Hóa nhân viên làm việc nghiêm túc, thái độ tồi tệ, hống hách như là vì sự bao che của cấp . Khương Phức Sanh nghiến răng nghiến lợi, nắm chặt nắm đấm.
Người phụ nữ trung niên thấy Khương Phức Sanh lời nào, tưởng cô sợ, liền lập tức đổi sắc mặt với những còn : “Có thể tiếp tục xếp hàng , cần quan tâm đến .”
Khương Phức Sanh giật lấy hộp cơm của , : “Được, bà giỏi lắm, bây giờ tìm lãnh đạo của các , xem thử lãnh đạo của các giống như bà , giảng đạo lý, quản vệ sinh!”
Nói xong, cô bưng hộp cơm tìm văn phòng của nhà ăn.
Ông lão nãy thử thức ăn chắp tay lưng, phụ nữ trung niên vẫn đang hì hì, lắc đầu thở dài, bước khỏi nhà ăn, lúc ai thấy liền về phía tòa nhà văn phòng.
Khương Phức Sanh một vòng quanh nhà ăn, cuối cùng cũng thấy tấm biển văn phòng nhà ăn treo cửa.
Nó ở một góc nhà ăn sâu trong, nếu kỹ thì thật sự nơi còn giấu một văn phòng.
Từ lúc cô mùi chuột c.h.ế.t, những xung quanh vẫn luôn dõi theo từng cử động của cô.
Chủ yếu là vì đều ngửi thấy, chỉ cô và một ông lão ngửi thấy, chuyện thật sự quá kỳ lạ.
Thấy cô và ông lão cũng vẻ gì là quen , bắt đầu nảy sinh nghi ngờ, khiến miếng cơm trong miệng cũng chẳng còn thấy ngon nữa.
“Các xem thật là mùi chuột c.h.ế.t ? Sao ăn thấy nhỉ?”
“Có khi nào món cô ăn khác với món của ông ? Cái đó tận 2 đồng một suất đấy, đắt lắm!”
“Để gọi một suất xem thử!”
Rất nhanh đó một thanh niên gọi một suất về phía bàn ăn.
Thanh niên hốc mắt trũng sâu, khuôn mặt vàng vọt lún phún râu quai nón, mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, trông giống như nhà bệnh nhân túc trực trong bệnh viện nhiều ngày.
“Mùi ... đúng là chút kỳ lạ...” Thanh niên dùng đũa lật lật thức ăn, đó ngửi thử.
Cùng lúc đó.
Khương Phức Sanh gõ cửa văn phòng.
“Cộc cộc cộc!”
Tiếng gõ cửa lớn, vang vọng cả hành lang.
“Vào !”
Trong văn phòng truyền một giọng nam ồm ồm, giọng điệu thiếu kiên nhẫn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-80-ba-nam-hon-nhan-khong-vien-phong-tai-gia-sinh-con-cung-anh-chong-tho-kech/chuong-298-doi-chat-chu-nhiem-nha-an-ke-cay-the-hiep-nguoi.html.]
Khương Phức Sanh đẩy cửa bước .
Trong văn phòng, một chủ nhiệm nhà ăn béo mập, mặc áo sơ mi trắng quần tây đen, đang bàn làm việc, hai chân gác lên bàn, lười biếng cầm tờ báo xem.
Trên bàn đặt một tấm biển nhỏ ghi bốn chữ ‘Chủ nhiệm nhà ăn’.
Chủ nhiệm nhà ăn ngẩng đầu lên, thấy Khương Phức Sanh, hộp cơm cô đang bưng tay, thắc mắc hỏi: “Cô là ai? Đến đây làm gì?”
“Tất nhiên là việc.”
Khương Phức Sanh đến bàn làm việc, đặt hộp cơm lên bàn,
“Chào chủ nhiệm, là nhà bệnh nhân ở khu nội trú, nãy mua một hộp cơm ở nhà ăn của các ông, bên trong mùi chuột c.h.ế.t, thể ăn .
“Tôi tìm nhân viên ở cửa sổ để lý luận, bà những giải quyết cho mà còn nh.ụ.c m.ạ , nên đến tìm ông, hy vọng ông cho một lời giải thích, bồi thường tổn thất cho , và chấn chỉnh vệ sinh của nhà ăn.”
Chủ nhiệm nhà ăn cứ ngỡ Khương Phức Sanh gọi món cơm rẻ tiền nào đó, kết quả khi cô mở nắp , ông thấy cả món mặn món chay, hộp cơm tận 2 đồng đấy!
Nếu phúc lợi, ông cũng chắc nỡ ăn suất cơm đắt tiền như !
nỡ bỏ tiền ăn cơm, tính toán nhiều thế ?
“Nhà ăn buổi trưa mở cửa hơn một tiếng , ai phản ánh, chỉ cô đến?” Chủ nhiệm nhà ăn cúi đầu hộp cơm, bưng lên ngửi thử, vẻ mặt hề đổi, “Cô là ăn chực đấy chứ?”
Khương Phức Sanh gì khác, riêng khứu giác và vị giác của cô nhạy bén hơn thường nhiều .
Chỉ cần một nghiêm túc đối đãi, một câu kiểm tra là thể tra rõ nguyên nhân, nhưng chẳng ai tra!
Cũng đúng, cô vẫn đưa bằng chứng để chứng minh, hèn gì tin cô.
“Tôi ăn chực, chỉ các ông coi trọng vấn đề !” Giọng Khương Phức Sanh kìm mà cao lên vài phần, đáy mắt đầy lửa giận, “Mùi lạ trong cơm chỉ cần nghiêm túc ngửi là chắc chắn ngửi thấy, chính là mùi chuột c.h.ế.t thối rữa! Nếu trong thức ăn thật sự chuột c.h.ế.t, món ăn làm để bệnh nhân ăn , nếu sinh bệnh thì ? Các ông làm việc thật trách nhiệm!”
“Trách nhiệm?” Chủ nhiệm nhà ăn lạnh một tiếng, bật dậy, hai tay đập mạnh xuống bàn, trừng mắt cô, giọng điệu hống hách , “Ở cái nhà ăn , ông đây chính là quy tắc! Tao cơm ăn là nó ăn , tao ăn là nó ăn ! Nhìn cách ăn mặc của cô chắc là từ quê lên ? Loại như cô mà cũng dám đến đây dạy tao làm việc ?”
“Nếu ông quản, sẽ tìm lãnh đạo của ông!” Khương Phức Sanh đậy nắp hộp cơm , tức đến mức nghiến chặt răng hàm.
Về phương diện thực phẩm chỉ cần một chút đúng là cô thể chịu đựng ! Đây là bệnh nghề nghiệp !
“Tao cho cô , nếu cô dám , bạn bè đang chữa trị ở bệnh viện đừng hòng đãi ngộ !”
Nghe thấy lời , sắc mặt Khương Phức Sanh lập tức trở nên trắng bệch, cô đột ngột dừng bước, đầu chủ nhiệm nhà ăn, ánh mắt đầy phẫn nộ và cam lòng.
Quả nhiên đúng như lời phân cơm , đến chỗ chủ nhiệm khiếu nại vô ích!
Hơn nữa tên chủ nhiệm còn quen lãnh đạo bệnh viện, nếu cô thật sự làm căng lên, ca phẫu thuật của chị cả thể sẽ ảnh hưởng.