"Lâm Viện trưởng, chúng đến biếu hàng Tết cho các vị đây!"
"Xưởng khăn mặt chúng xin đa tạ Lâm Viện trưởng cung cấp bản vẽ hoa văn, còn cử Kỹ sư Triệu đến tận nơi cải tiến máy móc. Nhờ mà xưởng chúng như c.h.ế.t sống , đơn hàng bây giờ bán chạy tận Hải Thị và Thâm Thị."
Giám đốc xưởng khăn mặt xong, ngại ngùng gãi đầu: "Có điều hàng Tết chúng mang đến chỉ là mấy mẫu khăn mặt cũ, mong các vị đừng chê ."
Lâm Kiến Xuân đáp: "Chúng đương nhiên chê , chỉ sợ làm xưởng các vị tốn kém quá thôi."
Người nhà các nhân viên trong viện cũng vô cùng nhiệt tình, hô lớn: "Cảm ơn Giám đốc xưởng khăn mặt! Cảm ơn tất cả các đồng chí của đơn vị em!"
Giám đốc kỹ thuật danh dự của xưởng thiết y tế An Tâm chính là Lâm Kiến Xuân. Lúc cô chút tự nhiên, bởi dạo gần đây bận tối mắt tối mũi, cô thời gian ghé qua bên đó.
Giám đốc Liên của xưởng thiết y tế An Tâm đích mang đến cho Lâm Kiến Xuân một túi rong biển khô lớn.
"Thiết của xưởng chúng bán chạy ở các thành phố ven biển, họ gửi tặng rong biển. Trong xưởng chia một ít làm quà Tết cho em, phần còn đều mang hết đến cho viện nghiên cứu, mỗi hai cân, mong các vị nhận cho."
Lâm Kiến Xuân chút hổ nhận lấy: "Đợi Tết công tác về, nhất định sẽ ghé qua xưởng xem ."
Giám đốc Liên vui vẻ đáp: "Trong xưởng việc đều , Lâm Viện trưởng vẫn luôn nhớ đến chúng là em phấn khởi lắm ."
Tiếp theo đó, xưởng vòng bi, xưởng cơ khí, xưởng dệt bông, xưởng đồ dùng sinh hoạt… nườm nượp mang quà Tết đến, bày tỏ lòng cảm kích sâu sắc đối với các kỹ sư và nghiên cứu viên của Viện Nghiên cứu 3.
Tuy món chỉ là cái chậu men sứ hàng nhẹ, hoặc một khúc vải dệt hỏng chút xíu, một hai cân thực phẩm phụ, nhưng những thứ cộng là gia tài mà Viện Nghiên cứu 1 và Viện Nghiên cứu 2 vỗ m.ô.n.g ngựa cũng đuổi kịp.
Lưng của nhà Viện Nghiên cứu 3 bao giờ thẳng đến thế!
Chịu ấm ức, lép vế gần mười năm trời, cuối cùng hôm nay họ cũng thể ngẩng cao đầu mà hãnh diện.
Khu nhà tập thể ở ngay phía , họ cũng chẳng vội về cất đồ, cứ để chềnh ềnh đó cho của Viện 1 và Viện 2 mở to mắt mà xem. Viện trưởng và các kỹ sư của họ mang về bao nhiêu là hàng Tết, chất cao như núi!
Còn nhà của Viện 1 và Viện 2 thì mắt đỏ hoe vì ghen tị.
Họ hổ quá chừng. Chỉ nhận chút hàng Tết cỏn con , mà còn lớn lối khoe khoang mặt . Biết rõ là sẽ mất mặt, thế mà Viện trưởng của họ còn cứ nhất quyết kéo sang Viện 3 để chia hàng Tết chung cho xôm tụ.
Kết quả, kẻ biến thành trò chính là họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://otruyen.vn/index.php/thap-nien-70-dem-dong-phong-thay-doi-cai-tan-lang/chuong-343-hang-tet-ngap-san-vien-ba-no-may-no-mat.html.]
Người nhà của Viện Nghiên cứu 1 dù cũng còn chút sĩ diện hão: "Dù thì tệ nhất cũng là chúng ."
Người nhà của Viện Nghiên cứu 2 ghen tị nổ mắt với Viện 3, Viện 1 châm chọc, tâm lý sụp đổ. Họ chĩa mũi dùi Viện trưởng Lôi.
"Các kỹ sư của chúng hàng năm làm nhiều dự án ? Tại so với thì bằng, so với … thì chẳng ai tệ hơn chúng cả! Ông làm Viện trưởng nên tự kiểm điểm ? Tại chẳng đơn vị nào thèm tặng hàng Tết cho chúng ? Theo lý mà , các kỹ sư và nghiên cứu viên của chúng làm dự án quân sự, làm dự án dân sự, kiểu gì cũng mạnh hơn cái Viện 3 rách nát chứ!"
Người nhà của viện nghiên cứu vốn chẳng sợ Viện trưởng. Viện trưởng chỉ là chức vụ hành chính, trắng là phục vụ hậu cần cho các kỹ sư và nghiên cứu viên. Trừ khi phạm tội tày đình như thông đồng với địch bán nước, chứ Viện trưởng quyền sa thải nhân tài kỹ thuật.
Hàng Tết của họ kém hơn, chứng tỏ năng lực ngoại giao và uy tín của Viện trưởng họ kém xa .
Viện trưởng Lôi nhà chất vấn đến đỏ mặt tía tai, cảm giác như trăm ngàn ánh mắt đang nhạo . Ông dồn ánh mắt oán độc lên Lâm Kiến Xuân.
Con ranh Lâm Kiến Xuân quả nhiên tâm cơ thâm trầm!
Rõ ràng thể chuẩn tất cả hàng Tết một , nhưng nó cứ để các đơn vị mang đến lắt nhắt từng đợt. Để ông xem đủ trò , tưởng thắng thế, ngoắt vả mặt ông đôm đốp, khiến ông trở thành trò hề cho thiên hạ.
Nếu Viện Nghiên cứu 3 nhiều hàng Tết như , ông điên mới mời Nguyễn Thủ trưởng đến! Chẳng là dâng cơ hội cho Lâm Kiến Xuân nở mày nở mặt lãnh đạo ?!
Mà Lâm Kiến Xuân thèm để ý đến ánh mắt oán hận như d.a.o găm của Viện trưởng Lôi. Cô đang bận rộn tiếp đón các giám đốc xưởng.
"Đơn vị em của xưởng chúng nhờ hỏi Lâm Viện trưởng, khi nào thì tổ chức hội thảo giao lưu kỹ thuật thứ hai? Xưởng của họ tuy ở ngoại tỉnh nhưng quy mô cũng khá lớn, họ sẵn sàng bỏ tiền để tham gia."
Lâm Kiến Xuân ha hả: "Chắc đợi một hai năm nữa . Các kỹ sư và nghiên cứu viên của viện chúng hiện đều đang ngập đầu trong dự án, dứt ."
Bên , Giám đốc Võ của xưởng cơ khí và Giám đốc Giang của xưởng vòng bi đang túm tụm trò chuyện.
"Thấy , bảo ông , tặng quà Tết cho Lâm Viện trưởng bằng tặng thẳng cho em kỹ sư. Tôi đồn mấy cái viện nghiên cứu so bì ghê gớm lắm."
"Nói về khoản thâm thúy thì vẫn là ông giỏi. Suýt chút nữa là làm Lâm Viện trưởng mất mặt . Hai lão Viện trưởng bắt nạt Lâm Viện trưởng của chúng , cũng xem ai là chống lưng cho cô . Là hàng vạn em công nhân nhà máy chúng đây!"
Viện trưởng Đinh và Viện trưởng Lôi cái dáng vẻ đắc ý như diều gặp gió của Lâm Kiến Xuân mà ngứa mắt chịu nổi.
Họ len lén đến bên cạnh Nguyễn Thủ trưởng, nhỏ giọng gièm pha: "Thủ trưởng, Lâm Viện trưởng công khai nhận đồ biếu xén của các đơn vị khác như , e là ảnh hưởng lắm thì ? Có vẻ … tư lợi."
Nguyễn Thủ trưởng liếc xéo hai , gương mặt chút cảm xúc: "Có gì mà ? Nhân viên nghiên cứu khoa học hợp tác chặt chẽ với các đơn vị tuyến đầu, giúp họ đạt thành quả thực tế. Đơn vị tuyến đầu qua , biếu chút quà quê ăn Tết, cùng vui vẻ, đây chính là tinh thần quân dân cá nước, thực hiện niềm vui chung, các ông thấy ngứa mắt chỗ nào?"