Khuôn mặt của hai đứa trẻ trông hệt như đúc từ một khuôn, chỉ khác là đường nét của phần sâu sắc hơn trong khi đôi mắt của cô em tròn trịa hơn đôi chút nhưng ánh mắt của cả hai đều vô cùng đen láy trong veo và sáng ngời.
Triều Triều làm trai nên lúc càng ôm chặt lấy Nguyệt Nguyệt hơn đặt bàn tay nhỏ xíu lên bụng em gái mà nhẹ nhàng xoa nắn.
Cậu bé khẽ khàng dỗ dành:
“Nguyệt Nguyệt ráng nhịn thêm chút nữa nhé bởi vì chỉ cần về là chúng sẽ đồ ăn ngay thôi.”
Đôi môi bé xíu của bé nứt nẻ tứa m.á.u bởi hai đứa trẻ đừng là ăn cơm mà đến một ngụm nước cũng chẳng để uống.
Nguyệt Nguyệt ngước đôi mắt to tròn như hạt nhãn lên trai rụt rè lí nhí hỏi: “Liệu ... thực sự cho chúng đồ ăn ?”
Triều Triều ôm siết lấy em gái quả quyết: “Chắc chắn sẽ cho mà. Nguyệt Nguyệt đây ôm chặt một chút thì sẽ thấy đói bụng nữa .”
Cô bé thút thít: “Anh ơi em nhớ quá và em cũng ăn bánh bao thịt nữa...”
Hai em nương tựa để sưởi ấm với hai mái đầu nhỏ chụm sát và hai bàn tay bé xíu đan chặt . Ngay từ khi còn trong bụng Giang Đường thì chúng luôn gắn bó khăng khít như hình với bóng như .
Dẫu cho nguyên chủ đối xử tệ bạc với chúng đến thì trong trái tim non nớt của Triều Triều và Nguyệt Nguyệt vẫn luôn là mà chúng yêu thương nhất đời.
Ngay khi hai đứa trẻ đáng thương đang lim dim sắp chìm giấc ngủ thì một tiếng “rầm” chát chúa bỗng vang lên khi cánh cửa nhà bếp ai đó tung cước đạp mở thô bạo.
Kẻ xông ai khác chính là Giang Thanh Hoan vốn là con gái của gã chú út vô lương tâm Giang Đức Hải.
Ả chỉ kém Giang Đường ba tuổi nhưng kể từ lúc dọn ở chực trong căn gác xép hai tầng thì bản tính kiêu căng ngạo mạn của ả dần bộc lộ rõ rệt đến mức ả thật sự coi nơi là nhà của và hoang tưởng bản chính là một nàng thiên kim tiểu thư giàu xinh .
Giang Thanh Hoan bước cửa hậm hực giở vung nồi kiểm tra lập tức tru tréo ầm ĩ: “Bánh bao thịt của ! Sao bánh bao thịt của cánh mà bay thế ?”
Ngay đó ánh mắt mang hình viên đạn của ả lập tức chĩa thẳng cặp sinh đôi đang run bần bật khi thấy giọng của ả.
Ả chống hai tay lên hông sừng sững mặt hai đứa trẻ để chĩa bộ móng tay nhọn hoắt mặt chúng.
Ả rít lên:
“Hai đứa bay lén lén lút lút trong bếp làm cái trò trống gì hả? Có tụi mày ăn cắp bánh bao thịt ? Hai cái đồ ăn mày mạt rệp mà nay cũng dám giở thói tắt mắt cơ đấy! Mau nôn đồ ăn cắp đây cho tao!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-nam-nam-quan-hon-khong-gap-mat-my-nhan-yeu-kieu-dat-con-theo-chong/chuong-5.html.]
Nguyệt Nguyệt thấy bộ dạng dữ tợn vặn vẹo của Giang Thanh Hoan thì sợ đến phát khiếp nên vội vàng rụt trốn tịt lưng Triều Triều.
Cậu bé dũng cảm bước lên che chắn cho em gái ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên thẳng Giang Thanh Hoan bằng đôi mắt đen láy rành rọt. Dẫu tuổi đời còn nhỏ nhưng từng lời bé thốt đều vô cùng chừng mực.
Cậu bé dõng dạc :
“Cháu và Nguyệt Nguyệt chỉ đang tìm đồ ăn trong bếp nhưng ở đây bánh bao thịt như lời cô và bọn cháu cũng hề ăn vụng. Hơn nữa đây là nhà của bọn cháu nên việc tìm đồ ăn thể coi là ăn cắp và cô tuyệt đối quyền mắng cháu là kẻ cắp.”
Ả phá lên:
“Nhà mày á? Hahaha... là nực c.h.ế.t bởi vì nơi làm thể là nhà mày cơ chứ? Nếu là nhà mày thì tại bố mày mặt ở đây hả? Có giỏi thì gọi mày đây đối chất xem nào? Hai cái đứa ranh con vắt mũi sạch mà dám lớn lối nhận bừa đây là nhà cơ đấy! Chắc tụi mày chán sống đúng ! Gọi , mau gào lên gọi con mày đây cho tao xem nào.”
Thân là một lớn mà cãi cọ đôi co với những đứa trẻ mới bốn năm tuổi đầu nhưng Giang Thanh Hoan chẳng hề thấy hổ chút nào mà trái còn hống hách đầy đắc ý.
Vừa nhắc đến Giang Đường thì sắc mặt bé bỗng chốc trở nên khó coi cực điểm bởi tận sâu trong thâm tâm thừa hiểu sẽ chẳng bao giờ thèm đoái hoài đến em .
Cuộc hôn nhân năm năm vốn dĩ chẳng là điều nguyên chủ mong và sự thống khổ trong đêm tân hôn cộng thêm bi kịch m.a.n.g t.h.a.i chỉ một đêm khiến nguyên chủ ôm hận thấu xương với hai đứa trẻ vì cô luôn đinh ninh rằng chính sự tồn tại của chúng mới là rào cản khiến Phó Tư Niên chịu ký đơn ly hôn.
Vì cớ đó mà nguyên chủ bỏ bê vứt bỏ hai đứa con ruột cho gia đình ông chú út quyền xử lý.
Những đứa trẻ thiếu vắng tình thương của mà rơi tay một gia đình tham lam độc ác thì hiển nhiên chẳng thể kết cục .
Dưới sự ngó lơ lạnh nhạt của Giang Đường thì hai đứa bé đáng thương chỉ nai lưng rửa bát giặt giũ quét tước làm việc nhà mỗi ngày mà lắm lúc còn chẳng ăn lấy một bữa cơm đàng hoàng.
Gia đình Giang Thanh Hoan chỉ thi thoảng tiện tay ném cho chúng một hai cái bánh bao ngô khô khốc những lúc tâm trạng vui vẻ mà thôi.
Sống giữa thời buổi vật chất thiếu thốn trăm bề nhưng gia đình Giang Thanh Hoan trơ trẽn sử dụng tiền bạc do bố Giang Đường để và phung phí khoản trợ cấp hàng tháng của Phó Tư Niên để ngày ngày ăn sung mặc sướng cá thịt trề trề trong khi rắp tâm ngược đãi con ruột của Giang Đường.
Nhìn thấy bé cứng họng thể phản bác thì Giang Thanh Hoan càng ngạo mạn và huênh hoang mặt.
Ả tru tréo:
“Hahaha... Giờ mà chúng mày vẫn còn ảo tưởng trông ngóng con ngu xuẩn vô lương tâm cơ ? Nó sớm cuốn gói bỏ trốn theo nhân tình và nó vĩnh viễn cần lũ chúng mày nữa ! Không chẳng bố thì hai đứa bay rành rành là lũ tạp chủng hoang dã! Nghe cho thủng lỗ tai , tụi mày chỉ là lũ tạp chủng cha mà thôi! Đã là tạp chủng mà còn to gan nhận xằng đây là nhà ! Giờ tao bỏ đói tụi mày đến c.h.ế.t thì cũng chẳng ma nào thèm rủ lòng thương nhé!”
Ả tiếp tục gào lên phẫn uất:
“Dựa cái quái gì mà con khốn Giang Đường sinh làm thiên kim đại tiểu thư nhà tư bản trong khi tao chỉ là một đứa con của gia đình công nhân nghèo hèn chứ! Dựa mà nó diễm phúc gả cho Thủ trưởng quân đội làm vợ cơ chứ! Tao cam tâm! Tuyệt đối phục!... giờ thì , cái con ngu Giang Đường cắp đ.í.t trốn theo thằng cặn bã nên tất thảy thứ trong cái nhà đều thuộc về tao hết! Đều là tài sản của nhà tao!”