đạo lữ Song Tu của dì. Sau các con thể thoải mái ở trong nội vi ."
"Hả?!" Tô Nguyên Dữu trợn tròn mắt, suýt rớt hàm: "Nhanh ? Dì Hiệp, dì thể nào đưa Cây Sinh Mệnh cho chứ?"
Hiệp Vãn Thị khổ: "Dì ngu ngốc đến thế ? Hơn nữa, Cây Sinh Mệnh ký kết linh hồn với dì, ai cũng thể cướp ."
Tô Nguyên Dữu thở phào nhẹ nhõm: "Con mà, dì Hiệp thông minh như chắc chắn ngốc đến mức đó."
Vậy tại Kỳ Tu nhanh chóng đồng ý kết làm đạo lữ với dì Hiệp như ?
Dù họ cũng chỉ mới gặp đầu tiên thôi mà!
Chẳng lẽ là nhan sắc của dì Hiệp đ.á.n.h gục?
Bỏ qua những yếu tố khác, xét về ngoại hình, hai họ quả thật là một cặp trời sinh, trai tài gái sắc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thien-kim-that-to-chat-khong-cuong-thuc-luc-sieu-cuong/chuong-320-ba-me-gia-to-nguyen-duu-bi-mat-duoi-mo-da.html.]
Chưa kịp để Tô Nguyên Dữu suy diễn lung tung, Hiệp Vãn Thị lên tiếng:
" dì lấy Cây Sinh Mệnh cho xem ."
Hiệp Vãn Thị kể chuyện làn sương đen trong cơ thể Kỳ Tu một cách đơn giản cho Tô Nguyên Dữu .
Tô Nguyên Dữu: "..." Nói , vẫn là vì Cây Sinh Mệnh.
"Dì Hiệp, con Cây Sinh Mệnh ký kết với dì, ai thể cướp , nhưng vẫn cảnh giác một chút."
"Chơi đùa thì , nhưng thể trao hết chân tình. Dù thật lòng thì cũng hiểu rõ bản tính của mới tính tiếp. Hơn nữa làn sương đen trong cơ thể mà quỷ dị thế."
"Còn nữa, dì hỏi xem yêu cũ , ở Linh giới kết đạo lữ với nữ Yêu Ma nào ... Bla bla bla..."
Tô Nguyên Dữu như một bà già lo lắng cho con gái mới lớn, lải nhải đủ thứ chuyện đời.
Hiệp Vãn Thị dịu dàng cô đang thao thao bất tuyệt, sự yêu thương trong mắt nàng sắp trào ngoài.
Quân Từ khoanh tay ngực, lườm một cái, kiên nhẫn ngắt lời Tô Nguyên Dữu đang niệm chú:
"Được ! Đừng như bà già nữa, lải nhải ngừng, phiền c.h.ế.t ! Còn làm việc chính nữa ? Không còn tưởng dì Hiệp là con gái cô đấy!"
Tô Nguyên Dữu: "..."
Có vẻ như đúng là cô nhiều thật.
Vào lúc , Kỳ Tu - lén từ lâu, xuất hiện lù lù mặt , ánh mắt lạnh nhạt về phía Tô Nguyên Dữu.
"Ta đạo lữ trong Linh giới."
Tô Nguyên Dữu: "..."
Chậc, lưng khác bắt quả tang, thật ngại quá mất.
Hiệp Vãn Thị khúc khích vài tiếng, hóa giải sự ngượng ngùng: "Được , dì con lo lắng cho dì. Dì hiểu hết , yên tâm , dì tự chừng mực."
Tô Nguyên Dữu gãi gãi mũi: "Vậy dì Hiệp, con với Tiêu Uẩn Lẫm còn chút việc, hai cứ tâm sự nhé."
Hiệp Vãn Thị gật đầu: "Được, hai con làm việc , gì cứ gọi dì một tiếng."
"Được."
Quân Từ hóa thành hình dạng thật, Kỳ Tu đột nhiên lên tiếng: "Hai đào Tứ Tượng Thạch ?"
Toàn bộ khu vực nội vi đều trong tầm kiểm soát của Kỳ Tu, cho nên chuyện Quân Từ và Chuột Tầm Bảo lén lút tìm mạch linh khí và Tứ Tượng Thạch, Kỳ Tu rõ như lòng bàn tay.
Tô Nguyên Dữu phủ nhận, nghi hoặc hỏi: "Vậy Tứ Tượng Thạch vấn đề gì ?"
Ánh mắt Kỳ Tu khép , thần sắc nhạt nhẽo: "Đá Tứ Tượng vấn đề gì, nhưng mỏ đá Tứ Tượng là con đường dẫn đến Quỷ Vực. Hai cẩn thận một chút, đừng đào thông con đường đến Quỷ Vực là ."
Tô Nguyên Dữu nhíu mày: "Dưới đá Tứ Tượng là con đường dẫn đến Quỷ Vực?"
"Nếu chúng vô tình đào thông con đường đến Quỷ Vực thì sẽ thế nào?"
"Quỷ tu ở Quỷ Vực sẽ ngang nhiên xâm nhập Thương Lan đại lục. Đến lúc đó, hoang mạc Vô Nguyệt sẽ náo nhiệt lắm đấy."