Thập Niên 80: Trọng Sinh Làm Phú Bà, Tiện Tay Nhặt Được Đại Lão Cảng Thành Sợ Vợ - Chương 183: Anh hùng cứu mỹ nhân & Giấy cam kết

Cập nhật lúc: 2026-03-18 00:36:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"A, !"

Đàm Tú và mấy vội vàng chạy giúp chặn cửa, may mà cũng cài then cửa .

Bên ngoài, Lưu Hồng Cường nào ngờ một phụ nữ đá cho một cú, tức hộc máu, giơ chân đạp cửa rầm rầm: "Con ranh còn hung hăng, mau mở cửa ! Để xem ông đây dạy dỗ mày thế nào."

Tần Tương lúc mà mở cửa thì mới là kẻ ngốc, cô chỉ mong bên ngoài thấy chạy báo công an.

là loại nào cũng , chờ Ba về nhất định tìm một xuất ngũ bản lĩnh tới trấn giữ, nếu ai ngày nào kẻ tới quấy rối.

Cô thì sợ mấy tên , đả thương chắc bọn chúng cũng dám, rốt cuộc còn làm ăn ở đây. nếu bọn chúng đập phá quần áo trong tiệm thì cô thật sự đau lòng.

Lúc bên ngoài đột nhiên tiếng quát: "Các làm cái gì đấy? Muốn c.h.ế.t hả?"

Tần Tương sửng sốt, vội chạy cửa sổ , thấy ông Cát đang vẻ mặt phẫn nộ đám thanh niên . Mà bên cạnh ông, cư nhiên là cháu trai Mạnh Hoài Khanh, bốn vệ sĩ áo đen sừng sững trông dọa .

Tần Tương bỗng nhiên hết sợ, còn chủ động mở cửa. Lưu Hồng Cường và đám đàn em đang c.h.ử.i bới: "Con đàn bà ..."

Tần Tương lười để ý đến , chỉ về phía Mạnh Hoài Khanh: "Chủ nhà , bọn họ thuê nhà."

Đám Lưu Hồng Cường sửng sốt, về phía Mạnh Hoài Khanh.

Bọn họ quả thực định đ.á.n.h , chỉ là nhắm trúng cái địa điểm . Trước đây tới hỏi thuê thì lão già chịu, kết quả cho khác thuê mất. Mấy ngày nay bày sạp ở quảng trường, trơ mắt cửa hàng khách nườm nượp, mà đỏ cả mắt, chỉ là tiệm một gã đàn ông trông dễ chọc tọa trấn nên dám qua.

Cũng là do hai ngày nay thấy gã đàn ông , lúc mới dám dẫn tới.

Mục đích chính là dọa dẫm, nghĩ rằng một phụ nữ dọa một chút sẽ nhượng cửa hàng cho , ngờ gặp một cô nàng ghê gớm.

vị chủ nhà trông cũng dễ chọc. Lưu Hồng Cường nghĩ ngợi : "Đây là hiểu lầm..."

Mạnh Hoài Khanh biểu cảm vẫn lạnh tanh, như thấy lời , với phía : "Đưa đến đồn công an . Đe dọa khác, ý đồ cướp đoạt nhà dân."

"Có hiểu lầm , công an sẽ điều tra rõ ràng." Mạnh Hoài Khanh xong liền sang ông Cát: "Cữu gia, cháu , cháu để vài ở đây, việc gì ông cứ qua tìm."

Nói xong Mạnh Hoài Khanh gật đầu chào Tần Tương, đó bước lên xe nghênh ngang rời .

Bốn vệ sĩ thèm đám Lưu Hồng Cường kêu gào, trực tiếp mỗi túm một tên lôi .

Đám Lưu Hồng Cường tự địch , vội vàng xin tha với Tần Tương: "Bà chủ, xin , chúng xin cô, cầu xin cô đừng đưa chúng đến đồn công an. Thật sự, chúng cũng dám nữa, chúng cũng đập phá, chỉ định dọa cô chút thôi."

Mấy tên khác cũng nhao nhao xin tha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-trong-sinh-lam-phu-ba-tien-tay-nhat-duoc-dai-lao-cang-thanh-so-vo/chuong-183-anh-hung-cuu-my-nhan-giay-cam-ket.html.]

Nhìn bộ dạng bọn họ, kỳ thật Tần Tương cũng tin. Ông Cát nhỏ: "Bọn nó đây tới thuê nhà, nhưng chuyện khó nên cho thuê, cũng là dân bày sạp ở quảng trường thôi."

Tần Tương liền hiểu, suy nghĩ một chút : "Được, nhưng các cho một bản cam kết."

Lưu Hồng Cường vội : "Tôi , . Cô bảo thế nào thế ."

Tần Tương ông Cát một cái. Ông Cát bảo bốn vệ sĩ: "Thôi, thả bọn nó ."

Mấy vệ sĩ nhận lệnh của chủ nhân, lời ông Cát, cũng ngăn cản nữa. họ vẫn một bên giám sát đám Lưu Hồng Cường giấy cam kết và điểm chỉ, lúc mới thả cho bọn họ rời .

Đám Lưu Hồng Cường Tần Tương : "Mấy em mắt tròng, hôm nay đắc tội ."

Tần Tương gì, Lưu Hồng Cường dẫn theo ba tên đàn em chạy biến.

Ông Cát : "Có việc gì cô cứ gọi, lão già việc khác chứ gọi công an thì vẫn làm ."

Nhà rốt cuộc là thuê từ tay ông, lý nào để khách thuê chịu thiệt thòi.

Tần Tương vô cùng cảm kích: "Hôm nay đa tạ ông Cát."

, Mạnh Hoài Khanh thì ôn nhu, nhưng thực chất là lạnh lùng. Nếu căn nhà là của , bên cạnh ông Cát, e rằng sẽ chẳng thèm để ý.

Tần Tương thở dài một tiếng, cảm ơn ông Cát nữa, thấy thời gian còn sớm, vội vàng cùng dọn dẹp cửa hàng.

Tần Dương mười ngày, đến ngày thứ mười một thì về, tùy còn mang theo hai bao tải hàng, còn những thứ khác đều gửi vận chuyển.

Khuân đồ trong tiệm, Tần Dương : "Chỗ đều là mẫu mới, là Quản Chí Bân chọn, cũng thế nào, cứ mang về cho em xem."

"Đổ xem kỹ ."

Hai bao tải lớn chứa ít đồ, hai em trải tấm bạt đất, đổ quần áo . Tần Tương tùy tay mở một chiếc, là một chiếc váy màu xanh quân đội, nhưng thiết kế , hề mốt, qua là thấy ưng ý.

Kết quả Tần Dương nhíu mày: "Sao bỏ một cái màu nhỉ?"

"Màu cũng tồi ." Tần Tương size váy gọi nhân viên mới Triệu Hiểu Phi tới: "Hiểu Phi, em mặc thử cái ."

Một kiểu dáng thường vài màu, mẫu còn màu đỏ rực, màu trắng và màu lam nhạt, các kiểu dáng khác cũng ít.

Tần Tương bảo treo những mẫu quần áo mới ở vị trí dễ thấy, lúc mới cất hàng còn .

Chờ ngày hôm hàng gửi vận chuyển tới nơi, quần áo trong tiệm càng thêm phong phú.

Từ lúc khai trương đến giờ, việc buôn bán đều , doanh thu từ một ngày sáu bảy trăm tệ, đến giờ cao điểm thể lên tới một ngàn hai ba trăm tệ, lợi nhuận cực kỳ khả quan.

Loading...